Hạ Phi Linh sẽ nằm trên 1 tấm vải mỏng trong bên bếp,cả bạn co lại thành 1 đoàn bởi vì lạnh,trên bạn cũng độc nhất vô nhị 1 bộ quần áo mỏng manh manh.Đột nhiên 1 bàn chân nóng bức đạp lên trên người cô,giọng lưu lại Khắc Phong vang lên tàn nhẫn:-"Hạ Phi Linh!Cô dậy mang đến tôi!Có biết giờ là mấy giờ rồi ko hả?Dậy!Ko dậy tôi tức thì đánh bị tiêu diệt cô!"Hạ Phi Linh khẽ "ưm" 1 giờ đồng hồ rồi thư thả mở đôi mắt dậy.Trước khía cạnh cô là thân hình ảnh của 1 người lũ ông cao lớn,vẻ ngoài vô cùng tiêu soái,vận trên bạn 1 bộ đồ quần áo vest black hàng hiệu,dưới chân là một trong đôi giầy da bóng loáng.Đứng bên trên cao đưa hai con mắt lãnh khốc chú ý xuống cô.Ha!Người bầy ông này chính là chồng cô!Nhưng bao gồm lẽ...từ trước cho tới giờ,chỉ bản thân cô suy nghĩ vậy.Anh coi cô là 1 sản phẩm chơi,tuỳ tiện chơi chán rồi vứt đi.Cũng như năm đó,khi anh còn là một học trưởng của đh S ,cô tỏ tình cùng với anh,anh chỉ ghẻ lạnh đáp:

Bạn đang xem: Bảo bối! anh xin lỗi

-"Tôi có tình nhân rồi.Cô ấy chỉ là bây giờ đang nghỉ ngơi nước ngoài...Nếu cô hoàn toàn có thể chịu đựng được phận có tác dụng tiểu tam,thì cứ đến."Khi đó,cô vẫn nghe giờ đồng hồ tim mình đổ vỡ vụn,trái tim bất giác teo rụt lại một cách đau đớn vì chưng 2 trường đoản cú "tiểu tam"!Ha!Nhưng nực cười!Cô vậy mà lại đồng ý!Hai bạn quen nhau 3 năm rồi kết hôn,tới giờ đã có được 2 năm. Bao gồm điều...kết hôn cùng lắm chỉ có một tờ hôn thú,ko đám cưới,ko cồn phòng,tất cả hầu hết "Không"!!!Anh nói :-"Tôi ko hy vọng cô ấy trở về đã đau lòng.Tôi tạo cho cô vậy nên là đầy đủ rồi.""Cô ấy!Cô ấy!" mở miệng to ra là 2 trường đoản cú đó,anh thực sự không 1 lần để cô vào mắt sao?Cô cả ngày ở nhà làm việc ko quản lí ngày đêm.Cô nói:-"Trong nhà ko cần tín đồ giúp câu hỏi đâu.Một bản thân em rất có thể làm được."Nhưng cô ko thể ngờ,1 câu nói đó vào tai anh lại biến thành " cô mong độc chiếm tòa nhà này khi anh ko gồm ở đây"! Anh tức tốc tức giận chuyển tới 1 căn biệt thự khôn cùng lớn,cả ngày bắt cô phải dọn dẹp và sắp xếp kĩ càng từng ngóc ngách 1 ,chỉ cần còn sót lại 1 hạt bụi,anh liền tiến công cô.

Xem thêm: Bài Thơ Hai Chị Em (Vương Trọng, Bài Thơ: Hai Chị Em (Vương Trọng

Cứ thế,mỗi ngày lại 1 hạt bụi,cô lại ăn 1 trận đòn,khắp người đầy phần đông dấu dấu xanh tím,người bên cạnh nhìn vài ko khỏi tởm sợ.Cô yêu thương anh,yêu từ tầm nhìn đầu tiên,yêu mang lại mù quáng!Cô chỉ cần được sống cạnh anh,mọi trang bị cô đều có thể đánh đổi!-"Này!Cô còn ngồi đần độn ra đó làm cho gì!?Dậy dọn dẹp vệ sinh đi."-Thấy cô thất thần,anh chau mày nặng nề chịu,lại đưa chân đấm đá cô 1 cái,ko may va trúng lốt thương ở cánh tay phải,cô liền tức giận kêu lên 1 giờ nhỏ,rồi gửi cánh tay trái lên giữ lại lấy nơi bị thương,nhưng vừa động,cả người liền 1 trận đau cùng kịch liệt.Hôm qua ko biết ở doanh nghiệp có chuyện gì,anh về bên liền kiếm cớ đánh cô,ra tay rất tàn nhẫn,rồi bắt cô ngủ ở trong nhà bếp.Thấy cô buồn bã như vậy,bất giác trái tim anh teo rụt lại,1 tia cực khổ liền xoẹt qua.Hôm qua lúc đi làm việc về,anh ko ngờ lại phát hiện cô đang mỉm cười nói hết sức vui vẻ với 1 người bầy ông trong cửa hàng cà phê,anh quan sát kĩ tín đồ kia,liền nhận biết đó là người từng tỏ tình vs cô không hề ít hồi đại học,nhưng cô đa số từ chối,lúc đó 2 người đã và đang quen nhau được gần 1 năm.Anh ko biết đó là tư vị gì,nhưng trái tim dấy lên 1 sự lo ngại khác thường,cảm giác vô cùng cạnh tranh chịu,nhưng anh ko giám bằng lòng là mình đang ghen!Về đơn vị liền phát huyết trên người cô.Giờ thấy cô như vậy,giọng anh bao gồm vẻ nhỏ hơn 1 chút:
