Lời nói đầu: Một đàn bà muốn bán con để kiếm ít tiền.

Bạn đang xem: Người mẹ điên: câu chuyện cảm động về mẹ

Một người bọn bà tinh thần bị nghi ngờ là người luôn sợ hãi chết đều đứa trẻ mỗi khi lên cơn điên loạn. Cuộc gặp mặt gỡ số trời và mẫu kết xúc động…

Căn chòi nhỏ, sụp sệ mọc lên giữa đồng, nhìn từ xa như cây nấm sẽ vào giai đoạn mục ruỗng. Thừa đứng tựa cửa, nhìn xa xăm, gương mặt buồn rười rượi. Bên trong giường, tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt, thi thoảng đứa bé lại thét lên như người thổi kèn dồn khá thổi mạnh. Thừa vẫn dửng dưng như ko nghe thấy tiếng khóc của con. Ánh mắt cô trở yêu cầu lạnh lùng, miệng lầm bầm chửi rủa: “Đồ yêu thương tinh, yêu thương quái. Đồ quỷ sứ, âm binh…”.

Mỗi lần thằng bé khóc, nhìn cái môi bên trên của nó cong cong, méo xệch, trông giống hệt như điệu bộ của bố nó, nỗi căm hận lại trào ngược lên trong tâm Thừa. Cô nhớ lại những lần cô từ chối những đòi hỏi xác thịt, gã người yêu thương thường quỳ gối dưới chân cô, miệng méo mó, môi cong cớn, khóc rấm rứt như một đứa trẻ. Bao nhiêu lời đường mật thề thốt tuôn ra, gã còn thêu dệt tương lai về một ngôi nhà hạnh phúc khiến Thừa lu mờ hết lí trí. Lúc que thử thai nhì vạch sáng lên, gã như cá lặn mất tăm dưới nước, không để lại dù chỉ một cái bong bóng li ti.

Ngày bế đứa con đỏ hỏn về nhà thân phụ mẹ ruột, người bố nát rượu xách cây đuổi đánh mẹ nhỏ cô khắp làng. Từng nào nước mắt tủi hờn lớp tuôn ra ngoài, lớp chảy vào trong, Thừa tưởng chừng mình đã không sống nổi. Mẹ cô phải năn nỉ người bà con xa, mang lại mướn miếng đất xa nhà, cất cho cô cái chòi nhỏ ở để tránh người thân phụ say xỉn và điều tiếng của hàng xóm.

Nhiều lần cô tự trách bản thân sao lại dễ dãi trao thân đến gã người yêu thương bội bạc. Cô còn trách mình dại dột ngốc khi giữ lại cái thai. Cô cứ tưởng lúc sinh mang đến hắn đứa con kháu khỉnh, hắn sẽ vì chút máu mủ ruột rà mà con quay về với cô. Bao nhiêu yêu thương, hi vọng khi không thành sự thật đã trở thành cơn thịnh nộ để mỗi khi nhìn thấy gương mặt đứa trẻ hệt như bản sao của hắn, cô lại dồn hết nỗi căm ghét, uất ức lên nó. Năm ấy, cô chỉ vừa 18 trăng tròn.

*
Thừa có tác dụng mẹ solo thân khi vừa tròn 18

Chiều nay, thằng bé sốt hầm hập, khóc re ré trong phòng. Thừa phết mạnh vào mông nó, quát tháo.

-Đồ súc sinh. Mày làm khổ tao vừa thôi. Thằng thân phụ mày làm khổ tao không đủ sao?

-Nó sắp chết rồi, làm đám ma mang đến nó đi.

Có tiếng người phụ nữ vọng vào. Thừa ngó ra cửa, bà điên cười ha hả. Người đàn bà dở người hay đi lang thang xung quanh làng, thường nhặt rác rến bỏ vào miệng. Xung quanh người bà treo những tờ tiền âm phủ lõng thõng xuống dưới chân.

-Chừng nào nó chết, đưa đây tao đi chôn cho.

Giọng bà như tiếng loài sói tru tréo lên lúc gọi bầy. Thừa nhìn bà sợ hãi, mặt đanh lại.

-Đồ điên. Bà cút đi.

