Màu nền Màu về tối Mặc định Xám nhạt Xanh nhạt Xanh đậm Vàng bay màu sepia xoàn đậm kim cương ố

Font chữ: Palatino Linotype Bookerly Segoe UI Patrick Hand Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Chiều cao dòng: 100 120 140 160 180 200

Kích cỡ chữ:


cầm tắt chương trước: sau thời điểm tỉnh lại sau giấc mộng ngắn ngủi, điều thứ nhất Yến Tuân nghĩ cho là Sở Kiều sẽ ở đâu.

Bạn đang xem: Đặc công hoàng phi sở kiều truyện_phần 2

Nghe được thiếu nữ vẫn chưa đi hắn liền mang đến tìm. Chị em bảo nàng ước ao đến núi Hồi Hồi, niềm sung sướng không tên dưng trào trong trái tim hắn. Thú vui điên hòn đảo Trường An năm xưa dành trọn đến nàng, thiếu hụt niên một tay dắt ngựa bờ sông Xích Thủy, mồm mấp thứ "Mèo hoang nhỏ!" tái hiện đợt tiếp nhữa trong đầu nàng. Lần đầu tiên sau những năm, thiếu nữ mới thật sự cảm xúc lòng nhẹ nhõm. Yến Tuân đăng cơ, Đại Ngụy đòi người. Loại giá mang đến xác của Vũ Văn Nguyệt là mười nghìn lượng vàng, được Vũ Văn Chước đích thân chuộc về. Thi thể mục rữa hôi thối vì chưng ngâm nước, bị Vũ Văn Hoài vụt một trăm lẻ tám dấu roi, rồi bị ném đi ko thương tiếc. Cái thương hiệu Vũ Văn Nguyệt dài lâu bị khai trừ ngoài gia tộc, ngoài Đại Ngụy. Là 1 trong vết nhơ, là một sự sỷ nhục lớn lớn đối với đế quốc. Kết quả kéo theo chuyện đó, không một ai rất có thể lường trước được. Sở Kiều lại càng nóng lòng hơn khi tìm được Yến Đăng, góp hai fan đoàn tụ. Vị Yến Bắc vương vãi Nguyên Tung đột nhiên mất tích mấy ngày trước, nay xuất hiện trước mặt nàng. Tuy nhiên một chút bất thần nàng cũng ko có, vì nữ giới biết là Yến Tuân làm.Chén trà nghi chết giả khói bốc lên, tỏa mùi hương thơm thượng hạng trong gian phòng ấm áp. Nam giới nhân ngó nghiêng ra phía bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt trực thuộc sự kiên cường đề phòng, nay giãn ra không tỳ vết."Muội sống nỗ lực nào?""Vậy còn huynh?""Ta vài ngày nữa sẽ trở về Đại Ngụy.""Là Yến Tuân mời huynh cho đây?""Có lẽ hắn hại muội nhức lòng, yêu cầu ta đến nói chuyện với muội."Nàng lâm vào cảnh trầm mặc, duy nhất thời ngần ngừ nói gì."Những trong ngày hôm qua ta đã xem xét rất nhiều. Mai danh ẩn tích, tuy điều kiện không tốt, tuy vậy không vướng vào mưa gió tiết tanh, lòng đã cảm thấy bình tĩnh hơn. Vẻ vang phú quý, công danh sự nghiệp lợi lộc, bất quá chỉ nên mây mờ qua kẽ. Chấp niệm của muội, đã buông vứt được chưa?"Chấp niệm của bạn dạng thân? phụ nữ đã quá tự thị về năng lực của mình. Nàng cho rằng kiếp này thanh nữ được sinh ra vẹn toàn, trải qua không ít chuyện như vậy, cố định là tất cả nguyên do. Giải phóng nô lệ, giành chủ quyền cho Yến Bắc, trẻ nhỏ tuổi không còn cần chết oan uổng nữa, là chí vị trí hướng của cả đời nàng. Những chuyện đó, chị em chỉ vừa new đặt chân lên tuyến đường dài, sao nói theo cách khác buông là buông?"Ta còn rất nhiều chuyện bắt buộc hoàn thành.""A Sở, trải trải qua không ít chuyện như vậy, muội vẫn ao ước ở cạnh Yến Tuân sao?"Vũ Văn