Phượng phạm nhân hoàng là mẩu chuyện kể về Sở Ngọc, một cô nàng đến từ cố gắng kỉ XXI vô tình xuyên không trở nên Sơn Âm công chúa lừng danh dâm loạn trong lịch sử dân tộc sau một vụ tai nạn thương tâm máy bay. Một hành trình đầy thú vị và nguy hại khi phụ nữ cố gắng biến đổi vận mệnh của đánh Âm công chúa, cơ mà cũng chủ yếu trong hành trình này mà nàng chạm mặt gỡ được rất nhiều người: một Dung Chỉ gớm tài tuyệt thế, một hoàn Viễn kiêu ngạo, luôn luôn luôn gắng đè nén cảm xúc của mình, một thiên sư Thiên Như Kính ko vướng những vết bụi trần…và rất nhiều nhân trang bị khác.

Bạn đang xem: Đọc truyện phượng tù hoàng


*
*

Review Phượng tầy hoàng (3)


Truyện hơi hay. Tuy nâng chúng ta nam chủ yếu hơi quá đà cơ mà về toàn diện và tổng thể vẫn ổn cùng ko bị lố. Chúng ta nam thiết yếu này vốn không hẳn là quân tử lễ nghĩa. Bạn ý ích kỷ ghê người, trọn vẹn chả nghĩ về tới ai ngoài phiên bản thân mình. Suy nghĩ về các bạn ý đã nghĩ cho tới 2 câu: “vô độc bất trượng phu” với “người không bởi vì mình, trời tru khu đất diệt”. Ban sơ đọc truyện, mình còn choáng váng bởi vì lần thứ nhất thấy nam chủ yếu được tạo với mẫu Tào dỡ như thế, thận trọng và độc địa, nên lừa là lừa, không còn giá trị lợi dụng là bỏ, đề nghị giết là giết thịt sạch, giết tới cả trẻ con, tăng lữ, người vô tội cũng ko chớp mắt luôn. Cũng rất may là truyện cách tân và phát triển rất phù hợp lý. Mặc dầu tính cách như vậy nhưng tới cuối cùng, các bạn ý vẫn giữ được đúng mạch. Mặc dù Dung Chỉ ko bị trở thành soái ca si mê tình, vị yêu em bắt buộc anh lột xác thành fan khác nhưng vẫn có twist vừa phải kê Sở Ngọc gạt quăng quật được đều rào cản tư tưởng này để đến với nhau. Kết chuyện gồm chút ngày tiết chó nhưng gật đầu đồng ý được. Có 1 điểm mà mình thấy ko thông được là lý do khiến cho 1 người như Dung Chỉ lại cam phận có tác dụng nam sủng mang đến công chúa tận mấy năm trời, nhưng lại dù sao đó cũng là tiên đề cần phải có để cách tân và phát triển truyện phải thôi coi như bỏ qua mất đi. Các lần đọc tới đoạn chúng ta Dung Chỉ mỉm cười thư nhàn, cao quý thoát tục là mìnhlại tưởng tượng tới thú vui nửa miệng của Ryan Gosling khi nhấn giải Oscar.

Nữ chủ yếu thì thực thụ là thừa được đi! thọ lắm rồi gặp gỡ được phụ nữ chính nhưng ưng đến cầm này. Bạn ý thông minh, bản lĩnh, với dù lương thiện cũng tuyệt vời nhất không đề xuất dạng cải lương đần độn ngốc cho nỗi hại mình sợ người. Trường đoạn mình muốn nhất trong truyện là lúc bạn ý đoạn tình đoạn nghĩa cùng với Dung Chỉ, dám yêu dám bỏ. “Thích ngươi là chuyện của ta. Xa lánh ngươi cũng là chuyện của riêng biệt ta. Ngươi không say đắm ta, vậy thì ta không ham mê ngươi nữa, chỉ đơn giản và dễ dàng là thay thôi!”. Không thấy ai yêu thương sảng khoái cầm này, thực là khôn xiết cool. Với màn giảm tóc xuất xắc tình tiếp nối thì mỉm cười đau cả bụng :v.

