Nếu mùa xuân mang lại sức sinh sống giúp cây cỏ đâm chồi nảy lộc, mùa hè mang đến cái nắng nóng chói chang, mùa đông đem lại cái lạnh cơ tái thì có lẽ rằng mùa thu là rất đẹp nhất. Mùa thu mang theo chiếc tiết trời se lạnh, một chút hanh hao khô, một chút ít buồn bã, ly biệt như loại lá lìa cành sẽ là nguồn xúc cảm bất tận cho thi ca. Nếu bạn cũng yêu thương thích mùa thu thì hãy đọc bài viết dưới đây. Những bài bác thơ ngắn về mùa thu bất hủ, hay nhất đươc sưu tầm cùng tổng hợp.

Bạn đang xem: Bài Thơ Mùa Thu Mang Nhiều Tâm Trạng Và Cảm Xúc


1. Quý phái thu – Hữu Thỉnh

Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ trong khi thu sẽ về.

Sông được lúc dềnh dàng Chim bước đầu vội vã có đám mây mùa hạ cầm nửa mình sang thu

Vẫn còn từng nào nắng Đã vơi dần cơn mưa Sấm cũng bớt bất thần Trên hàng cây đứng tuổi

2. Lúc thu rụng lá – lưu lại Trọng Lư

Em có khi nào nói với anh rất nhiều câu tình tứ thuở ngày xanh, khi thu rụng lá mặt hè vắng tiếng sáo ngân xa vắng trước mành.

Em có lúc nào nghĩ cho tới anh lúc tay vin rũ lá bên trên cành? cười chim chòng ghẹo gió nào đâu biết: Chua chát lòng anh biết mấy tình?

Lòng anh như nước hồ thu lạnh, hiu quạnh quẽ đêm soi láng nguyện tà… ngày tháng anh mong muốn chầm chậm rãi lại, lạnh nhạt em mang tháng ngày qua…

Mùa đông mang đến đón ở bên sông, cấp vã cô em đi lấy ông xã Em bao gồm nhớ chăng mùa hạ thắm: Tình anh bịn rịn một bên lòng?

3. Câu cá mùa thu – Thu điếu - Nguyễn Khuyến

Ao thu giá buốt lẽ nước vào veo, Một mẫu thuyền câu bé tẻo teo. Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, Lá kim cương trước gió sẽ đưa vèo. Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt, Ngõ trúc quanh co khách vắng ngắt teo. Tựa gối, buông bắt buộc lâu chẳng được, Cá đâu đớp động bên dưới chân bèo.

4. Ngày thu tiễn em – Tế Hanh

Em đi, trăng sắp độ tròn ngày thu quá nửa, lá giòn khô cây Tiễn em vào cảnh thu này Lòng em muôn tiếng, sao đầy im im? Ta về, giữa khoảng chừng trời tối Vành trăng như thể đôi mắt em soi đường.

5. Gió thu – Tản Đà

Trận gió thu phong rụng lá đá quý Lá rơi sản phẩm xóm, lá cất cánh sang Vàng cất cánh mấy lá năm già nửa lạnh lùng ai xui thiếp phụ chàng!

Trận gió thu phong rụng lá hồng Lá bay sang tường bắc, lá sang trọng đông Hồng bay mấy lá năm rất nhiều Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không!

6. Tức cảnh chiều thu – Bà thị trấn Thanh Quan

Thánh thót tàu tiêu mấy phân tử mưa, Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ. Xanh om cổ thụ tròn xoe tán, white xóa ngôi trường giang phẳng lặng tờ. Bầu dốc giang sơn, say chấp rượu, Túi sống lưng phong nguyệt, nặng vị thơ. Cho hay cảnh cũng ưa fan nhỉ, Thấy cảnh ai nhưng mà chẳng ngẩn ngơ.