Nguyệt bị tiêu diệt rồi, tình thân của nữ giới cũng theo người mà rơi xuống hồ nước băng, vĩnh viễn bị thời gian che phủ. Yến Tuân ko sai, Vũ Văn Nguyệt cũng không sai. Sai là ở trong phần hai fan đứng ở nhì đầu chiến tuyến. Không nên là nghỉ ngơi nàng đã không phân định rạch ròi ranh giới, đã khiến cho Yến Tuân giết bị tiêu diệt Vũ Văn Nguyệt. Fan chết là vì nàng, thiếu nữ có tư giải pháp gì ân oán hận Yến Tuân? lốt thương lòng vẫn rỉ máu ngày hôm qua ngày, phái nữ sao rất có thể quên được? trọng trách của Yến Tuân khủng như vậy, sao nàng có thể ích kỷ bởi tan vỡ của bạn dạng thân cơ mà buông quăng quật huynh ấy, tín đồ bị thù hận đậy mất, nhưng nàng trọn vẹn có thể nỗ lực mà!"Ta cấp thiết để Yến Tuân càng ngày càng chìm sâu vào thù hận. Ta tin rằng, ta nhất định tất cả thể chuyển đổi huynh ấy, biến hóa đất nước này."Màn sương bịt phủ mắt nữ giới đã trọn vẹn tan đi, nhường chỗ cho sự kiên cường và tin tưởng tuyệt vời vào bản thân. Việc nàng cần làm chưa phải là ngồi một chỗ mà oán trách chuyện thiếu phụ nhi thường xuyên tình. Phụ nữ phải đứng lên, chôn chặt đau thương, chị em còn có nhiều thứ bắt buộc bảo vệ.Phải thường xuyên sống. Bền chí mà sinh sống tiếp. Hãy cố ta, dứt nguyện vọng, dứt tín ngưỡng của ta và nàng.Nguyên Tung đứng lên. Hắn đang biết, tính từ lúc giờ, ko gì hoàn toàn có thể đạp đổ người con gái kiên cường trước phương diện được nữa."A Sở, ta còn một chuyện, muội hãy giúp ta. Nếu sau đây Thuần nhi có làm những gì tổn hại mang lại muội, xin muội hãy nể tình ta mà tha thứ đến muội ấy. Muội ấy không còn muốn như vậy, chỉ là trải qua rất nhiều đau thương, bị sóng gió cuộc đời quật ngã bắt buộc mới trở cần như thế. Người làm ca ca như ta thật vượt vô dụng. Muội thành toàn mang đến ta được không?"Chén trà đã nguội, cái đồng ý rất khẽ của thiếu phụ làm bừng sáng gương mặt của phái nam nhân, lập buộc phải hẹn ước. "Kiều Kiều!"Nguyên Tung xoay đầu lại quan sát về phía cửa. Hài tử bốn tuổi lớp bụi bẫm, một thân áo gấm, gót giày trắng như tuyết, má phấn còn phớt hồng bởi lạnh lao một mạch vào phòng. Hắn mở mắt thật lớn ra nhìn tiểu tử tê cứ cố nào xả thân lòng nàng, ôm chặt lấy fan của nàng."Kiều Kiều! Mau cứu Tiểu Đăng! Cửu cửu xuyên suốt ngày bắt tiểu Đăng đọc sách, sắp đọc phạt ngán rồi. Huhu"Hài tử liên tiếp rúc nguồn vào người nàng không buông. Phu tử vất vả xua theo tiểu vương gia sẽ quỳ không tính điện, không dám vào lay động đến nàng. Sở Kiều cưng chiều chiều đẩy cậu nhỏ nhắn ra, mỉm cười ôn hòa - "Tiểu Đăng sẽ học được các gì nào?"Nụ cười lẻ tẻ của người vợ làm Nguyên Tung loáng sững sờ. Niềm vui đó, ánh nhìn đó, tựa như hoàn toàn có thể xua tan đi mây mờ, thắp sáng sủa cả vào bão tuyết, chạm đến nơi mềm mịn và mượt mà nhất của nam nhân. Đã bao thọ hắn không được thấy bạn nữ cười rồi? mà tiểu tử chết tiệt này ở đâu ra! Ai mang đến nó cái quyền ôm phụ nữ chặt mang đến vậy!"Tứ thư, ngũ kinh các đã thuộc hết rồi! Cửu cửu không chịu đựng tin, ước ao Tiểu Đăng viết ra cơ. Tuy thế cầm cây viết rất là phiền! Mực cứ vấy bẩn tay áo, tiểu Đăng không thích hợp chút nào!""