Cả cuốn ruyện này, ưa thích nhất là Sở Ngọc, đương nhiên rồi. Chúng ta Dung Chỉ mặc dù cứ được nâng quá trớn vậy thôi cơ mà cũng xung quanh đi luẩn quẩn lại là nụ cười Ryan Gosling, không có gì đặc sắc. Nhân vật khinh ghét nhất truyện là Thiên Như Kính, thần tiên nửa mùa, với Hoa Trác, đoạn tụ nửa mùa. Nhân đồ vật đáng kinh ngạc nhất truyện là vương vãi Ý Chi. Cứ nghĩ chúng ta ý đang vào vai nam giới phụ yêu thích tình cơ, ngạc nhiên lại biến thành nam hết sức phụ không liên quan gì cho tới truyện :v. Cho dù sao thì xây dựng hình mẫu tiêu dao từ bỏ tại ko trói buộc của chúng ta ý cũng khá hay. Cơ mà nói đến cùng, dù 3 phần tư anh zai xuất hiện thêm trong truyện các yêu Sở Ngọc, việc không lộ diện tình tay 3 tay 4 đầy nước mắt cũng chính là 1 điểm mạnh đáng kể.

– Bùi Hà

“Trong phim “Đại thoại Tây du”, Tử Hà tiên tử nói: “Đức lang quân như mong muốn của ta nên là một anh hùng cái thế, mình khoác kim sát thánh y, chân đấm đá mây bảy sắc cầu vồng cho đón ta!” Dung Chỉ ko phải hero cái thế theo phong cách truyền thống. Trong lòng hắn không tồn tại cái hotline là đạo nghĩa, trong đôi mắt hắn, thế gian chỉ có ích và hại. Hắn luôn luôn bày mưu tính kế, dù bị tiêu diệt vẫn ung dung, không mất đi lý trí hào hùng.”Dung Chỉ.

Cả đời hắn mưu sâu chí lớn, vẻ như sẵn lòng giẫm sút lên thiên hạ, coi khinh toàn bộ để bước tới ngôi vị nhà thượng. Hắn dày công bày ra một ván cờ, giăng thiên la địa võng bịt mắt tất thảy những quân bài trong tay hắn, không sai một li. Không nên lầm bước đầu khi hắn lựa chọn công chúa lưu Sở Ngọc làm quân cờ của hắn, cũng không hẳn, đúng là Sở Ngọc đến từ ngàn năm sau, mà không phải Sơn Âm công chúa lưu Sở Ngọc.

Thoát khỏi tai nạn máy bay không rõ là phúc tốt là họa, khi mà lại Sở Ngọc tỉnh giấc dậy sau gấm trướng màn the, vào thân thể của cô công chúa Nam Tống tai tiếng hàng đầu của lịch sử hào hùng Trung Hoa: mếm mộ nam sắc, ngó lơ phò mã của mình để nuôi vô số nam giới sủng vào cung, cũng như em trai giữ Sở Nghiệp của ả gồm bao nhiêu thê thiếp cung bạn nữ trong cung vậy. Dung chỉ là kiếp số của cô bé ta, cũng là kiếp số của Sở Ngọc. Thanh nữ ta vất vả tìm kiếm Thiên Như Nguyệt những mong giữ chân được Dung Chỉ, sau cùng cũng toại nguyện, nhưng lại trở thành quân cờ của hắn, thứ bạn nữ ta ao ước đã đạt được nhất, nghỉ ngơi ngay trước mắt tuy thế vĩnh viễn cần yếu chạm tới. Không thể tự lừa bản thân dối fan mãi, phụ nữ ta tạo nên dựng say mê mê là thu thập nam sủng – mà mọi người trong này lại phảng phất hình dáng của Dung Chỉ – để tất cả lũ họ lẹo vá thành một Dung Chỉ khác.

“Ta đã dồn tất cả tình yêu thương thành một canh bạc, được ăn uống cả vấp ngã về không vào trong 1 người. Lúc này ta sống, chẳng qua là mẫu xác không hồn mang tên Lưu Sở Ngọc nhưng thôi.” hy vọng muốn tồn tại của Sở Ngọc to hơn nàng ta biết bao nhiêu, cho mức có thể vượt qua nghìn năm, chiếm phần lấy thân xác vốn đã không còn chút vận khí nào.

Nỗ lực sống sót của Sở Ngọc quả thực khôn cùng kinh ngạc.

