Văn nghệ tỉnh hà tĩnh trân trọng trình làng chùm thơ xuân của các tác mang được đăng trên tạp chí Hồng Lĩnh số đầu năm Tân Sửu 2021 (Phần 1).


HOÀNG NHUẬN CẦM

Lời chúc hoa đào

Trong tương đối thở mùa xuân

Làm sao em đếm hết

Bao nhiêu nụ hoa đào

Đã nở ra thắm thiết.

Bạn đang xem: Chùm thơ mùa xuân việt nam

Cầm dòng vé ngày tết

Dắt tay em lên tầu

Đường ray hồng vô tận

Nối vòng quanh địa cầu.

Muốn ôm em thật lâu

Giữa công ty ga trái đất

Anh mong muốn nói một câu

Bỗng bỗng dưng quên mất.

Và ngày xuân thứ nhất

Và nụ hôn đầu tiên

Hoa đào chia rất nhiều tất

Cho anh và cho em.

Xem thêm: Hình Ảnh Xe Đạp Thể Thao - Ảnh Người Đẹp Và Xe Đạp Thể Thao (Phần 2)

Có gì đấy thiêng liêng

Phút giao thừa vẫn tới

Ấm áp và bao dung

Như tín đồ người ao ước đợi...

TRẦN quang đãng QUÝ

Tửu cầm

Nào em nâng chén xuân này

Giời cao rót với đất dày làm cho men

Tửu rứa vừa bỗng dâng lên

Mắt chan trong mắt người quên cuộc người

Tiếng trong chứa lửng lơ trời

Tiếng trầm rót xuống lòng đời chưa tan

Môi search cung bậc nhân gian

Mắt kiếm tìm thăm thẳm giọng đàn tri âm

Tửu cầm

Tửu cầm

Tửu cầm

Cô đối chọi nghiêng rót nhức thầm ngược ly

Mùa xuân biền biệt ngoài kia

Còn ta hai con mắt nghiêng về cạn nhau.

*
Ảnh: internet

Mở xuân

Bật cửa ngõ Xuân

những bé chữ điện thoại tư vấn búp non sáng ngày hôm nay bừng thức

có tiếng chim ngoài vườn rót mùa xuân vào từng ngõ quê

Sông Đà cũng vừa vươn vai vạm vỡ

quẫy bên trên tóc tôi những bong bóng sóng của thời trai trẻ

có tiếng hát đàn bà vọng bên nhỏ đò chờ xuân từ nuốm kỷ trước

người đã sang sông, con sáo nào còn sinh hoạt lại cây đa đình làng

có loài cá trốn Đông vừa tung mình cắn xuân trên dòng chảy

thương số đông loài tuyệt chủng do tư duy “săn phun và hái lượm” còn dai từ biệt

những bị cói đựng cuộc đời thủng đáy

trên hành trình dài chân đất vẹt lối mòn tương lai…

Bật cửa ngõ Xuân nhàn hạ trà

bầy gió hoang từng thổi dạt con đường

không thổi được lòng ta tĩnh tại

một mình rót dằng dặc mùa đến mùa đi mùa phiêu bạt

buồn gói lại gửi bank ký ức

sàng sẩy gạn vui gieo phân tử ngày mai

Tôi mở đón khí trời cho số đông niềm cơ nhỡ

búp non là của chung, dòng sông của chung, giờ chim của chung và trời xanh nữa

không phải ai ai cũng có mùa xuân

khi góc cửa tâm hồn chai mòn và bản lề hoen gỉ!

KHÚC HỒNG THIỆN

Nghĩ gì

Ta nghĩ gì đầu xuân năm mới mới?

Nghĩ về quê mẹ xa xăm

Nghĩ về tuổi thơ gió bụi

Cõi tín đồ một nháng trăm năm

Ta nghĩ gì đầu xuân năm mới mới?

Nghĩ tới phần đa ngày sẽ qua

Nghĩ tới lâu đài ta dựng

Sao đến yên nóng thuận hòa

Ta nghĩ về gì đầu xuân năm mới mới?

Nghĩ sao viết được chữ gì

Nghĩ làm sao để cho thành tác phẩm

Để đời một cái chi chi

Ta nghĩ về gì đầu xuân năm mới mới?

Nghĩ đến các điều mập lao

Nghĩ cho nhân dân, thiên hạ…

Hay đâu một cuộc trung bình phào!