Điện hạ!" - A Tinh cúi tín đồ trước cửa ngõ - "Hoàng thượng muốn gặp gỡ Dụ vương."Nguyên Tung đứng lên. Đã mang lại lúc mặt đương đầu rồi. - "A Sở, bảo trọng."Sở Kiều hướng góc nhìn theo hắn, bóng sườn lưng người đi từ trần mà nữ giới vẫn chưa thể quên. Rất nhiều tháng ngày còn sinh sống Trường An, theo bóng sống lưng dong dỏng cao của người tái hiện trong đầu phụ nữ lần lượt từng chút một. Người vợ vẫn lưu giữ như in, thiếu thốn niên một thân cẩm bào, miệng mỉm cười tít đôi mắt - "A Sở, ta sắp làm đại lễ trưởng thành và cứng cáp rồi! có thể ra ngoại trừ xây cung điện, cưới vương vãi phi rồi!""Kiều Kiều, đái Đăng đói rồi!"Giọng nói ngọt như mặt đường của Yến Đăng kéo nàng thoát ra khỏi quá khứ. Đứa trẻ em này rất đáng để yêu, lại hết sức thông minh. Đối mặt với nó, phụ nữ mới có thể trở thành chủ yếu mình. Yến Đăng như một cái gương nhỏ, làm cho nàng không ngại mà soi vào, biểu hiện những cảm hứng đơn thuần nhất.Yến Đăng vươn mẫu tay nhỏ lên khẽ kéo tóc nàng. - "Kiều Kiều, sau này Tiểu Đăng khủng lên, Kiều Kiều gả mang đến Tiểu Đăng nhé!"Sở Kiều bị sặc, suýt chút nữa xịt ngụm trà trong miệng ra, nữ giới ho khù khụ. Ánh mắt nàng đau đớn đáng thương. Chuyện gì gắng này???"Tiểu Đăng lén đi vào phòng Cửu cửu chơi, thời điểm mài nghịch mà quên mất, Cửu cửu vào ngủ cơ hội nào chẳng hay. Vắt là tiểu Đăng nghe bạn nói người mong muốn Kiều Kiều gả mang đến người. Tuy vậy Tiểu Đăng không ưng ý thế! Kiều Kiều là tè Đăng search thấy trước mà! người gả đến ta nhé?"Miệng bạn nữ khẽ nhếch nên thú vui khổ. Cảm giác hỗn độn ban đầu tranh nhau chạy loàn trong đầu nàng. Nàng lập cập lờ bọn chúng đi."Tiểu Đăng, Cửu cửu đối với con cầm nào? Con bao gồm thích bạn không?""Cửu cửu đối với con siêu tốt!" - chiếc miệng thằng nhỏ bé chu lên, sắp là 1 trong tràng liến thoắng của chính nó nữa rồi - "Cửu cửu hết sức bận, tuy nhiên đêm nào cũng ăn cơm với con. Rồi người khiến cho con một bộ cung tên, còn dạy con bắn thương hiệu nữa! dịp nào người cũng dặn dò hạ nhân yêu cầu cho con nạp năng lượng thật nhiều thật ngon nè, khoác cho nhỏ thật nhiều y phục nè, còn bảo phu tử dậy con thật nhiều nữa. Con cháu gì cũng thích người, nhưng người không bao giờ cười cả. Kiều Kiều, tín đồ đã bao giờ thấy Cửu cửu cười chưa?""Đã từng, tương đối nhiều là đằng khác." - góc nhìn nàng lại trôi đi, phóng lên trời cao, dạt qua những đám mây, xuyên qua không gian lớp lớp về bên ngày xưa, thiếu niên ngồi trên cành cao, "Ta thấy phía trước gồm mây đen kéo đến, không khéo sẽ đánh trúng hồ hết kẻ đang thao tác mờ ám đấy!""Cửu cửu rất bận. đái Đăng đang mau chóng phệ lên để share với người!"Sở Kiều chú ý hài tử chỉ mới bốn tuổi mà lại đã xem xét chín chắn như vậy. Còn nàng, bạn nữ đã làm cho được hầu hết gì? so với Tiểu Đăng, nàng có phải là nên hổ thẹn giỏi không?"Tiểu