*

Những bài thơ về chữ hiếu luôn luôn khiến cho bọn họ những cảm xúc bồi hồi lúc nhớ về những bậc sinh thành của bọn chúng ta. Trong chúng ta ai cũng có thân phụ mẹ những người luôn luôn yêu thương ta vô điều kiện

” Đói lòng ăn bát cháo môn Để cơm nuôi mẹ đến tròn hiếu trung”

Cha mẹ luôn là người sẵn sàng dành riêng tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cái đó ta. Cả một đời cung cấp mặt mang lại đất bán lưng mang đến trời để ta có con chữ. Từ bao đời nay, lòng hiếu thảo đã là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Những người con tất cả nghĩa vụ cùng trách nhiệm chăm sóc cho phụ thân mẹ. Những bài xích thơ về chữ hiếu luôn luôn đi sâu vào trọng tâm khảm của chúng ta, những kỉ niệm chợt ùa về. Thật buồn mang đến ai mất cha mất mẹ chưa kịp làm tròn đạo hiếu thì người đã ra đi

Nào! họ hãy thuộc taothao.vn cảm nhận những bài bác thơ về chữ hiếu thật sâu sắc nhé! Hy vọng các bạn hãy dành một phút sống chậm lại nghĩ về phụ thân mẹ của mình, đừng mãi vô tâm như thế nữa…


Nội dung bài bác viết


Thơ Về Chữ Hiếu vào Đạo Phật Ấn Tượng

Phật giáo là một tín ngưỡng cao đẹp của nhân dân Việt Nam. Trong đạo phật luôn hướng cho chúng ta đến chân – thiện – mĩ cao đẹp. Đặc biệt đề cao đến chữ hiếu trong mỗi người, những bài thơ về chữ hiếu vào đạo phật luôn được truyền bá rộng rãi dạy bé người biết ” uống nước nhớ nguồn”. Đây đó là một đường nét đẹp của đạo phật

Bạn là người tôn thờ đạo phật? Bạn muốn cảm nhận rõ hơn về chữ hiếu trong đạo phật? Vậy bây giờ hãy thuộc taothao.vn tìm hiểu và cảm nhận những bài bác thơ về chữ hiếu sâu sắc dưới đây nha!

BÀI THƠ: ĐẠO HIẾU

Tác giả: Lãng Du Khách

Hôm nay phụ nghĩa mẹ cha Ngày mai nghiệp chướng ắt là tạo ra Ở đời bất hiếu mẹ phụ vương Ấy là nghịch tử xót xa thế trần

Luân hồi ấy kiếp trầm luân Rồi ai cũng phải đất gần trời xa Phước lộc để giữ đạo nhà Không tu chẳng dưỡng đó là bất nhân

Bạc đãi với cả tuy nhiên thân Thì sao tất cả phúc có phần mai sau Trước mắt có thể vẫn nhiều Nhưng để nghiệp chướng đời sau lãnh phần

Sinh ra được gọi là nhân Đừng để ô uế tấm thân hồng trần Công ơn sinh dưỡng song thân Đâu cần no đủ chỉ cần thảo thơm


Về già manh áo bát cơm ko cần sang trọng trọng chỉ đơm tình đầy Người ơi trả chút công dầy Công phụ vương nghĩa mẹ nuôi bầy con thơ.

Bạn đang xem: Bài thơ chữ hiếu

GỬI NGƯỜI con BẤT HIẾU

Tác giả: Trần Giang

Thương con trăm mối muộn phiền Cớ sao bé nỡ như tro lụi tàn Lòng cha chẳng quản cơ hàn Dốc bao công sức bảo ban nhỏ rằng:

“Đời phụ vương khốn khó khăn tảo tần Đời nhỏ hy vọng trăm lần an vui con ơi phụ vương gắng ngược xuôi Để bé học chữ mài dùi tiếng thơm”

Cha nhịn đói để dành riêng cơm Cho bé được ấm bếp rơm trở trời Cớ sao nhỏ nỡ nặng lời Mắng phụ thân không tiếc lúc đời dèm pha

Nghẹn lòng mặn đắng châu sa nhỏ ơi hiểu được lòng cha thì về quay đầu bỏ bớt u mê Thương công dưỡng dục gắng thề tu thân!