Nàng biết trước ngày Lưu Tử Nghiệp bị phế truất ngôi đang đến rất gần, cũng là ngày bị tiêu diệt của đánh Âm công chúa không hề bao xa, cũng biết phần đông điều được ghi chép bên trên thiên thư chứa đựng trong thần vật dụng quanh cổ tay Thiên Như Kính là bất di bất dịch, 1 mình nàng bé dại bé sao có thể xoay đưa lịch sử. Nhưng bảo một người có sức sống dẻo dẻo hơn ngọn cỏ ngu như người vợ buông tay ngóng chết làm sao được? phụ nữ liều mình đo lường và tính toán giành đơ sự sinh tồn về phía mình, luôn tiện tay giúp lưu giữ Tử Nghiệp chống đỡ cầm cục, vậy mà đều sự liên tiếp đổ vỡ, những người dân thân cận riêng biệt có được trong nạm giới không quen này cũng đổi mới mất.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, chổ chính giữa duyệt quân hề quân bất tri”(Núi tất cả cây dẫu vậy cây lại có cành, lòng yêu người nhưng bạn chẳng hay)

Khao khát sinh tồn bất chấp vận mệnh của nàng khiến cho Thiên Như Kính rung động. Hắn kế tụng sự nghiệp của sư phụ Thiên Như Nguyệt, giúp thay sự diễn ra đúng theo ghi chép trên thiên thư, bức tường ngăn mọi quyền năng làm lệch lạc những cái chữ đó, cũng là, phải đặt Sơn Âm công chúa tiêu vong. Với đa số người, hắn lẳng lặng chứng kiến, vô ước vô cảm – giống hệt như vầng hào quang màu xanh nhạt phủ quanh cơ thể hắn, tròn trịa hoàn mỹ, không chút khe hở, phân cách hắn với quả đât bên ngoài.

Cho cho đến khi Sở Ngọc xâm nhập vào cầm giới kì khôi của hắn.

Thích một tín đồ là chuyện hoàn toàn, trọn vẹn không thể từ chủ.

Giá như không gặp mặt nàng, thì xuất sắc biết bao…

Thiên Như Kính đã từng không chỉ là một lần nghĩ như vậy.

Nếu không từng rỉ tai với nàng, chưa từng nghe tiếng nói ấy, thậm chí chưa từng nhìn thấy khuôn khía cạnh ấy… thì giỏi biết bao…

Nhưng giả dụ như vậy, hắn sẽ có cảm giác hối hận nuối tiếc nuối, hoặc không phải là hối hận nuối tiếc nuối, nhưng mà là 1-1 điệu trống rỗng.

Xem thêm: Những Bài Thơ Về Tình Cảm Ông Bà Và Cháu, Thơ Hay Về Ông Bà Nội

Nếu như thế, hợp lý và phải chăng sẽ không cảm thấy được vừa đủ dư vị của cuộc sống?

Trao cảm tình cho một fan nhất định buộc phải tiêu vong, không khác gì hoa vào gương, trăng soi đáy nước, sẽ có lúc vỡ vụn. Cảm tình một lúc đã lộ diện không thể thu hồi trở lại, hắn chỉ có thể khắc chế, trên mặt không có thể hiện khác thường, nhưng tâm tư tình cảm lại vày mỗi lần gặp mặt nàng cơ mà không kìm được mừng vui. Từ trên đầu đến cuối, không người nào biết đến tâm tư nguyện vọng của hắn, không có bất kì ai biết được từng sự giằng xé đau buồn trong trung tâm can hắn, hắn vẫn luôn im lặng, mang kín về với cát bụi. Phấn kích sầu bi, nhớ nhung chua xót, mát mẻ tuyệt vọng, tất cả đều chôn vùi trong ánh mắt khép lại lần cuối, ánh nhìn khép lại sau khoản thời gian nhìn chị em lần cuối cùng. Dung Chỉ quỷ kế, hờ hững cỡ nào cũng không nhẫn tâm bằng hắn. Thiên Như Kính tấn công đổi tình thương của hắn, sử dụng mạng sống của phụ nữ làm công cụ, Dung Chỉ không có tác dụng được thế.

Dung Chỉ cam trọng điểm tình nguyện do một người con gái mà đánh đổi giang sơn. Hắn dìm thức rất rõ ràng Sở Ngọc đó là hồng nhan họa thủy xuất xắc tri kỉ một đời hắn quan yếu buông, hắn nguyện vì cô gái mà từ quăng quật điều giá trị nhất. 5 quyển đầu, là hắn lợi dụng nàng, hắn phụ nàng, hắn khiến cho người ta rùng mình bởi sự nhẫn trọng tâm của hắn. Để rồi mang đến quyển lắp thêm 6 khép lại, tín đồ ta new thấy được tình cảm của hắn dành riêng cho nàng hóa ra lại sâu rộng nhường ấy.

