Thơ về người lính,thơ viết về phần nhiều anh lính cụ Hồ,những người đồng chí không quản ngại gian lao,sẵn sàng mất mát xương ngày tiết để đảm bảo nền độc lập tự do,hòa bình mang đến đất nước. Viết về các anh luôn luôn là niềm từ bỏ hào của đông đảo thi sĩ với đã có nhiều,rất các tác phẩm để đời,được nhiều người hâm mộ yêu thích,đón đợi. Sau đây mời chúng ta điểm qua một số bài thơ như thế nhé !

Thơ về người lính bí quyết mạng

Chiến tranh đã đi qua nhưng những bài xích thơ về tín đồ lính vẫn luôn còn đó. Đó là những xúc cảm cuộc sống thường xuyên ngày của mình khi hành động ở mặt trận cũng như lúc nghỉ ngơi. Thông qua đó ta hoàn toàn có thể hiểu được những trở ngại và vất vả mà họ đã trải qua và đa số gì đã đề nghị đánh đổi để sở hữu được cuộc sống độc lập và ấm no. Cũng trường đoản cú đó để hiểu yêu và trân trọng thêm phần lớn ngày niềm hạnh phúc và nền hòa bình hôm nay.

Bạn đang xem: Bài thơ hay về người lính


*

Hoan hô đồng chí Điện Biên

(Tố Hữu)

I

Tin về nửa đêmHoả tốc hoả tốcNgựa cất cánh lên dốcĐuốc chạy sáng rừngChuông reo tin mừngLoa kêu từng cửaLàng bản đỏ đèn, đỏ lửa…

Hoan hô chiến sỹ Điện BiênHoan hô bằng hữu Võ Nguyên Giáp!Sét tiến công ngày đêm xuống đầu giặc Pháp!Vinh quang đãng Tổ quốc chúng taNước vn dân nhà cộng hoàVinh quang hồ Chí Minh, cha của bọn họ ngàn năm sinh sống mãiQuyết chiến quyết thắng, cờ đỏ sao kim cương vĩ đại

Kháng chiến ba nghìn ngàyKhông đêm nào vui bởi đêm nayĐêm lịch sử vẻ vang Điện Biên sáng rựcTrên khu đất nước, nhưHuân chương trên ngựcDân tộc ta dân tộc bản địa anh hùng!

Điện Biên vời vợi nghìn trùngMà lòng bốn biển khơi nhịp cùng lòng taĐêm nay bạn hữu gần xaTin về vững chắc cũng chan hoà vui chung.

II

Hoan hô đồng chí Điện BiênChiến sĩ anh hùngĐầu nung lửa sắtNăm mươi sáu hôm sớm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắtMáu trộn bùn nonGan ko núngChí ko mòn!Những đồng chí thân chôn làm giá súngĐầu bịt lỗ châu maiBăng mình qua núi thép gaiÀo ào vũ bão,Những đồng chí chèn lưng cứu pháoNát thân, nhắm mắt, còn ôm…Những bàn tay té núi lăn bomNhất định mở đường mang lại xe ta lên mặt trận tiếp viện

Và hầu như chị, rất nhiều anh sớm hôm ra chi phí tuyếnMấy tầng mây gió to mưa toDốc pha Đin, chị gánh anh thồĐèo Lũng Lô, anh hò chị hátDù bom đạn xương tan, giết thịt nátKhông sờn lòng, ko tiếc tuổi xanh…Hỡi những chị, những anhTrên chiến trường ngã xuốngMáu của anh ý chị, của bọn họ không uổngSẽ xanh lè đồng ruộng Việt NamMường Thanh, Hồng Cúm, Him LamHoa mơ lại trắng, vườn cửa cam lại vàng…

III

Lũ chúng nó đề nghị hàng, yêu cầu chếtQuyết trận này quét sạch sẽ Điện Biên!Quân giặc điênChúng cất cánh chui xuống đấtChúng cất cánh chạy đằng trời?Trời không của chúng bayĐạn ta rào lưới sắt!Đất ko của chúng bayĐai thép ta thắt chặt!