7. Tiếng thu – lưu giữ Trọng Lư

Em không nghe ngày thu Dưới trăng mờ thổn thức? Em không nghe rạo rực Hình hình ảnh kẻ bao gồm phuTrong lòng tín đồ cô phụ?

Em ko nghe rừng thu, Lá thu kêu xào xạc, bé nai đá quý ngơ ngác Đạp bên trên lá đá quý khô?

8. Thu rơi từng cánh – Nguyễn Bính

Mùa thu hoa cúc lại tàn Thuyền ai buộc mãi bên làn cây cong! người về còn lại phòng ko Thu tránh từng cánh đến lòng nhớ thương. Có bạn cung thiếu phụ họ vương vãi Lên lầu nhìn dải sông mùi hương nhớ nhà.

9. Anh ghét mùa thu – Nguyễn Minh Dũng

Bốn mùa. Anh "ghét nhất" ngày thu Lá rụng nhiều hơn, lối sương mù Rồi mưa, lại nắng, hờn ganh chín fan rẽ về đâu trong giấc mơ.

Vẫn say. Say đắm những hòng hôn Để ngõ mang đến thu khỏa điếng hồn Dìu nhánh trăng bé xuyên cánh mộng Biết có ngây khờ… Hoang vắng tanh hơn?

10. Xúc cảm mùa thu – hương thơm Nam

Thu về cây cỏ nghiêng chao, sở hữu theo nỗi nhớ xuyến xao vào lòng. Bỏ túi nhớ cốm xóm Vòng, Nhớ hương thơm hoa sữa ghi nhớ bông cúc vàng. Thu về ta nhớ mang lại nàng, Gió heo may thổi ta càng lưu giữ thêm. đuc rút cho nắng vơi êm, Trời xanh biêng biếc mây mềm nhẹ bay. Tiếp thu khao khát đắm say, Được trở lại tuổi thơ ngây ngày rằm. Thu về để đón chị Hằng, ngắm sư tử múa nhìn trăng ko kể trời. đuc rút tuyệt lắm các bạn ơi, Hãy cùng tận thưởng tiết trời mùa thu.

11. Thu rừng – Huy cận

Bỗng dưng buồn bã không gian, Mây cất cánh lũng rẻ giăng màn âm u. Nai cao gót lẫn trong mù Xuống rừng nẻo thuộc nhìn thu bắt đầu về. Sắc trời trôi nhạt dưới khe, Chim đi lá rụng, cành nghe rét lùng. Sầu thu lên vút, song song cùng với cây hiu quạnh, với lòng hiu quạnh hiu. Non xanh ngây cả ai oán chiều, thiên hạ e cũng tiêu điều bên dưới kia.

12. Đây mùa thu tới – Xuân Diệu

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu đựng tang, Tóc bi thiết buông xuống lệ hàng vạn Đây mùa thu tới – mùa thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loại hoa vẫn rụng cành vào vườn dung nhan đỏ giữa màu xanh lá cây Những luồng run rẩy rung rinh lá Đôi nhánh khô tí hon xương mỏng tanh manh. Thỉnh thoảng thiếu nữ trăng tự ngẩn ngơ Non xa khởi sự nhạt sương mờ Đã nghe lạnh lẽo mướt luồn trong gió Đã vắng fan sang đầy đủ chuyến đò.

Mây vẫn từng không chim cất cánh đi, Khí trời u uất hận phân tách ly. Ít nhiều thanh nữ buồn ko nói Tựa cửa quan sát xa, suy nghĩ ngợi gì.

13. Sang trọng thu – Anh Thơ

Gió may nổi bờ tre ai oán xao xác! bên trên ao bèo tàn lụi nước vào mây Hoa mướp rụng từng đóa đá quý rải rác bè đảng chuồn chuồn nhớ nắng nóng ngẩn ngơ bay.

Trên ăn hiếp cỏ dựt diều sa đứt sợi, Gã mục đồng chán nản lắng tai nghe vào thông làng mạc hóa tiến thưởng nghi ngất khói Gió vang âm giờ đồng hồ trống thờ ra hè.