Tĩnh yên như nước, trong chũm như ánh trăng, Dung Chỉ sinh ra đã bao gồm khí hóa học ung dung, tự tại như thế. Loại khí chất đã che giấu đi trung khu ý phức tạp, quỷ kế nhiều đoan trong hắn. Hắn có thể nhìn thấu không ít người,nhưng rồi bắt đầu phát hiện nay ra, hắn trước đó chưa từng thực sự nhìn thấu Sở Ngọc. Con bạn nàng, bình thản nói thích, mặc nhiên nói nhức lòng, thản nhiên nói gánh vác, mặc nhiên nói yêu thương rồi lại buông tay, thoải mái tiêu trẹo như thế, không giống Sơn Âm công chúa, khác tất cả những tín đồ mà hắn từng gặp. Từ vứt thứ cực hiếm nhất, lại không mong đổi lấy chiếc gì. Có lúc, nữ giới làm những việc mà tín đồ khác cho rằng rất ngốc, nhưng không người nào biết rằng, nữ giới chỉ thành thật, kiên cường đối diện với chính trái tim mình.Người thanh nữ kiên định, mượt mại, phóng khoáng, ôn hòa, vai trung phong hồn trong thế như suối nguồn tinh khiết. Nữ giới thích, cũng tương đối quang minh tiêu sái. Xác định thích là thích, trường hợp bị cự tuyệt, cũng ko hề oán thù hận. Gặp mặt được nàng tử như thế, hắn rất có thể không rung động?

Thiên Y Hữu Phong sẽ viết yêu cầu một tác phẩm hoàn toàn có thể coi là bom tấn của thể nhiều loại xuyên không, thành lập được một khối hệ thống nhân vật cũng như sự kiện khôn cùng logic, không soi vào đâu được. Từng nhân vật trong Phượng tù túng Hoàng đều có những phẩm cách cá biệt được khắc họa rất rõ ràng nét.

Là trả Viễn, thân làm con của tội nhân, được công chúa thu nạp vào “hậu cung”, thủ đoạn tạo phản để đổi lấy tự do, nhưng đến khoảng thời gian rất ngắn Sở Ngọc ko chút lừng khừng vươn tay liều lĩnh bên vách đá cheo leo, gắt gao giữ mang tay hắn, cứu vớt vớt sinh linh hắn, hắn vẫn biết cầm cục chuyển phiên vần, ko còn căm phẫn nàng, mà trái lại, dùng cả đời nhằm hi sinh vì chưng nàng. Tuy vậy hắn câu nệ quá, nhu hòa quá, là người trước tiên – trước cả DungChỉ cùng Thiên Như Kính nhận thấy tình yêu của nàng, mà lại lại không còn bày tỏ, chỉ lẳng yên hi sinh.

Là vương vãi Ý Chi, tri kỷ hiếm hoi của Sở Ngọc trong thời đại lếu láo loạn này – giống hệt như Bộ cỗ Kinh Tâm, nếu Nhược Hi tất cả Thập Tam thì Sở Ngọc tất cả Ý bỏ ra vậy. Cả đời hắn phiêu diêu trường đoản cú tại, ko vướng những vết bụi trần, trong đôi mắt hắn Sở Ngọc luôn là “Tứ Sở huynh”, là bạn bè thân thiết. Trung ương hồn khoáng đạt và phong thái của hắn còn khiến con fan cao ngạo là Dung chỉ còn có vài ba phần nể phục.

Lưu Tử Nghiệp, mặc dù trước phương diện Sở Ngọc là đệ đệ yêu thương tận tình siêng sóc, nhưng với người khác, hắn là tên gọi bạo chúa khát huyết ngang ngược. Hắn giết tư đứa trẻ vô tội, giết mổ Mặc Hương, hại bị tiêu diệt Phấn Đại, cũng con gián tiếp giết chết hơn một trăm con người của nàng. Hai người với nhau, bao gồm thương mà lại hận thù cũng sâu sắc.

Hoa Thác, thích khách nóng tính, tâm tư giản đơn, coi Dung Chỉ như tri kỷ nhưng lại bị hắn xem như một quân cờ, một tín nhiệm tưởng Dung Chỉ, suốt bốn năm vì Dung Chỉ nhưng mà bị trọng thương, do hắn làm bao nhiêu việc bí mật mờ ám, bởi hắn mà dấn sâu vào các điều bất minh bẩn thỉu, mang đến khi phân biệt giá trị của bản thân mình với Dung Chỉ thì tận tâm trả thù, kết cục là tử vong đau thương.