Đăng, Cửu cửu siêu yêu yêu đương con, nhỏ nhất định cần ở bên người, ủng hộ người, đảm bảo người.""Tiểu Đăng biết rồi! con rất thích Cửu cửu, nhưng lại thích hợp Kiều Kiều những hơn. Vậy Kiều Kiều gả đến Tiểu Đăng nhé!" - thằng ranh mãnh lại lao vào ngực chị em ôm chặt, làm đàn bà khóc không ra tiếng. Thằng bé nhỏ này bao gồm quan hệ gì với Tiêu Sách ko vậy? Sao tương đương nhau như đúc thế??? Ta nhớ lúc nó hiện ra thì Tiêu Sách còn không đến Trường An cơ mà!Ba ngày sau, tin dữ liên tiếp ập đến bên tai nàng.Vũ Văn Thái đã quay trở về từ biên cương, lại không hề có thêm một binh một giỏi nào, tuy vậy sự quay lại của ông ta vẫn rình rập đe dọa đến Yến Bắc. Nhưng lại sau đó, quân lính của Nguyên Triệt lẫn hắn đều bị triệu về ngôi trường An. Nguyên Triệt bị đày đi biên ải, toàn bộ binh đều rơi vào hoàn cảnh trong tay hội trưởng lão. Cán cân nặng quyền lực nghiêng về đâu vẫn không rõ ràng. Vũ Văn Thái ngày ngày lặng vị trong nhà, dạo gần đây Ngụy đế không thượng triều, Vũ Văn Thái cũng ko buồn thoát khỏi cửa, vào vai một cựu thần thân cô thế cô. Phụ thuộc vào mối thù Yến Bắc cùng Vũ Văn gia đã kết, tất yêu đoán trước được sẽ sở hữu được chuyện gì xảy ra. Yến Tuân tăng tốc binh mã, Yến Bắc tất cả năm mươi vạn, đấu đối với cả Đại Ngụy, mèo nào cắn mỉu làm sao còn không rõ.Vũ Văn gia hành hình hung tàn với Vũ Văn Nguyệt, nổi tiếng của hắn phút chốc bị tiêu diệt thành tro bụi. Ngay khi nghe tin này, phụ nữ chỉ hận cần yếu ngay lập tức giết chết tên Vũ Văn Hoài kia. Lý do người giỏi thì lại chết, trong lúc ác nhân như hắn bao lần rất nhiều sống sót?Đêm hôm đó, Ô Đạo Nhai cho tìm nàng. Hẹn với thiếu phụ sẽ nuốm nàng bảo đảm Yến Bắc, nàng hoàn toàn có thể đến trường An phụ thuộc điệp giả giang hồ sẽ trú ngụ sinh hoạt Yến Bắc vốn dỹ yêu cầu về bên dưới trướng bạn nữ từ lâu.Ngày cô gái đặt chân xuống dưới chân núi Hồi Hồi, đã bắt gặp Hạ Tiêu và một vạn năm ngàn Tú Lệ quân. Cơ mà đổi lại cự cưng cửng quyết của Hạ Tiêu, cô bé vẫn cự tuyệt.Mười ngày sau, người vợ đã có mặt an toàn ở chân thành. Trước khi đi chỉ nhằm lại đến Yến Tuân một thanh trúc "Ta đề nghị đi 1 thời gian. Vẫn sớm trở về. Hành sự yêu cầu cẩn thận."Thi thể kia không còn rất có thể tìm lại được nữa. Nhưng thiếu phụ vẫn lập mộ dưới chân vách đá khi xưa Vũ Văn Nguyệt dạy người vợ bay, khóe đôi mắt ướt nhẹp tuy nhiên vẫn vậy không khóc tiếng nào.Vũ Văn Nguyệt, xin lỗi...Tay cô gái siết chặt Phá Nguyệt, Vũ Văn Nguyệt, ta đã trả thù đến người.Ánh đèn hiu hắt trong chống lay hễ trước gió thoảng. Đêm ni Trường An đã không còn tuyết rơi, mùa đông đã qua đi, cái thời tiết lạnh lẽo vẫn chỉ vơi đi một chút. Võ Mộc phi vào phòng, cúi người hành lễ. Lão nhân ko kể bốn mươi vẫn không buông sách xuống, chỉ nghe thấy giờ thở đều đều."Chúa công, đã đi đến rồi ạ."Trên ngực lão nhân gồm chút phập phồng. Kế hoạch đã vun sẵn chu toàn, chỉ đợi cá ngoan ngoãn tự dính câu. Tuy vậy đâu đó vẫn dấy nên một dự cảm ko lành.