Của ta trời đất đêm ngàyNúi kia, đồi nọ, sông này của taChúng bay chỉ một con đường raMột là tử địa, nhì là tù đọng binhHạ súng xuống rùng bản thân run rẩyNghe pháo ta lẫy lừng thét gầm!Nghe trưa ni tháng năm, mùng bảyTrên đầu cất cánh thác lửa hờn cămTrông: tứ mặt luỹ hầm sụp đổTướng quân cất cánh lố nhố cờ hàngTrông: họ cờ đỏ sao vàngRực trời đất Điện Biên toàn thắng!Hoan hô đồng chí Điện Biên!

Tiếng reo núi vọng sông rềnĐêm nay cứng cáp cũng về bên cạnh Bác HồBác đang cúi xuống bạn dạng đồChắc là nghe tiếng quân hò quân reo…Từ khi vượt núi qua đèoTa đi, chưng vẫn chú ý theo từng ngàyTin về mừng thọ tối nayChắc vui tươi Bác giờ đồng hồ này hóng trông!

IV

Đồng chí Phạm Văn ĐồngỞ bên đó, chắc đêm nay không ngủTin phía trên Anh, Điện Biên lấp hoàn thànhNgày mai, vào trận đấu tranhNhìn xuống khía cạnh bọnBi-đôn,SmítAnh vẫn nói: “Thực dân, phát xítĐã tàn rồi!Tổ quốc chúng tôiMuốn tự do hoà bình trở lạiKhông mong lửa bom đổxuống đầu con cáiNước công ty chúng tôi và nước các anhNếu còn say máu chiến tranhỞ Việt Nam, các anh yêu cầu nhớTre đã thành chông, sông là sông lửaVà trận chiến thắng Điện BiênCũng bắt đầu là bài học kinh nghiệm đầu tiên!”


*

Đồng chí

(Chính Hữu)

Quê hương thơm anh nước mặn, đồng chuaLàng tôi nghèo khu đất cày lên sỏi đáAnh cùng với tôi đôi tín đồ xa lạTự phương trời chẳng hẹn quen nhau.Súng mặt súng, đầu sát bên đầuĐêm rét tầm thường chăn thành đôi tri kỷĐồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân càyGian bên không kệ xác gió lung layGiếng nước cội đa nhớ fan ra lính.Anh cùng với tôi biết từng cơn ớn lạnh,Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách vaiQuần tôi có vài mảnh váMiệng cười buốt giáChân ko giàyThương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Đêm ni rừng hoang sương muốiĐứng bên cạnh nhau hóng giặc tớiĐầu súng trăng treo.

Tây Tiến

( quang Dũng)

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi! nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi. Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi, Mường Lát hoa về trong đêm hơi.

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm, Heo hút rượu cồn mây, súng ngửi trời. Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống, bên ai pha Luông mưa xa khơi.

Anh các bạn dãi dầu không bước nữa, Gục lên súng mũ không để ý đời! Chiều chiều oai vệ linh thác gầm thét, Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người.

Nhớ ôi Tây Tiến cơm trắng lên khói, Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa, tề em xiêm áo trường đoản cú bao giờ. Khèn lên man điệu thiếu nữ e ấp, Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy, bao gồm thấy hồn lau nẻo bến bờ? tất cả nhớ dáng bạn trên độc mộc, Trôi làn nước lũ hoa đong đưa?

Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc, Quân xanh màu sắc lá dữ oai vệ hùm. đôi mắt trừng giữ hộ mộng qua biên giới, Đêm mơ hà thành dáng kiều thơm.

Rải rác biên giới mồ viễn xứ, mặt trận đi chẳng nhớ tiếc đời xanh. Áo bào nắm chiếu, anh về đất, Sông Mã gầm lên khúc độc hành.

Tây Tiến tín đồ đi không hẹn ước, Đường lên thăm thẳm một chia phôi. Ai lên Tây Tiến ngày xuân ấy, Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.