14. Thu – Xuân Diệu

Nõn nà sương ngọc xung quanh thềm đậu Nắng nhỏ dại bâng khuân chiều lỡ thì hư vô bóng khói trên đầy hạnh Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa, bắt đầu tạnh mưa trưa, chiều đã tà. Bi hùng ở sông xanh nghe vẫn lại, Mơ hồ trong một tiếng chim qua.

Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm, Hây hây thục phái nữ mắt như thuyền. Gió thu hoa cúc vàng sống lưng giậu, Sắc dạn dĩ huy hoàng áo trạng nguyên.

15. Cuối thu – Hàn mặc Tử

Lụa trời ai dệt với ai căng, Ai thả chim bay đến Quảng Hàn. Với ai gánh huyết đi bên trên tuyết,Mảnh áo da rán ngắm nở nang.

Mây vẽ hằng hà sa số lệ, Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. Sao không bài trí nên sương khói, Trong trong lòng tôi buổi chập chờn.

Đây kho bãi cô liêu rét mướt hững hờ, Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. Cây gì mảnh mảnh run vắt cập, Điềm báo thu vàng bé xác xơ.

Thu héo nấc thành mọi tiếng khô. Một vày sao lạ mọc phương mô? fan thơ chưa thấy ra đời nhỉ? trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

16. Thu Vũ – Mưa thu – hồ Xuân Hương

Trời phương pháp mây mù thảm chả xanh, Mưa thu sảnh vắng giọt ảm đạm tanh. Đầu cành cây héo châu nhiều năm vắn, bên trên lá tiêu quà tiếng chậm rì rì thanh. Hát xong đê mê mơ vạn dặm, Sầu giăng đìu hiu quẽ nỗi năm canh. Khuê sâu khôn xiết khổ mày hoa ấy, Vẻ mặt bi quan thương vẽ chẳng thành.

17. Bắt gặp mùa thu – Nguyễn Bính

Xơ xác hồ sen đang nhạt hương Bên song hoa lựu cũng phai hường sớm mai lá úa rơi từng trận phát hiện mùa thu khắp nẻo đường.

Tóc liễu hong lâu năm nỗi nhớ nhung Trăng nghiêng nửa mái gội mơ màng Sầu nghiêng hẳn theo cánh chim lìa tổ Biết lạc về đâu lòng hỡi lòng.

Thu về sông núi hốt nhiên tiêu sơ Cây rũ sân vườn xiêu, cỏ áy bờ Xử cô bé đôi cô bi ai tựa cửa Nghe hương thơm gió lạnh gặm môi tơ.

Sương phủ sống lưng đồi rặng lúa xa yêu thương ôi! Lữ khách nhớ quê bên Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ sân vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?

Cha già xong xuôi chén biếng ngâm thơ Đưa ánh mắt theo hút dặm mờ Xe ngựa chiến người về tung cat bụi bé mình không một lá thư đưa.

Nghìn lạy thân phụ già lượng thứ cho Trót thân bé vướng nợ giang hồ Lòng son chào bán rẻ vào sương gió Lãi được gì đâu? Đã mấy thu!

Một chút sự nghiệp rất hão huyền cùng dang dở nữa cuộc tình duyên Thu sang, cửa hàng lẻ nhỏ đăm đắm Rồi bóng quê công ty mắt lệ hoen.

18. Cây bàng cuối thu – Nguyễn Bính

Thu đi trên mọi cành bàng chỉ còn hai cái lá vàng mà thôi hôm qua đã rụng một rồi Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn lúc này lá thấy tôi bi thảm Lìa cành theo gió lá luồn qua tuy nhiên Hai tay ôm lá vào long Than ôi, dòng lá sau cuối là đây! quạnh hiu hiu như tấm thân này Lại âm thầm sống phần đa ngày gió mưa…

19. Thu Phượng – Phong Nam

Em không hẳn Mai vàng Vội nở lúc xuân sang Em ko là bông cúc Của mùa thu muộn màng Em là hoa phượng đỏ Phượng em chưa phải phượng hè.