-"Dậy dọn dẹp sạch đã vào,hôm ni Tiểu An đã về đây.Cô dám làm những gì quá phận thì đừng trách tôi ra tay độc ác.Còn nữa...từ giờ đồng hồ trở đi,ko gồm sự chất nhận được của tôi,cô ko được bước ra khỏi nhà này nửa bước!Đồ ăn cứ gọi fan ở nhà hàng ăn uống đưa tới.Tôi đi làm trước.""Tiểu An"?Phải rồi,"Lâm tè An" chính là "cô ấy" nhưng anh luôn luôn nhắc tới.Cái tên cũng thiệt đẹp...Anh nói xong xuôi liền hững hờ quay đi,cô cấp lên tiếng:-"Chờ đã!Anh...ko bữa sáng sao?Bữa sáng em làm rồi,đang đặt lên trên bàn..."Lời còn không nói xong,anh liền lãnh đạm vứt mang lại cô 1 câu:-"Cơm cô...ko xứng để tôi ăn!"Ha!Phải rồi!Từ trước tới giờ,ngày làm sao cô cũng làm cơm 3 bữa không thiếu cho anh,nhưng anh trước đó chưa từng liếc mắt lấy 1 cái,anh chưa ăn uống cơm cô làm cho bao giờ,lại nói cơm cô có tác dụng ko ngon,ko xứng cho anh ăn!Cô thiệt ngốc,vì vật gì mà cứ bấu víu rước chút thương sợ này ko buông chứ?Người không giống nói,cô vì chưng tiền new ở lại vs anh lâu như vậy,chắc...anh cũng suy nghĩ vậy.Nhưng tất cả ai biết,cô bởi vì yêu anh ko?!Chắc là ko rồi!* * *Buổi trưa,có giờ chuông cửa ngõ vang lên,nhưng cô biết,âm thanh này ko cần là tự khắc Phong.Sống tầm thường vs anh lâu như vậy,thậm chí cho tiếng chuông cửa ngõ cũng biết liệu có phải là của anh tốt ko,vậy cơ mà anh lại chưa từng cho cô lấy 1 ánh mắt yêu thương.Nghĩ lại cũng thật nực cười.Cô cười cợt khổ 1 giờ rồi cấp chạy ra mở cửa.Trước khía cạnh cô là 1 cô bé xinh đẹp,quyến rũ vô cùng.Gương phương diện hình trái xoan,làn domain authority trắng như tuyết ,mịn màng,cả khuôn mặt,dáng người đều đẹp như búp bê,ko tất cả lấy 1 góc chết!Trên bạn còn vận 1 bộ váy bó sát,dài cho đầu gối,màu đỏ ,càng tôn lên nét xinh của người phụ nữ này,nhất thời khiến cô đứng nhìn ko chớp mắt.-"Này!Sao cô cứ chú ý tôi vậy?Bộ phương diện tôi bao gồm dính gì sao?"-Cô gái đó giận dữ lên tiếng.-"A!Xin lỗi!Ko tất cả gì.Cô là..."-"Hửm?Cô là người giúp câu hỏi trong nhà nhưng Tiểu Phong nói kia sao?Anh ấy chưa nói mang lại cô biết từ bây giờ sẽ có fan tên Lâm đái An về sao?""Người giúp việc!"Anh nói vs cô ấy cô là người giúp việc!?Trái tim cô càng teo rút hơn mặc nghe đến 2 trường đoản cú "Tiểu Phong " vang lên đầy thân mật.Cố giữ lại giọng bản thân ko run,cô đáp:-"À...Có.Thật xin lỗi,ko biết người đó là cô.Cô mau vào đi."Cô gái đó gửi va-li mang đến cô rồi toá guốc,1 đôi guốc color đỏ lóa mắt .-"Tiểu Phong nói tôi dọn lên lầu 2,căn phòng phía bên trái ở,cô dẫn tôi lên đó đi.""Lầu 2,căn phòng bên trái"!?Đó chẳng phải là chống cô sao?Anh vậy mà lại lại...-"Này!Cô bị gì mà lại cứ thất thần vậy?Bộ cô bị bị bệnh gì về tai à!?"-Ả giận dữ quát.