Biết mang đến Priest hơi muộn, đang đọc phần lớn tác phẩm nên danh của chị từ khóa lâu và cũng đã nghe biết Thiên Nhai khách từ lâu, nhưng mà ta chưa khi nào có ý muốn đọc công trình này. Có thể là bởi vì lúc đó ghim vào đầu ấn tượng bốn chữ Ôn đại thiện nhân không thật tốt, rất có thể là bởi vì Thiên Nhai Khách cùng hệ liệt Thất gia, thuộc mọi tác phẩm đời đầu của Pi đại. Nhưng ta lại không đánh giá quá cao Thất Gia nữa…

Nên mới bỏ qua Thiên Nhai khách hàng thật thọ như thế.

Bạn đang xem: Đọc truyện thiên nhai khách

*

Cho cho đến khi Thiên Nhai khách được chuyển thể thành phim, đu phim hết cả mùa xuân, từ tháng hai tới vào cuối tháng tư, mà lại phim vẫn không ra hết, ráng là tìm phát âm nguyên tác vậy.

Cám ơn mùa xuân đã mang đến ta gặp mặt Sơn Hà Lệnh, lại cám ơn từ sơn hà Lệnh đã đến ta phát âm Thiên Nhai Khách.

Bộ phim – cỗ truyện đã phá vỡ lý lẽ của ta: coi phim rồi thì không gọi truyện, mà lại đọc truyện rồi thì ắt chẳng coi phim.

Kì thực phim với truyện phải không giống nhau đến 30%, nhất là đoạn kết. Ta từng nghe nhiều người theo dõi phàn nàn phim chằng khác gì đồng nhân của truyện. Đồng ý. Ừm, còn là 1 trong đồng nhân khôn cùng xuất sắc.

Trong truyện, Ôn khách Hành là một trong kẻ tinh thần phân liệt thấy rõ, hắn bám theo Chu Tử Thư chỉ cần vì tò mò và hiếu kỳ với phong thái của y, thân phận của y, bộ mặt thật của y. Trong truyện, phải rất lâu mới thấy được chiếc tình của Quỷ công ty và thủ lĩnh Thiên tuy vậy có gửi biến, dù rằng lũ họ gần như là đã hiểu địch thủ từ lần đầu gặp mặt, thì từ hiểu mang lại thừa nhận còn là chặng đường dài. Thậm chí còn đến gần cuối truyện, trước thềm trận đại chiến cuối cùng mưa máu gió tanh sinh hoạt Quỷ cốc, Chu Tử Thư còn phải xác thực một câu cùng với hắn rằng: “Ngươi thành thật ư?”


Trong truyện, họ chỉ với hai kẻ thuộc giãy dụa cùng với vận mệnh vô tình gặp gỡ phải nhau. Trời sinh tri kỉ, buộc phải dù hơi chậm rì rì một chút, tương đối tốn thời giờ đồng hồ một chút, sau cùng cũng sẽ bị rung động nhau.

Lên phim đang cải biên ở phần này. Thực ra thì phim còn cải biên nhiều lắm, tuy thế cơ phiên bản kết cấu của phim cùng kết cấu của truyện là nhì thể các loại khác nhau, không chỉnh lý là chuyện quan yếu nào. Thôi thì xin được mạn phép so với theo góc nhìn bản thân tí đỉnh vậy.

Thêm một tầng quan tiền hệ mang đến Chu Tử Thư cùng Ôn khách hàng Hành

Trong phim, duyên phận giữa Chu Tử Thư cùng Ôn khách Hành ban đầu từ rất sớm. Hơn nhì mươi năm về trước, ngay khi Ôn Như Ngọc xẩy ra chuyện, sư phụ Tần Hoài Chương của y sẽ kịp thời cứu vãn được phu phụ Ôn gia, lại nhấn tiểu Chân Diễn có tác dụng đồ đệ. Đó là sư đệ đầu tiên của y, thật những năm trước, trước cả Cửu Tiêu, trước tất cả những sư đệ khác. Y cũng còn rất nhỏ, rất ngây thơ, bất thần lên chức sư huynh còn các bỡ ngỡ, toàn quen miệng gọi cậu là đệ đệ.