*
Người lũ bà điên dại khiến cô lo âu

Bà điên vừa nhảy lò cò, vừa cười ngặt nghẽo. Bà xé những tờ tiền âm phủ bên trên người, ném vung vãi về phía Thừa và mất hút sau cánh cửa. Thằng bé đã thôi khóc, chỉ còn rên ư ử như bé cún nhỏ. Người nó teo quắp lại, giần giật từng hồi. Vừa đặt tay lên trán con, mặt cô thoáng lo lắng. Nó nóng như hòn than. Thừa nhớ lại lời người đàn bà điên. Cô sợ hãi, vội lật đật cởi áo con ra, lấy khăn ướt đắp lên trán và vệ sinh mát liên tục. Thừa luôn luôn miệng lẩm bẩm: “Mẹ xin lỗi. Mẹ xin lỗi…”.

Thằng bé thiêm thiếp đi. Thừa ngắm nhỏ ngủ say sưa, vừa thấy thương, vừa thấy giận. Ko hiểu sao những khi cuộc sống khó khăn, con bệnh đau, khóc quấy khiến cô xất bất xang bang, Thừa lại đổ hết tức tối lên đầu bé như thể thằng bé là cội nguồn mọi khổ hạnh đời cô.

Chiều nay, bà điên lại thập thò trước căn chòi nhỏ của Thừa. Bà ko hát múa, nói lảm nhảm như mọi lúc mà ngồi khóc rưng rức. Thi thoảng, bà còn hát ru nhỏ à ơi. Cả xóm này ai cũng sợ hãi khi thấy bà. Người ta đồn rằng trước lúc bị điên, bà từng là hoa khôi của làng. Bà đẹp từ mái tóc, vóc người đến hàm răng. Nghe đâu bà còn có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Lấy chồng mãi 10 năm, bà mới có con nhưng chồng bà ko nặng nhẹ vợ nửa lời. Ngày đứa bé tròn 3 tuổi thì bất hạnh ập đến mái ấm nhỏ của bà. Vào một lần chở nhỏ đi khám bệnh, gia đình bà gặp tai nạn. Cú tông mạnh khiến bà bị hất văng ra xa, còn chồng nhỏ bà nằm lại dưới gầm xe tải. Trong tích tắc mất đi nhì người thân thương nhất, bà vật vã nhức khổ đến hóa điên. Từ đó, người ta thấy một người đàn bà tóc tai rũ rượi, khóc cười gọi thương hiệu con.

*
Người ta đồn rằng bà điên luôn luôn bắt cóc trẻ nhỏ và thừa nhận nước chúng cho đến chết

Từ lúc bà phát điên, người ta cũng đồn đại hàng tá chuyện rùng rợn về bà. Nghe đâu bà vì mến nhớ con cần hay tìm bắt những đứa trẻ nhỏ mang về ôm ấp, vỗ về hát ru. Tuy vậy khi cơn điên loạn nổi lên, bà sẽ mang lũ trẻ ra sông nhấn nước mang đến đến chết. Những câu chuyện càng lúc càng được thổi phồng ra, râm ran khắp làng. Phụ nữ vào xóm sợ hãi ko dám đi làm, ở nhà canh chừng lũ trẻ. Còn tụi nhỏ vừa thấy bà điên từ đằng xa, chúng đã hùa nhau bỏ chạy. Không một đứa nào dám lảng vảng lại gần bà.

Thừa vét những hạt gạo cuối cùng trong lu, nấu nồi cháo lõng bõng đến hai mẹ con nạp năng lượng lót dạ. Mẹ cô, chỗ dựa tinh thần duy nhất của Thừa, sau khi ăn một trận đòn nhừ tử của người cha nghiện rượu đã bỏ xứ mà đi. Cuộc sống của cô ngày càng bơ vơ, đối chọi độc.

Hai bầu vú cô teo lại, thằng bé mân mê, nút chùn chụt một lúc thì nhả ra, khóc nức nở.