Còn tất cả cả Tiêu Biệt nạm kỹ hoàn mỹ, giữ Tang thuần khiết, A Man chất phác, quan liêu Thương Hải ngoài lạnh trong ấm, dương thế đệ nhất mỹ nhân Chung Niên Niên, khoác Hương, Liễu Sắc, Hạc Tuyệt, Ấu Lam…, mỗi cá nhân đều mua một vai diễn đầy bất ngờ, đóng góp phần vào làm nên một Phượng phạm nhân Hoàng độc nhất.

“Phượng tù túng Hoàng, phượng đực tù túng phượng cái, xưa nay chỉ bao gồm Phượng ước Hoàng chứ đã gồm Phượng tù túng Hoàng bao giờ? Nhưng sau cùng là ai tù đọng ai, là Dung Chỉ tù túng một Sở Ngọc dám yêu thương dám hận giỏi là ngược lại?”

– Cá Tuyết 

Mình đọc Phượng từ bỏ Hoàng cũng đã được thời gian rồi. Cá thể mình sau khoản thời gian đọc xong hết bộ này bắt buộc nói có nào đấy hơi lấn cấn. Mình cảm xúc thích (ấn tượng) mọi cuộc gặp mặt gỡ của cô gái chính với đông đảo nhân thứ phụ khác hơn cùng hơi tiếc nuối với nam thiết yếu Dung Chỉ.

Về Dung Chỉ, người sáng tác xây dựng lên một nam thiết yếu quá tuy vậy toàn, cố gắng cả trần gian và lòng tín đồ trong tay. Tuy vậy mình lại thấy có hơi buff. Vật gì anh cũng rõ, lường thứ nhất mọi trở nên đổi, liệu sự như thần và gia tốc chuyện bên cạnh ý hy vọng của anh gần như là rất nhỏ, dù cho có thì chỉ lệch đi tí. Ngay lập tức cả xem xét của Sở Ngọc cũng trở thành anh chuyển phiên vần như chong chóng. Như nhiều người dân khác, ở rất nhiều tình tiết thân nam và nữ giới chính mình cũng bị bấn loạn.

Nhưng, bản thân thực sự cảm giác hơi ghét Dung Chỉ ở phần cuối. Sau toàn bộ để rồi khi Sở Ngọc tuyên bố cắt đứt tình nghĩa, Dung Chỉ lại nghiễm nhiên tiếp cận cô vì nhận ra tình cảm của bản thân. Đó chẳng bao gồm gì đáng nói tính đến đỉnh điểm khiến mình thấy bức bối là anh thản nhiên “vờn” Sở Ngọc bằng cách giả chết. Bởi khía cạnh của người đọc, cho dù biết rằng chỉ cần họ niềm hạnh phúc là được, phiên bản thân Sở Ngọc cũng không còn so đo “Nàng không nhiệt tình Dung Chỉ làm rứa nào nhằm sống sót, xuất xắc là lường gạt mình bao nhiêu, với những ngày qua mình buộc phải đau lòng vì hắn. Mê say một người, sao rất có thể so đo cụ thể như thế?” nhưng lại mình vẫn ko kiềm được tất cả hơi bài xích xích Dung Chỉ. Tưởng tượng phải mệt mỏi biết bao khi tín đồ đầu ấp tay gối của chính bản thân mình lúc làm sao cũng hoàn toàn có thể mưu toan, lừa dối, xoay vờn trung tâm trí bản thân dù tín đồ đó có thực sự yêu bản thân đi nữa. Nói theo cách khác nữ bao gồm rất quánh biệt, vì chưng tình yêu giành riêng cho Dung Chỉ cô có thể bỏ qua hết phần nhiều toan tính của anh, chỉ việc anh còn sống cùng họ ở bên nhau.

Một điểm khiến mình rất phù hợp là tuy tác giả đã tạo nên sự một Dung Chỉ toàn tài như thế nhưng vẫn phân phối những cụ thể cho thấy mặc dù liệu sự như thần cố gắng nào, fan tính vẫn không bởi trời tính. Ở đoạn bên trên đỉnh núi, nếu không hẳn trùng vừa lòng Sở Ngọc vẫn còn đấy giữ tấm áo choàng cơ mà Lưu Hiệp khoác mang đến cô cùng trùng hợp ngày hôm đó ra ngoài cô cũng mặc loại áo đó thì tất cả lẽ, Sở Ngọc đã biết thành Lưu Hiệp giết. Từng nào mưu tính của Dung Chỉ sẽ không thành hiện thực.