20. Mong muốn manh mùa thu – Nguyễn Đình Huân

Anh vẫn biết em mong manh dễ vỡ mềm dịu dịu dàng như gió mùa thu Đôi mắt em bi lụy hiu hắt ưu tư Anh ngất ngây ham từ độ ấy.

Mùa thu trước khi em tròn mười bảy Mái tóc dài mắt đen láy đáng yêu Chiều mùa thu nghe thơm ngát mùi thơm Mùi cớm bắt đầu thoang phảng phất vương trong gió.

Xem thêm: Hình Mặt Cười Vui Nhộn - Hình Mặt Cười Ngộ Nghĩnh Vui Nhộn Đẹp Nhất

Bàn chân em thanh thanh như khá thở Bước âm thầm trên lối nhỏ tuổi lá rơi Như ngày thu em cách tới mặt đời nỗ lực tay em anh bồi hồi thổn thức.

Con tim anh xốn xang vào lồng ngực Đập rộn rã và thôi thúc được yêu thương Ta với mọi người trong nhà khi nhẵn ngả về chiều Đối với anh chỉ từng ấy cũng đủ.

Anh về phía trên kiếm tìm mùa thu cũ ký ức 1 thời đã lấp rêu phong Em đi rồi chỉ từ lại hư không chợt bâng khuâng nghe trong lòng se sắt.

21. Thu cho muộn – Thanh Trần

Thu ơi sao mang lại muộn màng Để mang lại hạ vẫn nặng với nỗi bi đát Nửa đêm giọt lệ rơi tuônCăn nhà quạnh vắng luôn ghi nhớ người.

Giờ đây một nửa chân mây Để lại một phần hai lệ rơi đêm nhiều năm Mây bi thiết che ánh sao mai Ở địa điểm xa này còn ai lưu giữ về.

Nhớ ngày thu ở xóm quê Ánh trăng mờ ảo triền đê riêng bản thân Nhớ sao hai con mắt đưa tình Đêm về thao thức ghi nhớ hình nhẵn xưa.

Trời bi quan trời đổ trận mưa Gió bi tráng thổi khẽ đu chuyển lá rubi Một mùa thu lại sắp sang nhớ về kỷ niệm… đò ngang… tiễn người.

22. Thu tp hà nội – Võ tô Lâm

Gửi mang lại em khúc Tình Thu hà thành Dẫu muộn màng những chẳng gấp đâu em bởi tình anh luôn luôn rực cháy khát thèm Đêm Thu mơ thuộc em đi bộ phố…

Em khéo chơi chúng mình sở hữu duyện nợ Kiếp luân hồi chẳng sợ nhé anh ơi Trót yêu anh là do số trên trời Se chỉ thắm thông thường đôi nào em biết.

Câu nói hồn nhiên, sao cơ mà da diết Anh nhủ lòng, liệu gồm thiệt không em… giờ đồng hồ Thu rơi xào xạc nỗi khát thèm bạn dạng tình ca mang theo mùa thu nhớ…

Hà Nội Mùa Thu… ngày thu trăn trở…!

23. Thủ đô hà nội mùa lá rơi – Nguyễn Đình Huân

Hà Nội mùa này lá bước đầu rơi Heo may gió tiết trời se se lạnh lẽo Sóng nước hồ tây xanh trong lấp lánh lung linh Chiều thu kiếm tìm mờ nhuộm ánh hoàng hôn.

Bên hồ gươm anh dạo bước đơn độc Chợt phảng phất bám mùi thơm hương cốm giờ ai rao quanh hồ gươm buổi mau chóng Hoa sữa nồng thắm khi chớm vào thu.