Dưỡng phụ thân bằng cả ân cần Tấm lòng hiếu thảo thế nhân ai cười?!

CHỮ HIẾU THỜI

Thơ: Nguyễn Hiếu

Ta còn sống mi ko chăm sóc cơ hội tắt hơi hậu sự bọc kim cương Tỏ ra hiểu rõ tình trường Thật lòng nhưng nói gồm thương yêu gì

Con với loại như ri đáng trách Vợ với chồng thì hạch sách nhau Nghĩa nhân đâu phải sắc color Sao người chưa hiểu làm cho đau cái lòng

Nước bên trên suối khi trong những lúc đục Kiếp con người gồm nhục có vinh Đôi lúc tửu điếm trà đình Cơ hàn lại phải ăn xin qua ngày

Đừng cần cứ chỉ tay thiên hạ Chớ coi thường ai đã sinh ta Hãy luôn chung sống thuận hoà Mai đây bao gồm thác người ta không cười.

BÀI THƠ: HIẾU ĐỂ

HIẾU ĐỂ thời buổi này đã nhạt mòn Lơ là bổn phận mỗi người con. Nào xuất xắc nghĩa nặng… như trời biển Chẳng rõ ân dày… tựa núi non. Giật khổ năm dài phụ thân góp trữ Giành kham tháng trải mẹ gom bòn. Do yêu đám trẻ thân dầu dãi Trách nhiệm toàn vẹn rũ tuổi son…!

CHỮ HIẾU

Đạo HIẾU ngày nay đã bỏ mòn coi đời mượn chữ trát màu sắc son Tình phụ vương tựa núi đành trôi biển Nghĩa Mẹ như nguồn đổ khuất non Nói để bùi tai người mãi nhặt làm cho đẹp tiếng kẻ luôn luôn bòn Gieo làm sao gặt đó còn theo nữa Chớ nghĩ oan là chuyện trẻ con.

HIẾU TỬ

Đạo TỬ còn không, HIẾU đã mòn? phụ vương già MẸ yếu phải gầy hon SINH THÀNH nghĩa ấy đầy bao biển DƯỠNG DỤC ơn này đủ mấy non Bạc sẵn trai đàn vui tỉa rút Tiền dư gái lũ thỏa xơi bòn Đau lòng buổi xế chiều hiu quạnh Ủ rũ chổ chính giữa sầu khóc đợi con!!!

SỰ ĐỜI NAY

Luân lý thời nay đã xói MÒN Trăm người, may gồm một lòng SON con xua thân phụ mẹ ra phía bên ngoài BIỂN con cháu giết ông bà dấu tận NON nhà đất tiền nhân năm mon DỤM Mồ chôn hậu thế bốc thêm BÒN loại nền giáo dục ai đòi NỢ? Đạo đức luân thường đâu phân CON?


CHỮ HIẾU

Chữ hiếu ngày ni đã quá mòn Thân làm phụ mẫu dạ khô giòn hon Công cha nặng tựa ngang tày núi Nghĩa mẹ cao dày sánh cùng non Dưỡng dục lao tâm ba cố gắng Sinh thành khổ tứ má lo bòn Đời người mãi mãi có duyên nợ Cả kiếp đền ơn đúng phận con.

CHỮ HIẾU

Rằm tháng bảy Vu Lan báo hiếu tất cả vài lời giới thiệu lòng nhân Bà nhỏ lối làng xa gần Hãy nghe chuyện kể mà lại phân tỏ tường.