Xem thêm: Top 40 Hình Ảnh Quan Tâm Khiến Bạn Suy Ngẫm Về Bản Thân, Tổng Hợp Hình Ảnh Buồn, Cô Đơn, Tâm Trạng

Thâm nám tâm lạnh mát từ xưa nay lại bừng lên một ít hơi ấm mong manh, được lão nhân mau lẹ lờ đi."Đã đến, thì ra chạm mặt một chút." _______"Điện hạ! có mật báo đưa tin. Luôn tiện nhân Sở Kiều vừa new được phát hiện ở ngoại thành Trường An. Dưới trướng khoảng một trăm kỳ nhân dị sỹ, mục tiêu chưa rõ."Nguyên Triệt mắt vằn lên tia máu lạnh, hắn gấp rút mặc gần cạnh lên người, đựng giọng như quát. – "Triệu tập một vạn binh mã, truy đuổi cô ta, hoàn hảo nhất không cho lọt trở về Yến Bắc!""Rõ!"Tiếng truy đuổi vang vọng khắp ngoại thành Trường An. Màn đêm sâu thẳm như lỗ đen, hút tất cả mọi vật, nhận chìm vào bóng black vô tận. Một vạn binh sỹ trên trời rơi xuống, áp liền kề một trăm Điệp mang giang hồ sẽ đi cùng Sở Kiều, hiện nay ở thành nam."Thiếu chủ, không kịp rồi, người mau rời khỏi đây!" – Thượng Trùng hét lớn, cố gắng lay tín đồ Sở Kiều đang cuồng loạn chém giết mổ ở tiền tuyến. Trên người nam nhân tất cả đến hơn nhị mươi dấu chém, màu sắc máu trộn lẫn với sắc đen đang phương diện trên người, vết sẹo trên trán kẽ đơ lên đầy quỷ dị. – "Thiếu chủ! bạn hãy thuộc hai mươi huynh đệ, chạy về hướng đông, tuyệt nhất định sẽ sở hữu tiếp ứng!""Ta tất yêu để những ngươi đi đời ở đây!" – Sở Kiều nói to, nhưng lại bị giờ đồng hồ chém giết thịt lấn át vớ cả. Khung người hồ như căng thẳng sắp ngã, cơ mà vẫn kiên trì vung kiếm – "Tất cả sẽ đi cùng nhau!"Tuy là nói như vậy, cơ mà nàng làm thế nào có năng lực đó. Nguyên Triệt đã bị khống chế trường đoản cú lâu. Hắn chỉ có thể điều động được một vạn chiến binh dưới trướng từ cửa Tây mang đến đây để giết nàng. Điệp trả tuy gần như lợi hại, mang một chọi mười. Mà lại địch đông như vậy, mở mặt đường máu cũng đã khó, chứ chưa nói đến chuyện thoát ra. Địa hình ngoài thành phố Trường An dễ thủ nặng nề công, ni đang đại chiến tại một khe núi ko rộng, chính vì vậy nên họ new cầm cự được mang đến bây giờ. Đầu nữ giới bứt bách mong mỏi nổ tung ra. Nếu như thủ thành xuất xắc công thành, dù đối phương có đông gấp cha lần đàn bà đều rất có thể bình tĩnh ứng chiến. Tuy thế đây lại là đánh úp bất ngờ. Nguyên Triệt làm cho sao hoàn toàn có thể thông minh đến hơn cả biết được nàng sẽ đến đây, biết luôn được địa điểm của nàng? Là ai sinh sống sau sườn lưng giật dây hắn?"Thiếu chủ! không kịp nữa rồi! Lý Trọng! mau chuyển Thiếu chủ bong khỏi đây!""Thiếu chủ! Xin hãy đi theo thuộc hạ!"Lý Trọng một tay bắt chặt rước kiếm nàng, mục quang đãng sáng quắc, bàn tay ra máu kịch liệt. Người người vợ lạnh toát, chưa phải là vì trời mưa, nhưng mà là loại lạnh bắt nguồn từ trong xương tủy. Ký ức về mùa hè Trùng sử dụng hàn băng quyết năm xưa trở về không hề thiếu trong đầu nàng. Trước mắt nàng biến thành một red color sẫm, không khí trắng xóa trước mắt đã trở nên máu với thi thể tín đồ lấp đầy. Công lực xưa nay nay bị bủa vây lần thứ nhất bùng phát. Tất cả những