Có hợp lí anh nghe giờ chim gù hay là lòng anh tương bốn ngày ấy Khi đôi ta new vừa tròn mười bảy dạo bước quanh hồ đột nhiên thấy xốn xang.

Ghế đá xưa ta ngồi đếm lá kim cương Tay trong tay em mơ màng mong muốn Mơ ngày sau xuất xắc đứa mình chung bước Suốt cuộc sống mình sẽ được bên nhau.

Ai biết tình người thay đổi bể dâu từ giã thu em qua mong xuất giá chỉ Trái tim anh đơn độc nên hóa đá Em đi rồi sở hữu theo cả mùa thu.

24. Thu – Cao Hằng

Thu cho tới rồi anh vẫn ở ở chỗ nào Có biết chăng sóng bạc bẽo đầu thương nhớ Ngày lẫn tối nỗi lòng như trăn trởĐón gió về nhưng mà nức nở nhỏ tim.

Anh biết không phần đông ngày tháng search Em lặng lẽ và yên ổn lìm ko nói Nỗi nhớ ai xen chan chứa đau nhói Cho thu về nắng len lỏi tìm anh.

Tiết trời thu mang cảnh quan trong lành Mây theo gió lượn cất cánh quanh đỉnh núi Em vẫn vậy mặc trái tim lầm lũi Để giật mình khi bụi cuốn đôi mắt cay!

Ở chỗ nào anh yêu thích có hay Có ước ao ngóng tính đến ngày chạm mặt lại bước chân buồn em đi trong hoang hoải Thu trở mình… Thu mải miết như quên.

25. Thu xưa – Vũ Thắm

Ngậm ngùi vắng vẻ bóng người thương Heo may góc phố vương vấn lối về Trái tim vẫn mải ngủ mê Từ nơi sâu thẳm lời thề không phai.

Đêm khuya thao thức canh lâu năm Một hình trơn cũ chẳng nguôi ngoai hồn mon năm số đông tưởng vui chôn đột chợt gợi nhớ nụ hôn thuở nào

Nhớ từng góc nhìn anh trao nụ cười say đắm ru vào tim nhau lưu giữ giọng nói ấm trầm sâu vòng tay xiết chặt làn tóc chum đôi.

Thu nay xa cách tình rồi bạn ơi gồm nhớ đầy đủ lời hẹn xưa kế bên trời vẫn đổ cơn mua đột nghe nhói buốt như vừa hôm qua!

26. Giọt mưa thu – Phượng Hồng

Lóng lánh là em vào ngần dễ chịu Ngọc của trời rơi lạc cõi thế gian Em với theo giấc mộng tự thiên đàng Gieo êm ả… phím đàn ngân dìu dặt.

Em thánh thót lời tự tình trầm khoác Lắng tiếng ru hòa điệp khúc thu hoài Ta đi giữa ngàn lá vàng, mưa bạc… hạt thơ bay theo cánh gió muôn chiều.

Em bao gồm phải tình thu từ huyền thoại Giọt lệ bi ai nghiêng lá đổ chiều buông khiến cho thức giấc vạn sắc màu tươi thắm Để loài người yêu mãi giọt hỏng không…

27. Ngày thu bình yên ổn – Phú Sĩ

Ta thả hồn theo cơn gió hiu hiu bỗng dưng nghe lòng sao bình yên đến lạ cuộc sống số vị trí phù hoa đô hộiChút heo may hy vọng trôi không còn muộn phiền.

Ta search mình trong một sáng sủa bình yên cơn mưa nhẹ ru miền xa thương ghi nhớ Gió chớm giá xua đi ngày hoang vỡ vạc Thuở xa rồi duyên nợ vẫn đợi nhau.

Ta mãi quan sát cánh chim dạo bước xa xôi cafe đắng màn sương còn bốc khói đáng nhớ xưa quá khứ còn nhắn nhờ cất hộ Lá vẫy kính chào vọng gợi tiếng yêu thương.