Xem thêm: Truyện Dại Gì Mà Đổi ” - Kể Lại Câu Chuyện Dại Gì Mà Đổi (Trang 36)

Cô thả mạnh bé xuống giường, quẹt ngang nước mắt. Hôm qua, cô đi cắt lúa mướn có người dò ý muốn xin đứa con của cô mang đến một người quen. Nói là xin tuy thế họ hứa sẽ mang lại cô một số tiền kha khá, coi như tiền công cô sở hữu nặng đẻ đau. Nghe nói vợ chồng đó là chủ một tiệm vàng lớn, giàu có nhưng lại vô sinh. Họ muốn nhận thằng bé về làm con nuôi. “Ở với mình từ đói đến khổ đưa ra bằng mang lại thằng nhỏ về ở với nhà giàu, vừa giải phóng mang đến mình vừa cụ đổi số phận mang lại con”, Thừa nghĩ thầm, vào lòng manh nha ý định mang đến con. Chờ thằng bé ngủ say, cô khóa chặt cửa ngoài. Nhà đất, vật dụng chẳng có gì ngoài mớ chén mủ, Thừa yên trung khu khi thức dậy, thằng bé chỉ bò loanh xung quanh trong nhà.

-Đã suy nghĩ kỹ chưa? Giao nhỏ cho người ta rồi là ko có được đòi lại đâu đó.

Người phụ nữ có gương mặt quắp, đôi môi mỏng lét như lưỡi dao lam, luôn luôn miệng nhắc đi nhắc lại Thừa chuyện ko được đòi lại con. Thừa vâng dạ ngoan ngoãn theo lời bà ta.

-Cháu sẽ bỏ đi vị trí khác ở, ko bao giờ về phía trên nữa.

*
Thừa ước ao bán đi đứa con ruột của bản thân mình

Thừa khẳng định chắc chắn để người phụ nữ yên tâm. Bà ta hẹn chiều mai vợ chồng chủ tiệm vàng sẽ cho người đến rước thằng bé đi.

Thừa ra chợ, tải cho nhỏ vài bộ quần áo mới. Từ lúc lọt lòng đến giờ, thằng bé toàn mặc lại đồ cũ của người ta cho. Thừa nhớ đến những chiếc tã khăn vàng ố, có cái rách lỗ chỗ, thấy thằng bé thật tội nghiệp. Nó thiệt thòi từ khi còn vào bụng mẹ. Cô vân vê quần áo mới của con, vải mềm mịn, thơm mát, Thừa hít hà như cảm nhận mùi cơ thể của thằng bé đã phảng phất bên trên từng sớ vải. Cô rảo bước nhanh về căn chòi. Cảnh cửa bật mở, ổ khóa bị đập ra, nằm lăn lóc dưới đất. Một cảm giác lành lạnh, hoang mang và sợ hãi trùm kín lấy chổ chính giữa trí cô. Cái giường trống trơn, chỉ sót lại cái khăn vải cũ, rơi dưới đất. Thừa nhìn quanh chòi, không một dấu vết trẻ bé nào đọng lại.

Cô hoảng hồn chạy ra khỏi chòi, nhìn bốn phương tám hướng, chuyển phiên xẩm như vừa bị ai giáng mạnh một búa vào đầu. Xa xa cuối cánh đồng, vài người phụ nữ sẽ đủng đỉnh trở về nhà sau một ngày dầm mình dưới ruộng.

-Cô có thấy ai vô nhà cháu không?

Thừa vừa thở, vừa nói, nước mắt chực ứa ra.

-Có, hồi chiều tôi thấy bà điên lảng vảng ở đó. Thấy đóng cửa, tôi tưởng cô ẵm bé đi đâu bắt buộc không để ý…

Một người phụ nữ đứng tuổi lên tiếng. Thừa như người bị nện thêm một nhát búa thứ hai, nước mắt ròng rã, cô chạy lảo đảo như người say rượu. Hình ảnh con mương nước lấp xấp và xác đứa bé dật dờ trên những khóm lục bình cào cấu lồng ngực cô. Bà điên hiện rõ mồn một vào trí nhớ của Thừa, với nhì bàn tay hộ pháp đã xiết mạnh cổ thằng bé, từ từ nhấn sâu nó xuống tận đáy bùn con kênh. Thừa vừa khóc, vừa gào lớn, âm nhạc xé gió như muốn xước cả cổ họng cô.