giọt máu vẫn rơi ra trong ko trung, tất cả những giọt nước mưa xuân đang gào thét bên tai, đùng một cái đông cứng lại, trở thành hàng ngàn phần nhiều mẩu băng nhan sắc nhọn bé dại li ti, lướt qua tầng thế hệ lớp phần nhiều điệp đưa của nàng, gặm thẳng vào số bộ đội Ngụy đang đuổi giết sau lưng. Tất cả há hốc mồm như hoài nghi vào đôi mắt mình, tía trăm binh lực chết bất đắc kỳ tử, lính Ngụy chùn chân, run sợ đến mức cấp thiết cất chân lên được nửa bước. Cánh tay nàng buông thõng xuống, cơ thể đã bị nắm kiệt sức cơ hồ ý muốn ngã. Thượng Trùng mau lẹ bế xốc thiếu nữ lên, thắt loại đã tung bản thân lên ngựa, thuộc Lý Phong nhắm phía đông mà chạy. Năm mươi điệp trả ngoan cường sống lại phòng trả mang đến cùng, toàn bộ đều vì thanh nữ mà tử chiến. Nguyên Triệt chú ý bóng tín đồ kia tắt hơi mất ngoài tầm mắt, giận dữ ném chiến đao xuống đất, gào thét động trời.Ánh trăng sáng sủa rực đã nhìn thấu tất cả sự việc đang ra mắt bên dưới. Vũ Văn Thái nheo đôi mắt đăm đăm nhìn, nhãn lực sáng rực như đại bàng, bao năm quay chưa bao giờ suy chuyển. Võ Mộc khẽ nói – "Chúa công, chính là nữ tử đó. Còn võ công nàng ta vừa cần sử dụng ""Hàn Băng Quyết." – các giọng nói âm hàn của ông lỏng lẻo nhạt phạt ra. Võ Mộc không nói thêm câu kia nữa. Lão gia, người đã quyết rồi sao?Lạc Hà, thì ra đó là nhi cô gái của muội. Muội đừng trách ta, toàn bộ đều nên xem vận số của nó thôi."Chúa công, vừa nhận ra tin, Vũ Văn Hoài cùng lính tráng của Hồng sơn viện trúng buộc phải kỳ độc, chết hơn trăm mạng. May nhưng Chúa Công tất cả phòng bị, Vũ Văn Hoài được cứu vãn kịp thời nên suôn sẻ chưa chết. Hiện đang quỳ trước Thanh tô viện tạ tội."Vừa new trở về là đã có thể tàn gần kề hết quân binh của Hồng đánh viện, thiếu phụ tử này quả tình phi thường.Lúc con gái tỉnh lại thì vẫn là cha ngày sau.Thượng Trùng vội vàng đến mặt giường nàng, cung kính hỏi – "Lệnh chủ, bạn thấy đỡ rộng chưa?"Cơ thể cô bé nặng như đá đè. Bất ngờ Hàn Băng Quyết uy lực mập như vậy tuy vậy lại làm phản phệ phái nữ thành ra nuốm này. Nữ giới nhớ trước kia phụ nữ cũng một lần cảm nhận được cái phỏng rát sau lưng, cơ thể nhất thời bị hàn độc điều khiển. Nhưng lại thiết yếu nhớ ra được thiết kế sao cơ mà khỏi bệnh. Nếu không có Thượng Trùng sinh hoạt bên quan tâm thuốc thang, chắc hẳn rằng nàng đang tán thân từ lâu."Cảm ơn ngươi.""Thiếu công ty đừng nói thế, ta cảm giác ngại lắm." – Thượng Trùng xoa xoa mái đầu rối như tơ vò của hắn, ý cười tủ đầy lòng mắt. Tính cách bộc trực thẳng win này của hắn quả thực không hợp với tướng mạo hung dữ này chút nào. "Chúng ta đã ở đâu?""Phía đông hứa Nguyên. Siêu gần Bắc Tề rồi."Thì ra phụ nữ đã ra đi như vậy. Thừa nhận thấy ánh mắt của Thượng Trùng chùng xuống, đàn bà không kiềm được hỏi"Có chuyện gì sao?""Ngày cuối cùng chúng nằm trong hạ chạm chán được Lạc Hà lệnh chủ đó là ở đây."Trái tim cô bé thắt lại. Mặc dù nàng luôn ép bạn dạng thân không được nghĩ về thừa khứ. Nhưng fan đó là bà bầu của nàng, sao nàng