-"A!Xin...Xin lỗi.Cô ngóng 1 chút,phòng đó trước đó có...trước đây tôi không dọn kịp,cô chờ tôi 1 lát."Nói rồi ko hóng ả cản,cô gấp chạy lên thu dọn vật đạc,nhưng open phòng ra...Đồ đạc của cô ấy ko còn đem 1 cái,ngay cả drap giường,giấy dán tường màu xanh da trời da trời mà lại cô thích thú cũng đã trở thành 1 red color chói mắt.Cô mỉm cười ,anh lúc về tối đuổi cô xuống khu nhà bếp là vị cái này sao? Trái tim lại teo rút đau đớn.Cô con quay gót trở xuống lầu kéo va-li lên góp ả.Vừa vào phòng,ánh đôi mắt ả ngay tức thì ko cất được vui vẻ và bất ngờ:-"Căn phòng này còn có phải là tiểu Phòng đặc biệt sẵn sàng cho tôi ko?"-"...Ừm.Đúng vậy.Đây là...cậu chủ đặc biệt sẵn sàng cho cô lúc buổi tối qua."Hai tiếng "cậu chủ" như 1 mũi thương hiệu tẩm độc xuyên ngang tim cô,giọng nói đã gồm phần run rẩy.-"Nga~Đúng là đái Phong tất cả khác.Được rồi,cô cứ để đồ ở đây,xuống nhà bếp nấu cái gì cho tôi nạp năng lượng đi,tôi đói rồi."-"Vâng."Cô ôm trong tim nỗi nhức đến ước ao khóc cứ vậy mà đi xuống lầu làm cơm.Lại ko hay biết từ thời gian người phụ nữ này bước vào,vận mệnh của cô ấy và anh liền cố đổi.Mà sau này mọi khi có người nhớ lại,ko khỏi nhức lòng cùng thương tâm...Mãi buổi chiều,anh mới về.Anh liền thuộc ả ra ngoài ăn cơm tối.Cô cũng chỉ biết nhìn họ đi rồi nhức lòng cù vào,1 mình nạp năng lượng qua loa chén bát cơm.Một hồi loay hoay dọn dẹp,cô nhìn đồng hồ đeo tay thì đang là 10h tối.Hai mắt đã và đang nặng trĩu vì buổi trưa cô ko ngủ,liền tính đi lên phòng.Lại bất chợt nhớ ra...đó ko còn là phòng của mình nữa rồi!Cô cười cợt khổ,tính vào chống anh tìm 1 chiếc chăn để đắp,tạm thời ngủ ở ghế ngồi vậy.Chỉ là...anh từng cấm cô ko được vào chống anh.Mà cô cũng ko biết,đồ đạc của bản thân anh đang "vứt" đi đâu rồi.Cuối cùng,cô chỉ còn cách nằm co quắp trên ghế sofa .Tối đó,anh cùng ả ko về...* * *Cả ngày ngày sau anh cùng ả hồ hết ko về.Nhưng cơ hội khuya,cô sẽ nằm trên ghế tựa ngủ thì nghe tất cả tiếng động,tưởng là trộm,cô gấp vào tứ thế chống bị.Lúc cách ra cửa,nghe được hương thơm hương rất gần gũi của anh,cô ngay thức thì thả lỏng ko ít.Chỉ là...trong đó còn lẫn cả mùi rượu cùng mùi...nước hoa xa lạ.-"Khắc Phong,anh làm thế nào vậy?"-Cô cấp chạy lại đỡ đem anh.-"Cô là ai?Sao lại ở trong nhà tôi?Cút!Cút ra ngoài!Mau cút!"-Anh ko kết thúc xô cô ra cửa,nhưng cô biết anh là sẽ say,nếu ko giúp thì ko được.Cô liền cố chấp đỡ anh vào nhà,cũng ko giám đỡ anh vào phòng,sợ anh sáng mai biết bản thân vào chống anh lại giận nên có thể đặt anh ở trên ghế làm việc rồi vội vàng vã lấy khăn mặt với nước ấm lại.Sau lúc lau bạn cho anh xong,cô liền cảnh giác cởi giầy cho anh.Lúc sau,liền mang mấy bộ quần áo mới giặt khô của anh ý cònchưa gửi vào chống mặc đến anh.Cô đưa tay lên sờ sờ trán của anh,hi vọng là anh ko bị cảm.Vừa tính rút tay về,1 bàn tay ấm áp to bự liền bao mang tay cô,anh nửa tỉnh giấc nửa mơ mở mắt:-"Tiểu An...Sao tay em giá buốt vậy?Còn có...anh đã làm cái gi sai chứ?Sao em lại nỡ phản bội anh?Tiểu An,anh yêu em.Tiểu An,ở lại cùng với anh đi.Giờ anh phú quý rồi,em sao còn mong rời quăng quật anh?Tiểu An...Tiểu An..."