*

Bài Ca Xuân 68

(TỐ HỮU)

Anh chị em ơi!Hãy giương súng lên cao, xin chào Xuân 68Xuân Việt NamXuân của lòng dũng cảm.Ai mang lại kia, rộn rã cùng Xuân?Hoan hô anh giải phóng quân. Xin chào Anh,con người đẹp nhất!Lịch sử hôn Anh, con trai trai chân đấtSống hiên ngang: bất khuất trên đờiNhư Thạch sinh của cầm cố kỷ nhì mươiMột dây ná, mót cây chông, cùng tiến công giặc Mỹ.Không tự nhìn mình. Anh chẳng hay đâu.Hỡi chàng dũng sĩ! Cả năm châu, chân lý đang chú ý theoBóng Anh đi… và vành nón tai bèoCủa Anh đó!Ôi loại mũ vải mềm dễ thương như một bàn tay nhỏ.Chẳng có tác dụng đau một chiếc lá trên cànhSáng bên trên đầu như 1 mình trời xanh nhưng xông xáo,mà tung hoành, ngang dọc.Mạnh hơn tất cả đạn bom, làm lúng túng cảLầu năm góc! Ta muốn hỏi trường SơnCó đỉnh làm sao cao hơnChiếc mũ cơ của công ty nghĩa nhân vật cách mạng?Cảm ơn Đảng của bọn chúng ta, Đảng tạo nên sự ánh sángNgười chưa đưa ta lên được sao Kim.Nhưng đã mang đến ta một linh hồn và một trái timBiết lẽ phải, biết yêu thương, căm giậnBiết tiếp cận và tạo nên sự thắng trậnHôm nay sao vui thế? sáng sủa xuân nayTa đi tới, lòng ta như bayVới mỗi làn mây, với từng cơn gióGió khu vực miền bắc đang thổi vào phái nam đó!Gió mây đi, không đợi nắng xuân vềKhông cất cánh đi mà bít những đoàn xeVà những đoàn quân tuôn ra tiền tuyến….Tổ quốc ta nhị mươi bố năm âu sầu gian nan:bền gan phòng chiến.Tiến lên!Toàn chiến thắng ắt về la!Hôi bốn phương với những mặt trận xaXin lắng nghe… Phút giao thừa sẽ chuyểnBác hồ tới ấy là mùa xuân đến…Hoan hô Xuân 68 anh hùng!Hãy gầm lên như sấm sét đùng đùngTất cả pháo!Và xông lên, dũng sĩ!Như khí phách Trần, LêNhư oai nghiêm vũ quang quẻ Trung.Khắp đô thị nông thônĐánh chảy đầu Mỹ, Nguỵ!Vì Độc lập, trường đoản cú do, đất nước hùng vĩVì thiêng liêng giá chỉ trị bé NgườiVì muôn đời cành hoa xanh tươiTa quyết thắng. Giành ngày xuân đẹp nhất.

Thơ về tín đồ lính thời bình

Lính thời bình không hề vất vả,gian lao,nguy hiểm như bộ đội thời chiến.Tuy nhiên trọng trách trên vai các anh cũng không nhỏ:các anh phải giữ gìn nền chủ quyền của dân tộc,giữ gìn cho cuộc sống nhân dân được im ấm,hạnh phúc.Thơ ca ngợi các anh cũng không ít,bài nào thì cũng sâu sắc,đi vào lòng người. Sau đấy là một số bài thơ như vậy !


*

Cột mốc

Nguyễn Công Thanh

Ba mươi tháng bốn cột mốc của bao người Những bà mẹ ba mươi năm ko ngủ Những người ông xã ba mươi năm xa vợ Những nam nhi trai lâu dài tuổi nhì mươi. Ba mươi mon Tư thương mến ơi Lịch sử tự khắc nhớ mãi tên Người Như Bạch Đằng, Đống Đa … của gắng kỷ nhì mươi! Như Bạch Đằng, Đống Đa … nhớ mãi khôn nguôi!


*

Gửi anh bạn lính đảo xa

Đông sẽ về hỡi fan ơi tất cả biết Từ quê bên em viết những vần thơ Gởi cho anh niềm thương nhớ vô bờ Đông lạnh giá đợi chờ trong hoang hoải

Giờ này đây cứng cáp anh còn mê mải Giữa hải dương trời anh giữ mãi niềm tin Biển quê hương niềm mong muốn đắm chìm Anh canh giữ khắc in trong tim nhỏ

Nơi xa xa cánh buồm sẽ no gió Sóng chập chờn nói nhỏ với thuyền ai Biển quê mình bạn dân sống lưới chài Anh chiến sĩ giữ hình thái của biển