Lúc còn sống liệt giường đau ốm Thiếu gạo cơm phải lượm ve chai Từng đêm trở giấc thở nhiều năm Thân già lắm bệnh làm sao ai mang đến gì.

Con mấy đứa chẳng khi lo được Nói nương nhờ sau trước rụt rè Xin tiền than thuốc lặng ngắt Đẩy đùn lẩn tránh rụt rè thiệt hơn.

Cha mẹ thác kêu đờn kéo nhạc Gọi hậu sự gương gồm dác mạ tiến thưởng Tỏ lòng hiếu đạo sương nhang Ma chay thật lớn rỡ ràng uy danh.

Rồi vỗ ngực ta thành việc cả Bỏ nhiều tiền vất vả lo toan Mồ lặng mả đẹp vẹn toàn Công mình trọn vẹn hoan hỉ với đời.

Xem thêm: Bạch Phát Ma Nữ Truyện

Nào ai biết những lời tạo dựng Chỉ đầu môi có xứng sự tình Cũng do cái thói cầu vinh cơ mà đem đạo đức của mình vùi chôn.

Đi khắp ngõ thổi đồn dối trá Bởi người dưng họ chả biết gì Buồn cười thế sự lâm li Chuyện đen hóa trắng vỏ suy bì bọc che.

Ngày giỗ kỵ chia bè kết lũ Cổ mâm đầy gồm đủ món ăn ngon Heo quay chả cuộn bánh giòn Bạn bè ăn nhậu véo von hát hò.

Khi còn sống không phải lo ngại cung phụng dịp chết rồi lại thờ nhiều mâm Mẹ cha giờ đã yên ổn nằm làm sao đâu hưởng được cơ mà châm cổ đầy.

Câu chuyện kể đến đây chưa hết thổ lộ nhiều thấy mệt trung ương can Đầy ly giọt nước sẽ tràn Thôi thì buông bỏ cạn mang đến tan nghiệp đời.

TỘI BẤT HIẾU

Thơ: Phượng Nguyễn

Tội bất hiếu Trời đâu tha thứ!! cha Mẹ già gắng giữ mà chăm Nuôi con vất vã âm thầm Giờ thì thành đạt đành vai trung phong phụ lòng.

Có sanh đẻ biết công thân phụ Mẹ… Đấng Sinh Thành lặng lẻ vị ta ni người tuổi tác đã già.. Mau lo phụng dưỡng đó là phận con…

Lúc còn sống ko tròn chữ hiếu lúc chết rồi mướn kiệu mời Thầy Khoe khoan ca hát mưa mây Người đời chê trách chẳng hay chút nào!!

Vu Lan nhắc đời sau bao gồm báo Sống ở đời giữ Đạo làm nhỏ … Mừng vì thân phụ Mẹ vẫn còn,,, mang lại ta hiếu thảo vuông tròn Nghĩa Ơn …

Bách Tùng Vũ

Mẹ phụ thân vất vả sinh mình công sức ví đặng…như tình Thái Sơn Ân nào sâu nặng mang đến hơn Tình phụ vương nghĩa Mẹ, tựa ơn biển trời Thì đây chữ Hiếu ai ơi… có tác dụng người giữ trọn một đời chớ quên…

Cù Lao dưỡng dục nhớ đền Nặng sở hữu sinh đẻ, mới yêu cầu hình hài Nuôi bé không ngủ đêm dài Mùi hôi Mẹ chịu, mùi khai phụ vương cùng… Tanh dơ ko ngại chẳng ngùng Miệng nhai cơm trún, lưỡi sử dụng lìa xương …

Ba năm bồng bế yêu thương Mẹ cha vất vả, trăm đường cực thân Rồi khi chập chững bước chân Mẹ nâng phụ thân đỡ, những lần bé đi… Công phụ thân nghĩa Mẹ từ bi Nợ sinh nợ dưỡng lấy gì đền ân…

Xưa tê Bồ Tát, hiện thân… Mục Kiền Liên ấy, hiếu nhân ai bằng mất mát cứu Mẹ mọi đằng Trong khiếp báo hiếu đã hằng khắc ghi Người con đức độ từ bi dù rằng Mẹ bao gồm làm chi… Lỗi lầm…

Chắp tay ta thắp hương trầm Cầu cho phụ vương Mẹ thân tâm nhàn nhã Con xin lo lắng mọi đàng nhì vai con gánh, hai hàng Mẹ phụ vương Thương phụ vương kính Mẹ tuổi già Một lòng phụng dưỡng để nhưng mà đáp ân.