có thể không đau?An chổ chính giữa dưỡng bệnh tại nhà Lý Phong, xúc tiếp với tương đối nhiều người bình thường, đa số là một thể dân, sinh sống một cuộc sống của một bạn bình thường, tạo nên nàng có chút rung động. Bao năm qua thiếu phụ đã đi không ít nơi, chạm chán rất các người, làm rất nhiều việc, nhưng chưa hề cảm thấy vui vẻ thực sự, trừ đều ngày vừa mới đây đều có Yến Đăng chòng ghẹo nàng. Dẫu vậy khoảng thời hạn trú ngụ tận nơi Lý phong, xúc tiếp với đa số hài tử của hắn, cô bé cười đùa những hơn, nghe những chuyện vui đời hay hơn. Thức nạp năng lượng đạm bội nghĩa nhưng nàng ăn rất ngon, thỉnh thoảng ra ngoài dạo phố, thưởng hoa, giấc ngủ cũng rất hơn, không hẳn đêm nào thì cũng mơ thấy ác mộng nữa. Sở Kiều dấn ra, hạnh phúc là một trong những thứ nào đấy rất giản đơn, chỉ là con đường nàng chọn quá lớn, thừa dài, con gái đi mãi, đi mãi vẫn không thể giới hạn lại. Là trước đây nàng sinh sống quá vội vã, không hề có bất cứ thời gian an bình nào để thoải mái thả lỏng người, cảm nhận chân thực từng khoảnh khắc hạnh phúc giản đối chọi như thế. Cuộc sống đời thường tại biên ải hứa Nguyên này cùng với nàng, là khu vực yên bình nhất, nhưng bất vượt cũng chỉ là một trong trạm ngừng chân bé dại trên con đường đó mà thôi. Chị em nguyện đã tận hết năng lực đảm bảo an toàn nó, đảm bảo chuỗi ký kết ức tươi đẹp nhất đời nàng.Hàn Băng Quyết đã thấm nhuần trong cơ thể, nay nàng đã không còn cảm thấy lạnh, sức mạnh còn mạnh hơn trước đây đây nhiều. Cuộc sống yên bình của cô bé vỏn vẹn chưa đầy bảy ngày thì tin dữ vẫn truyền đến. Trên tuyến đường do thám cách trở về Yến Bắc bình an thì Thượng Trùng nghe tin quân Nguyên Triệt vẫn đuổi đến đây, chỉ phương pháp họ một trăm dặm nữa. Sở Kiều khôn xiết bất ngờ. Quãng mặt đường họ đi qua là mật lộ chỉ có điệp trả giang hồ new biết, còn chưa kể họ đã giữ lại vô số dấu vết xí gạt hướng đi, vậy làm thế nào hắn lại có thể đuổi đến đây? Kẻ thua cuộc hắn, cô gái đã đoán được bảy tám phần.Kể trường đoản cú khi tín đồ đó trở lại, Đại Ngụy đã khác trước đây rất nhiều. Bạn đó gian manh như cáo, ẩn mình như rắn, man rợ như lang sói, lại uy dũng như hổ báo, hào khí như thiên long.Nàng phải hối hả trở về Yến Bắc giúp Yến Tuân. Quan yếu bị ông ta xay chết ở đây được.Điều thiếu phụ không ngờ được, đó là ông ta đã chuẩn bị cái chết cho nàng trước lúc nàng nghe biết sự sống thọ của ông ta.Ngay hôm sau, người vợ nhận được mật báo Nguyên Triệt dựng lều ở ngoại vi trăm dặm, án binh bất động. Tiếp nối là tin hai mươi vạn quân của Bắc Tề đang áp cạnh bên biên giới, sẽ xảy ra chiến tranh bất cứ lúc nào.Khi cảm nhận tin, đường nét mặt người vợ không lay động một phân, chỉ tự chế nhạo trong lòng. Người vợ đã lẩn thẩn ngốc sập mồi nhử của ông ta. Ngay từ đầu ông ta vẫn biết thanh nữ sẽ vày Vũ Văn Nguyệt nhưng mà đến. Lợi dụng mối tiết hải thâm thù của Nguyên Triệt mà cần sử dụng hắn truy sát nàng. Kích rượu cồn chiến tranh, mượn quân Bắc Tề thuộc lúc xử trí cả người