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Thành phố ngàn xưa

Thành phố mon năm này tôi sống

Đã đổi thay thật nhiều

Như dần mất bóng dáng xưa Hà Nội

Phố cổ-mặt hồ-lãng đãng-trăng sương

Tôi trải qua những nẻo vui buồn

Những cái brand name gắn vào dĩ vãng

Qua mon năm đổi mới động

Qua 1 thời lửa đạn dễ ai quên

Mặt con đường xưa chuyến tàu cuối vào đêm

Tiếng chuông đập trên ngực mình thành phố

Đường ray điện và làng hoa ngày đó

Cái không còn, mẫu dỡ quăng quật chiều qua

Những tín đồ đi xa, những người dân trở lại

Trong ký kết ức bản thân Hà Nội

Một Hoàng Thành

Một Tháp rùa, một gác cổ Khuê Văn

Những tấm bia tiến sĩ mấy trăm năm

Mưa mòn đá, lá mòn chiều hắt rụng

Những ngõ phố xung quanh co

Những đền chùa, miếu phủ

Những sớm mai không nhớ hết mặt người

Thành phố ngàn năm trầm tưởng xa xôi

Một trái đất trong không nhiều thế giới

Ngày em hát chiều thu xa Hà Nội

Những fan trai chinh chiến chẳng thấy về

Đất Tổ quốc bạc bẽo sờn như áo mẹ

Lạnh vị trí này nhưng nóng phía mặt kia

Những cánh rừng cuối thu ngủ bên dưới mưa phùn

Bạn bè tôi những người dân nằm vào đất

Chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ

Buồn đau không hề thở than

Họ nằm lại những người còn khôn xiết trẻ

Anh từ hỏi: tóc em xanh là thế

Một lớp người chần chừ có chiến tranh

Không cần sống giữa đau thương tàn phế

Sẽ nghĩ gì lúc họ đọc thơ anh

Thành phố mon năm này tôi sống

Đã không giống xưa thật nhiều

Đường new mở liên miên toàn biệt thự

Đường ko cây, mây lẫn khói xăng chiều

Lũ trẻ bé dại thích chơi trò năng lượng điện tử

Em váy nhiều năm váy ngắn phía thương yêu

Nhưng trong ta vẫn một loáng trăng chiều

Những nẻo phố mùa thu sạch sẽ

Trên các lá quà xưa bao gồm một bè phái chim sẻ

Tuổi thơ ta vẫn thấp thoáng cất cánh về

Thành phố ngàn xưa sương khói cổ thi

Thành phố mon năm này tôi sinh sống

HƯƠNG GIANG

Lời người mẹ nhắn

Mẹ dặn bé Tết trong năm này đừng buồn

Mùa xuân sẽ về trên nhánh đau thương

Như một sự bình thường

Như một sự bình thường

Ngoài kia quả đât thắp lên phần nhiều ngọn đèn lộng lẫy

Con chớ im lặng bên ô cửa nhỏ và nhẵn đêm…

Mẹ thương con tết năm nay một mình

Cô độc đan tay trước ánh trăng non

Màu nước mắt tha mùi hương vẫn xanh ngắt chuyện cuộc đời mất được

Con đừng khóc lúc xa quê hương…

Mẹ khuyên răn con mùa xuân là cơ hội để quên đi mọi tổn thương

Những chuyện xưa thoải mái và tự nhiên nằm lặng trên bài thơ cũ

Mẹ mong mỏi con phục hồi những nhịp đập tha thiết từ lâu trú ngụ

Và niêm yết quá khứ

Như cánh chim nhân tình câu bất tử

Khát vọng ko ngờ…

Mẹ bảo con tiếng pháo rộn ràng đêm giao thừa hứa hẹn hầu hết giấc mơ

Nhưng nếu khiến con nhảy khóc

Xót xa thương cố nhân cùng mùi nhang khói

Xót xa nhớ chị em và nhẵn em nhỏ

Hãy cứ khóc

Cứ để dấu tích năm cũ cho nhỏ điểm tựa lúc sóng gió

Như mẫu cúc áo bà mẹ đơm ngày xưa…

Có một mùa thu vương bên trên nụ xuân

Mùa về trường đoản cú gió

Những nồng nàn dậy lên từ mùi hương cỏ

Năm bắt đầu bắt đầu...

*
Ảnh: internet

Những mái nhà trăng

Mẹ yêu thương yêu,

con sẽ ở đây đón mưa tuyết đầu mùa

cánh chim gắng bay nghiêng vào gió

không thể trở về không thể ra đi được nữa

con muốn khóc khi đứng bên cửa sổ một mình

Quê hương sẽ lặng im

tìm đâu ngọn lửa đốt rơm rạ như tuổi thơ thả cánh diều xuôi ngược