Trong truyện có tương đối nhiều đoạn cảm rượu cồn rất cực nhọc quên. Đêm mà toàn bộ mọi tín đồ Vương Ý Chi, Dung Chỉ, Tiêu Biệt, Thiên Như Kính, Việt Tiệp Phi, Sở Ngọc gần như tụ tập nghỉ ngơi Đông sơn, thương hiệu chương “Vương tôn cực nhọc quay bước” vẫn đủ mô tả những sóng gió nhưng Sở Ngọc phải đương đầu khi cù về. Đây là giây phút vui vẻ sum họp nhất, đẹp nhất mà bản thân từng mong tình tiết sẽ mãi dừng tại vị trí này. Người sáng tác lồng bài xích thơ “Tương Tiến Tửu” của Lý Bạch vào thừa hay, mỗi khi nhớ lại chương này tim vẫn thấy nhói. “Có lẽ, sau này đàn họ sẽ phân chia lìa, bội nghịch bội, thống hận, thậm chí là sinh li tử biệt. Tuy nhiên giờ phút này tựa như ngọc quý tương khắc sâu vào trung khu trí, dù có chôn vùi trong lớp bụi đất cũng bắt buộc nào quên”.

Mình còn khá là say mê nhân vật Vương Ý Chi. Bí quyết sống phóng khoáng, lẫn chổ chính giữa hồn tự do sớm nhìn thấy triệt vớ cả, không thích dấn vào quyền thế của anh thực sự để lại ấn tượng sâu sắc.Vương Ý bỏ ra như một sự xáo trộn giữa màu xanh da trời của bầu trời mênh mông mây trắng, lạnh giá nhưng không giá lạnh mà có tí ấm áp của nắng và nóng sớm. Không hiểu biết nhiều sao khi gặp mặt nhân đồ vật này, bản thân lại nhớ tới công tử Cơ Anh của Họa Quốc. Cả nhị đều khiến mình cửa hàng tới hai chữ “Quân tử” cho dù Cơ Anh thì sự địa chỉ đó đậm hơn, vương vãi Ý chi thì có gì đó như bay thoát ra khỏi mọi khuôn khổ. Truyện cũng còn rất nhiều nhân đồ gia dụng khác, mỗi người một nét cực kỳ riêng, nhiều khi xuất hiện chớp nhoáng nhưng đầy đủ thể hiện một phần khía cạnh nào đó của họ, ứ đọng lại trong tâm người đọc.

“Quân bất con kiến Hoàng hà đưa ra thuỷthiên thượng lai,Bôn giữ đáo hải bất phục hồi!Hựu bất con kiến cao đường minh kính bibạch phát,Triêu như thanh ti chiêu mộ thành tuyết.Nhân sinh thích chí tu tận hoan,Mạc sử kim tôn ko đối nguyệt!Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng,Thiên kim tán tận hoàn phục lai.Phanh dương tể ngưu thả vi lạc,Hội tu nhất ẩm tam bách bôi.Sầm phu tử,Đan Khâu sinh.Tương tiến tửu,Bôi mạc đình!Dữ quân ca tốt nhất khúc,Thỉnh quân vị bổ khuynh nhĩ thính:“Chung cổ soạn ngọc bất túc quý,Đãn nguyện trường tuý bất nguyện tinh!Cổ lai thánh nhân hậu giai tịch mịch,Duy hữu độ ẩm giả giữ kỳ danh.Trần vương tích thời yến Bình Lạc,Đẩu tửu thập thiên tứ hoan hước”.Chủ nhân hà vi ngôn thiểu tiền,Kính tu cô thủ đối quân chước.Ngũ hoa mã,Thiên kim cừu,Hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu,Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu. “

Bản gốc của Tương Tiến Tửu ( thật sự vượt thích bài xích này ❤) mặc dù không có được cái xúc cảm động lòng như lúc được trích vào truyện . Mình bao gồm tra thử tài liệu về Dung Chỉ,trong lịch sử vẻ vang ngoài đời thật đây là nhân vật vô cùng quyền thế,cái cậu nhóc vào truyện được Dung Chỉ nuôi một ít ngày sau này có tác dụng vua thì trong lịch sử dân tộc sau khi cậu làm vua thì tất cả hai đời hoàng hậu, cả hai gần như là con gái của Dung Chỉ.