Đông lại về nâng vần thơ em viết Về biển cả khơi biết nỗi ghi nhớ vơi đầy Quê đơn vị em luôn nỗ lực dựng xây Anh bạn lính vây quanh lưu lại đảo

Đảo ngọt ngào bao ngày trong giông bão Vẫn kiên định trước bão tố phong ba Vì đảo xa chỗ đó chính là nhà Quê hương ta toàn màu xanh lá cây biển cả

Biển yêu thương ơi cánh hải âu cất cánh lả Em quê đơn vị gởi cả nỗi niềm riêng Đến mặt anh khu vực đảo nhỏ dại thiêng liêng Mong đảo xa… luôn luôn kiên cường… anh nhé…

Đất ngay tắp lự em… vẫn chờ anh… về ghé…

BÀI THƠ ÁO LÍNH

Thơ: Thúy Hoàng

Bài thơ này tôi viết khuyến mãi các anhNgười nhưng mà đã xuân xanh thời áo línhĐã lửa đạn xông pha chắc hẳn tay súngRất kiên cường, không chao đảo chiến tranh

Nơi mặt trận khốc liệt, đạn tạc oanhCác anh vẫn quân hành vượt đèo núiQua hầu hết chỗ địa điểm lửa bom mèo bụiKhói mịt mờ sẵn tiêu lụi xác thân

Các anh đi quá đèo núi chân trầnCùng đôi dép cao xu áo quần ráchÔm súng đạn, cha lô quàng bên náchLuôn chuẩn bị sẵn sàng bắn tỉa sạch mát giặc kia

Chiến ngôi trường xưa chú ý lại các anh kìaVẫn xứng đáng màu áo tê trân quýNhững đức tính línhBác Hồtận tụyVì non sông, quốc gia đã quên mình

Mãi cả đời là bộ đội Hồ Chí MinhCác anh đang mang vinh hoa đất nướcDẫu âu sầu các anh ko chùn bướcVì quê hương thân thuộc nước ta mình.


ANH LUÔN LÀ NGƯỜI LÍNH

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em gặp anh ngày ấy thân trời âuMùa đông về white một màu của tuyếtTuổi trẻ dũng sĩ hùng em đâu biếtMười bảy tuổi đầu tạm biệt quê hương

Xếp bút nghiên anh cất bước tới đườngChia tay bà mẹ ra chiến trường đánh MỹNhư bao thanh niên anh là chiến sĩChiến đấu bền chí đất Quảng Trị kiên trung

Bao các bạn anh hy sinh tựa như các anh hùngVì sơn hà anh góp bình thường xương máuThật trường đoản cú hào về một thời chiến đấuHoà bình về anh nung nấu cầu mơ

Học thành tài ôm ấp lúc còn thơKô say mê ce giấc mơ thành sự thậtNgười lính xưa có 1 thời bất khuấtAnh đang căng mình học hành nêu gương

Luôn xung phong như dịp ở chiến trườngDìu dắt bầy em trên tuyến đường đi tớiLời cám ơn xin cho em nhắn gởiChúc anh lành mạnh ngày quân đội Việt Nam.

Xem thêm: Bác Khuynh Ngang Truyện Tranh, Cô Vợ Hào Môn Nóng Bỏng Không Dễ Chọc

GỬI ANH – NGƯỜI LÍNH CỦA LÒNG EM

Thơ: Tăng Bình Thảo

Lời thơ anh hóa học đầy thương nhớEm vẫn xem, anh chớ lo âuEm, anh xa phương pháp hai đầuEm phía trên vẫn thức đêm thâu, ghi nhớ người

Đời lính chiến chẳng tươi như mộngNhưng tình anh, biển lớn rộng bao laDù ta tất cả phải giải pháp xaEm luôn gìn duy trì tình ta mỗi ngày

Nơi thao trường mưa dày, nắng nóng cháyCố lên anh, giữ lại mãi niềm tinNgày sau ta lại im bìnhĐắp xây mộng đẹp, chuyện tình song ta

Đêm khuya vắng, thơ là… anh đóEm kề bên, chả vứt anh đâuHỡi anh, chớ gấp ưu sầuMượn thơ giữ hộ đến, vài ba câu trao người.