Ta suy nghĩ đời cùng với bao nỗi vấn vương Hoài niệm mãi một thời hương quá khứ Ta chẳng nhớ tuyệt muộn màng tiếc nuối Hương và ngọt ngào lưu luyến quyện hồn ta. Thu ghi nhớ - Hồng Cẩm bỏ túi sắc lá không có gì xanh chậm chậm cô đơn bước độc hành Nỗi nhớ phải câu sầu chất chết giả Niềm yêu đương gói gọn gàng chữ yêu anh Mây ơi! Hãy giúp tìm tin sương Gió hỡi! lang thang kiếm yến oanh Mộng cầu tương phùng hiện nay đã vỡ Giọt sầu mặn đắng xuyên suốt năm canh.

28. Cảm xúc thu về - nam Huân

Gió đưa thoang thoảng thu về không gian trống trải bốn bề vắng ngắt Mùa này thương lưu giữ luyến giữ Mùa này lứa đôi dập dìu với mọi người trong nhà Lá rubi rớt rụng hiên sau tín đồ đi giữ lại hàng cau đợi chờ Trăng kia khi tỏ khi mờ fan đi để lại hờ hững nhớ ao ước Thu về cây cỏ khô cong Gió se… se lạnh khiến cho lòng nôn nao Cuộc tình dựa cánh Diều chao hốt nhiên nhiên kết thúc gió lật nhào đứt dây Thu về u ám và sầm uất làn mây Lòng bi thiết hiu quạnh chốn đây thờ thẫn Dáng xưa nay đã xa mờ Đành ôm trọn nỗi mong chờ vấn vương bỏ túi ngắm các giọt sương buổi tối đêm trải ướt con phố em đi Lẽ làm sao Thu của chia tay Thu về ứ đọng lại phần lớn gì vào ta.

29. Thu về - thầy giáo Hải

Hòa vào trong gió làn hương, Thoảng mùi hoa sữa tuyến đường ta qua. Giao mùa mới lốm đốm hoa, chỗ nào tình ngỏ đổ vỡ òa nhỏ tim. Hạ đi thu mãi trốn tìm, Heo may se lạnh, bầy đàn chim gấp vàng. Huyết trời đã kéo thu sang, tạo nên cảnh vật dụng ngỡ ngàng đổi thay. Buổi sớm sương nhè vơi bay, Lá xanh mùa hạ, giờ cố kỉnh lá vàng. Mây đậy làm nắng và nóng mơ màng, tất cả hội tụ để với thu về. Không gian nới rộng bốn bề, Lẽ nào thu đã tìm về chẳng hay!

30. Ngày thu và em – Nguyễn Hữu Nghị

Thu đã về đón gần như đợt mưa ngâu Ở phương xa em nào đâu bao gồm biết Anh giờ đồng hồ đây… đã nhớ em da diết thử hỏi rằng em bao gồm biết không em?

Thu cho rồi, sao lòng thấy ai oán thêm vì tình mình chẳng êm đềm xuôi mái Anh một nơi… em tận miền xa ngái Bao mon ngày cứ mãi mãi bí quyết xa.

Ơn cao xanh cám cảnh chuyện đôi ta Nhủ lòng thương có tác dụng mưa sa bão táp tạo nên anh có thời hạn phúc đáp bài xích thơ tình êm ấm gửi trao em.

Em yêu thương ơi! Hãy cứ thế chờ coi Thần thiên sứ sẽn mang tình yêu mang đến Đưa thuyền lạc, đã bao ngày vào bến Dắt ông Ngâu… sáp cho với bà Ngâu.

Tình đôi mình cũng có khác gì đâu Cả năm trời may chạm chán nhau một bận Hãy cứ vui… em oi! Đừng ân hận Vì tình bản thân lận đận vì chưng yêu xa.

Trên đấy là những bài bác thơ ngắn về ngày thu bất hủ, xuất xắc nhất hy vọng rằng các các bạn sẽ cảm thấy yêu thương thích.