vợ và Nguyên Triệt. Một mũi tên trúng hai bé nhạn!Kế hoạch này tính ra quá chu toàn, nhưng lại lại quá tàn nhẫn. Vũ Văn Thái nguyện dân toàn bộ người dân hứa Nguyên tuẫn tán cùng đàn bà và Nguyên Triệt, cũng không thể chớp mắt. Vốn dỹ hứa hẹn Nguyên không phải Yến Bắc, cũng không hẳn là nơi cô bé cần bảo vệ. Nàng rất có thể chạy về phía nam, xuyên qua Biện Lương như cũ, nhưng bạn nữ không làm vậy. Cuộc sống yên bình những trong ngày hôm qua nàng sẽ ngộ ra tương đối nhiều điều. Tín ngưỡng của nàng không những là mảnh đất nền Yến Bắc, cơ mà là toàn bộ mọi người. đàn bà sẽ tận hết sức mình, quan trọng để thêm fan nào mất mát oang uổng chỉ vì nghĩa vụ và quyền lợi của đế quốc nữa.Điểm đi điểm lại, hứa Nguyên chỉ tất cả vỏn vẹn bốn vạn quân. Nhưng đã năm năm không có chiến loạn, con số bốn vạn chỉ còn lại nhì vạn người trẻ, hai vạn fan già.Dưới trướng của nàng, có bố ngàn điệp giả, nghe tin nàng tại đây nên một trong những phần đã từ khắp giang sơn mà kéo về.Bốn vạn cha nghìn bạn chọi với nhì mươi vạn người, nhất mực sẽ bại.Nhưng Vũ Văn Thái không thể hiểu nàng. Hẹn Nguyên sao chỉ có bốn vạn?Hai mươi vạn dân hứa hẹn Nguyên, cùng bốn vạn tinh binh trong tay, trận này chiến hạ bại còn không biết trước được đâu.Sở Kiều một thân nam giới trang tung fan lên ngựa, phi nước đại về phía chân thành. Thượng Trùng cùng tía ngàn điệp giả nối gót nàng. Toàn bộ chỉ bao gồm một mục đích. Khăng khăng phải bảo đảm Hứa Nguyên!Thượng Trùng dẫn đầu dọn đường. Toàn bộ binh bộ đội ngăn cản phần nhiều bị hắn đá lăn qua 1 bên. Sở Kiều ung dung tiêu sái từng bước tiến vào đại trướng, sống lưng thẳng tắp, trường bào như bạch ngọc tung cất cánh trước gió, bạn nữ ngẩng cao đầu – "Ta là Sở Kiều của Yến Bắc!"Chiều ngày hôm đó, toàn bộ quân dân hứa Nguyên đứng dưới cổng thành, độc nhất loạt thuộc Sở Kiều hô vang khẩu hiệu: "Chiến đấu bởi tự do!"Chiến kỳ quân đội Hứa Nguyên bay phần phật dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, ghi lại sử trang oách hùng của vùng biên ải cằn cỗi này. Lã tướng tá quân nhìn Sở Kiều đã đứng trên đài cao, kim sát sáng loáng, bóng cô gái đổ lâu năm trên tường thành tưởng chừng liêu xiêu nhưng mà vững chãi. Thân thể bé dại bé nhưng kiên định của đàn bà tựa như hoàn toàn có thể đi chiếu qua giông bão, phòng trụ cả trời đất, nguyện vày nhân dân mà tử trận đến cùng. Thời gian đó vị lão tướng new nhận ra. Cái gì mà Yến Bắc, Bắc Tề, Đại Ngụy? toàn bộ chỉ là vỏ quấn ngụy tạo nên tham vọng thống trị thiên hạ của những môn phiệt cơ mà thôi. Một lúc binh biến, ai đang là người thứ nhất cầm ngọn giáo lao lên? không hẳn là binh lực của ông, là quần chúng của ông tuyệt sao?Người phụ nữ đó, đáng để ông vì đàn bà mà đánh đổi. Tích tắc đó, ông đùng một phát hiểu ra, vày sao chỉ còn hai mươi dặm nữa là chiếm hữu được Trường An cơ mà Yến Tuân vẫn thúc con ngữa quay về, vì sao Vũ Văn Nguyệt tướng quân anh minh một đời lại tán thân làm việc Yến Bắc.Trận chiến thật sự, chỉ mới bắt đầu!