*
Thừa hoảng hốt chạy khắp chỗ tìm con

Màn đêm dần buông xuống. Mương nước hiện ra lờ nhờ trước mặt Thừa, đen sẫm như nhớt xe cộ chạy thọ ngày không thay. Một người đàn bà quần ống thấp, ống cao sẽ hụp lặn dưới mương nước, nhìn từ xa, nhì tay bà như vẫn chà xát, vò đi giặt lại một tấm khăn lụa mềm mại, có khi lại thấy hai tay vục nước lên xuống như người giật gàu sòng. Bên cạnh hông bà, nhì bàn chân trẻ nhỏ ló ra, thõng xuống. Gương mặt Thừa đong cứng lại, khô khốc như không còn giọt máu. Nếu đứa trẻ chết…Cô chỉ nghĩ đến đó, nước mắt đã tuôn ướt mặt. Thừa nhớ đến những lần mình đánh con như tát nước, nhớ cả những lời đay nghiến cay nghiệt cô trút lên đầu con. Bao nhiêu lần nó ốm đau, cô đều cầu đến nó chết đi. Nỗi ân hận như lưỡi liềm, rạch trái tim cô ra làm trăm mảnh nhỏ, rải đầy xuống dòng nươc đèn ngòm kia. “Trời ơi! Đứa con bé bỏng tội nghiệp của tôi”, Thừa thều thào không ra tiếng.

Thừa cố nhấc chân lên khỏi mặt đất, chạy lại gần hơn. Bà điên sẽ nhúng vạt áo của mình, kỳ cọ lưng cho thằng bé. Bà khỏa nước lên người nó, vừa vuốt vé tấm lưng trần của nó rồi cười lên khanh khách. Thằng nhỏ lạnh run rẩy, khóc tức tưởi. Bà điên luôn miệng dỗ dành:

-Ngoan, mẹ thương, mẹ tắm cho bé thật sạch rồi mẹ ẵm nhỏ đi chơi.

-Con tôi…

Thừa gào lên. Toàn thân cô đổ sụp xuống đất. Nghe thấy tiếng la hét thất thần bất ngờ, bà điên giật mình, ôm quàng thằng bé vào lòng. Gương mặt bà hoảng loạn hệt như Thừa.

-Đừng có đến đây bắt nhỏ tôi. Các người là lũ ma quỷ xấu xa, tôi cấm đoán các người bắt bé tôi đi đâu.

Bà vừa nói, vừa ôm chặt lấy đứa bé, ánh mắt nhìn Thừa đầy cảnh giác. Đứa bé nằm ật ẹo trên tay bà, môi tím tái, nó khóc yếu và nhỏ dần. Bà điên kéo vạt áo lên, cố thu hết hơi ấm vào người để mong phả đầy lên cơ thể thằng bé. Bà nhìn nó âu yếm, trìu mến, người đong chuyển như chiếc võng. Không chút chần chừ, Thừa lao đến, giật lấy đứa con, bỏ chạy quáng quàng.

*
Thừa hạnh phúc khi tìm lại được đứa con của chính mình

Khi chạy qua bờ mương, ko thấy bà điên đuổi theo, chỉ có tiếng khóc vọng lại, Thừa mới kịp dừng lại nhìn con. Thấy mẹ, thằng bé ho sặc nước và khóc khan. Thừa cởi áo khoác, quấn quanh người con, ôm chặt nó vào lòng. Cô hôn hít khắp mặt mày nó. Cô nấc lên như một đứa trẻ vừa giành giật lại được món đồ chơi mình yêu thương thích cơ mà cơn nghẹn ngào vẫn chưa kịp tuột xuống. “Từ nay, mẹ sẽ ko bao giờ rời xa nhỏ nửa bước”. Thừa ôm ghì lấy con, nước mắt ràn rụa khắp mặt.

Đêm ấy, một người đàn bà đến giở một cọc tiền ra đếm trước mặt Thừa tuy thế cuối cùng đành cất tiền vào giỏ, thất vọng đi về. Thừa quyết định giữ đứa con lại nuôi. Bà điên còn khao khát làm mẹ, khao khát có những đứa con, cớ sao cô lại vứt bỏ đi núm ruột của mình. Cô nhận ra bản năng làm mẹ luôn tiềm ẩn trong mỗi người phụ nữ.