TỰ HÀO LẮM, NGƯỜI CHIẾN SĨ NHƯ ANH

Thơ: Nguyễn Thu Hiền

Chiến ngôi trường xa, kịch liệt phải ko anh ??Khói đạn, bom, không làm cho mờ ý tríVẫn hăng say, gấp gáp tuần tra phòng bịGương khía cạnh ngời, rạng rỡ, cánh Chim câu !!!

Nhiệm vụ anh, được ném lên hàng đầuChiến đấu vì, nền hoà bình chũm giớiHậu phương em, với nụ cười mong đợiBởi những gì, anh đang gắng quyết tử !!!

Người bộ đội mà, họ nồng nàn chung tìnhYêu không còn mực, người bà xã hiền, phổ biến hậuỞ kế bên kia, chiến trường nơi giao đấuGiáp lá cà, anh đâu ngại quyết tử !!

Cảm ơn anh, người chiến sĩ quang vinhTổ quốc, đứng tên anh, vào trang kế hoạch sửCòn gì hơn, em trường đoản cú hào lắm chứEm yêu nhiều, yêu thương lắm, người lính, như anh!!!

Thơ về tín đồ lính đảo

Qua những bài xích thơ hay về tín đồ lính biển hòn đảo ta có thể hình dung được về cuộc sống đời thường nơi hải hòn đảo xa xôi. Sự hy sinh của những anh là âm thầm lặng với thầm lặng bảo đảm an toàn cho biên cương tổ quốc vững bền.


TÌNH ANH LÍNH ĐẢO

Thơ: Nguyễn Thị Tính

Em yêu ơi ! bây giờ ngày phụ nữAnh đứng đây giữa đại dương biếc nghìn trùngNhớ về em lòng phỏng cháy yêu thươngCô giáo của anh ý chiều tan trường đối kháng bóng

Đốt trong tâm niềm mơ ước hy vọngAnh trở về trong thời gian ngày của em yêuLà phụ nữ ai ai cũng muốn cưng chiềuVới bà xã anh ấy là vấn đề xa xỉ

Cái ôm hôn hương nóng nồng bình dịVợ ck mình chỉ thỏa mãn trong mơNỗi khát khao trong xung khắc khoải hóng chờÂu như thế cũng là niềm hạnh phúc

Tình đôi ta luôn bừng bùng cháy rựcĐỏ trong tâm ngày tái ngộ tương phùngEm yêu thích ! anh xin khuyến mãi ngay chúc mừngTới bà xã anh cùng bạn bè đồng nghiệp

Các cô giáo ngàn lời trao ánh thiếpNiềm vui nhân đôi hạnh phúc ngập trànNghề trồng người em cùng chúng ta nặng mangHãy kiêu hãnh và từ bỏ hào em nhé

Bằng máu nóng cháy trong thâm tâm tuổi trẻTruyền dạy các em kiến thức và kỹ năng tình yêuYêu quê nhà yêu núi sông thật nhiềuYêu bạn lính đang nắm giữ gìn biển lớn đảo

Có anh đây mặc nắng mưa gió bãoVẫn hiên ngang có thể tay súng không rờiBao anh hùng chìm đắm đáy đại dương khơiNhưng hồn cốt vẫn cùng anh trấn giữ

Anh làm rõ giữa lằn oắt sinh tửKhi quân thù tham vọng chiếm biển cả ĐôngCùng phe cánh sẽ võ thuật đến cùngMắt nhắm rồi môi vẫn mỉm cười mãn nguyện

Kiêu hãnh từ bỏ hào trọn đời dưng hiếnQuyết giữ biển khơi trời hải hòn đảo bình yênTrái tim anh ôm trọn bóng vk hiềnĐang hôm sớm ngóng tin mong chờ đợi

Giữ mái trường xinh tươi màu ngói mớiCác em thơi vui cắp sách mang lại trườngTrong và ngọt ngào giọng thầy giáo yêu thươngThấp nhoáng bóng anh vấn vương bài em giảng

Giọng bà xã anh ngân âm vang hào sảngHãy tự hào là vk lính nghe em.

Viết về anh – người lính đại dương

(Nguyễn Thùy Dương0

Em viết về anh, những người dân lính hải dương Giữ oai vệ hùm chỗ sóng gió xa khơi Anh đứng canh khu vực cuối nẻo chân mây Giữ lặng vui độc lập luôn hứng khởi.