Xin người trong cõi hồng trần Thương yêu thân phụ Mẹ đừng chần chừ thêm Mẹ phụ vương như ngọn đèn đêm Hắt hiu trước gió yếu mềm lung lay… Công cha nghĩa Mẹ cao dày… Nhớ nên… Báo đáp… Những ngày… Còn đây…

Đừng Vô chổ chính giữa Nữa Con!

Tác giả: Bách Tùng Vũ

Mẹ thân phụ nay đã già rồi không thể khỏe mạnh như hồi bố mươi… Trải bao năm tháng đời người Thăng trầm tất cả đủ, khóc, cười bao gồm dư… Tuổi già chịu cảnh bé hư gồm con nhưng cũng kể như mất rồi…

Ầu ơ… con ngủ trong nôi ráng nhau cha Mẹ đứng ngồi nhưng trông chén cơm ăn vội mau xong Sợ nhỏ thức giấc, nhỏ không chịu nằm… Đồng sâu, ruộng cạn thân phụ đằm Mẹ thời vất vả, xung quanh năm cấy cày…

Nhà nghèo phụ vương phải đi vay Chạy từng hạt gạo những ngày… Bão giông… Đã nghèo thêm nỗi con đông… làm lụng sớm tối vẫn ko no lòng… Mẹ thì sinh đẻ, bế bồng… Nuôi con thiếu sữa, ốm tong gầy gò…

Bây giờ con đã cao, to… bé hư nhỏ hỏng…Làm đến đau lòng… Nuôi bé ăn học chỉ ước ao Thuộc câu lễ giáo con không hỗn hào nay chưa chức trọng quyền cao Quên chữ hiếu đạo hôm làm sao đã răn…

Một câu con gượng nhẹ cho bằng hai câu con lại vùng vằng bỏ đi Thời nay tân tiến những gì Chê cha Mẹ dốt… nhỏ thì…Nói ra… Ở ngoài bé trọng người ta Về nhà gắt gỏng Mẹ cha nhiều lời…

Có thời gian để đi chơi mà cuộc điện thoại con thời không nghe con vui với bạn với bè Mấy khi rảnh rỗi nhớ về Mẹ Cha… nhỏ ơi cha Mẹ đã già Đừng vô trung khu nữa…con à… bé ơi…!

NGHỊCH TỬ

Tác giả: Bách Tùng Vũ

Mang nhỏ chín mon mười ngày Sinh bé đau đớn mắt cay, lệ trào Mới khi chập chững ngày nào… Giờ con đã lớn đã cao, Mẹ mừng. Nuôi bé đói khổ đã từng nay Mẹ già yếu, bé chừng… Bỏ rơi…

Đời Mẹ bạc quá nhỏ ơi Chảy xuôi nước mắt đầy vơi… Đầm đìa Bữa ăn, từng đứa… con chia nay đứa này trả, đứa kia đóng tiền… Nuôi Mẹ mỗi đứa cố kỉnh phiên Bữa no bữa đói thấy phiền ko con?

Các bé hồi nhỏ bé lon ton Mẹ âu Mẹ yếm vẫn còn sợ đau Giờ con tức giận cằn nhằn Giận cá chém thớt nói câu phũ phàng Mẹ nghèo không tồn tại của mang Nặng lòng mẹ sống nhờ đàn bé lo.