Giữa gió mây, giữa biển lớn cả xa thẳm Chắc tay súng anh đêm ngày đứng gác Vẫn rì rào muôn trùng con sóng bạc Khúc quân hành đại dương cả hát cùng anh.

Vững tay súng từng nhịp bước chân nhanh Xua tung đi bao nỗi niềm cô quạnh Giữ hòa bình Tổ quốc cùng hải dương xanh Lòng thiết tha một tình yêu biển đảo.

Hoàng Sa, ngôi trường Sa yêu từ thuở như thế nào Yêu bờ cát, yêu sóng đại dương lao xao Yêu quê hương trong số những ngày giông bão Biển động, sóng trào nào xấu hổ hiểm nguy.

Bao danh vọng, ích lợi anh chẳng bởi vì Khi quê nhà bóng đối phương còn đó Tất đất quốc gia đang nhuốm lệ sầu bi Nơi biển hòn đảo gian nặng nề ngại ngần gì.

Nghìn trùng xa sóng vỗ về rỉ tai Hát về anh bạn lính biển cả oai hùng Xin yêu thương mãi một vùng trời giang sơn Có biển lớn xanh, bờ bờ cát trắng và anh.


Gửi đảo xa

(Hồng Chiên)

Em lại viết vần thơ tình nhờ cất hộ biển Lòng dạt dào dâng hiến biển cả em trao Nghĩ về anh nỗi lưu giữ lại dâng trào Như sóng cả dạt dào hôn bờ cát

Ngắm hoàng hôn trong đại dương chiều chén bát ngát Tím loang dần dần nghe đại dương hát mê say Vần thơ tình mặt biển tím chiều nay Bay trong gió say say mùi hương muối mặn

Ngọn đèn biển vững vàng không hại tắt Biển chiều ni tím ngắt cả size trời Viết vần thơ lúc nỗi nhớ đầy vơi Trao yêu thương về cùng với anh duy trì đảo

Nơi hòn đảo xa anh gồm nghe dào dạt?… Một cảm giác dâng trào cao nỗi nhớ?… Em quê nhà trái tim như mong mỏi vỡ Nhớ anh nhiều… fan lính đảo.. Em yêu…

Thơ viết xong biển cũng tắt nắng nóng chiều Gởi thương yêu thật những ra hải đảo Vẳng xa xa em nghe trong tiếng sáo Đảo là nhà… đại dương cả… là quê hương…

Nỗi lòng tín đồ lính đảo

Xếp nghiên cây viết anh xuất hành nhập ngũ Xa mái ngôi trường liễu bi thương rủ cành vương Tạm biệt em xa hình trơn giảng mặt đường Đi canh giữ miền biên giới hải đảo.

Nơi xa ấy sóng gào trong giông bão Nhớ quê nhà mẹ tần tảo sớm hôm Mùa đông về se giá gợn gió nồm Thương hình bóng bà mẹ chờ cơm bậu cửa.

Mẹ ơi chị em ! con chẳng còn chọn lựa Tuổi tài trai với niềm hứa non sông Để lúc này đôi vai bà mẹ chất ông chồng Bao cực nhọc nhọc mặt chiều đông giá chỉ lạnh.

Gửi vào gió vài nét em tất cả rảnh Qua bên nhà đến đỡ cảnh quạnh hiu Cùng bà mẹ anh vui trong ánh ban chiều Để chia sớt nỗi cô liêu lòng mẹ.

Niềm tin ấy trao thêm anh táo bạo mẽ Canh biển trời quê nhà bà bầu có em Biết canh thâu lệ đang thấm sau rèm Nơi biển hòn đảo hình láng em luôn luôn hiện.

Trên đấy là những bài thơ về người lính hay độc nhất vô nhị mà cửa hàng chúng tôi đã tuyển lựa chọn và muốn share tới bạn. Thông qua những bài thơ này các bạn sẽ có được ánh nhìn và cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống thường ngày của những người lính và những khó khăn mà người ta đã chạm mặt phải. Từ kia khơi dậy mong ước tiếp bước phụ vương anh và chống chọi cho nền hòa dân dã tộc hôm nay.