Trước phương diện sư phụ, Chu Tử Thư đã nhận được lời cùng với phu phụ Ôn gia sẽ chăm lo sư đệ thật tốt, còn thân thiết dắt cậu nhóc nhỏ tuổi bé yếu hèn ớt lại đề phòng người lạ này đi chơi. Đoạn thời hạn ấy dẫu ngắn ngủi nhưng lại lại là khoảng chừng thở được thi thoảng hoi, thắp lên hi vọng trong tấn thảm kịch đằng đẵng của Ôn khách Hành thuở bé. Chỉ tiếc, sau thời điểm dịch dung mang lại Ôn gia phu phụ xong, Tần Hoài Chương đã chủ quan để một nhà ba người ngơi nghỉ lại, phiên bản thân về bên Tứ Quý trang, không ngờ từ trên đây chẳng còn gặp gỡ lại. Ôn Như Ngọc và ly Diệu Diệu bị truy giáp đến chết, người con trai nhỏ tuổi của đàn họ bị tóm gọn vào Quỷ cốc, hơn nhị mươi năm không thể thấy dương gian. Cái tên Chân Diễn đính với êm ấm và chở bịt tưởng như cũng lâm vào quên lãng, từ nay không còn ai hotline hắn bằng cái thương hiệu đó nữa…

Thế cho nên, trong truyện là tương ngộ, còn vào phim là tái ngộ. Ôn khách hàng Hành đang ngờ ngợ về thân phận người này từ thời điểm y thi triển coi thường công lưu lại Vân Cửu Cung Bộ đặc thù của Tứ Quý trang, lại thêm thanh nhuyễn kiếm Bạch Y của Tần Hoài Chương ngày trước.

Ba chữ Chu Tử Thư lộ diện trong kí ức của Ôn khách Hành từ hơn nhì mươi năm về trước, vượt qua dược lực của táo tợn Bà Thang, thừa qua rực rỡ giới người đời – địa ngục, để rồi trong ảo cảnh, Ôn khách Hành đang buột miệng hotline ra cái thương hiệu cố nhân một đợt nữa: “Chu Tử Thư, huynh gạt người. Ta đang về mách bà mẹ ta.” Để lại một Chu Tử Thư ngơ ngẩn: “Hắn vẫn biết thương hiệu thật của ta từ cơ hội nào?” mà quên mất trọng yếu ở câu sau…

Tại sao hắn lại dọa truyền tai nhau mẹ?

Dù lại Ôn khách Hành 29 tuổi hay Ôn khách hàng Hành 9 tuổi, hẳn đều không có thói quen bị tóm gọn nạt là mách cha mẹ. Không hề! Chân tướng tá chỉ rất có thể là, hắn chạm chán lại một người quen cũ. Bạn quen đó chưa hẳn chỉ quen bản thân hắn, nhưng là các bạn hắn phần đông quen biết, thậm chí còn ủy thác, nên những khi người đó bắt nạt hắn, gạt hắn, lời dọa dẫm như vậy bắt đầu có chân thành và ý nghĩa chứ: ta mách chị em ta đây, huynh viện dẫn chừng khía cạnh mũi với phụ huynh ta đi!

Chu trang chủ ơi là Chu trang chủ, ngẫm kĩ lại từng lời Ôn khách hàng Hành nói, thân phận của hắn hẳn phải biểu hiện rất sớm mới phải!

*

Về phần Ôn khách Hành, trong khi thấy y dùng cái brand name giả Chu Nhứ, hắn đã dĩ nhiên đến mười phần y là sư huynh hụt của chính mình rồi.

Gọi là sư huynh hụt, bởi cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa lũ họ thủa nhỏ, thiện trung tâm của Tần Hoài Chương, cơ bạn dạng vẫn không chuyển đổi được gì kết cục bi kịch của một công ty Ôn thánh thủ. đề nghị chi đề xuất thắp lên mong muốn nhất thời rồi lại dập đi? Cậu bé nhỏ Chân Diễn còn trước đó chưa từng được bước vào Tứ Quý trang, chưa từng được sư phụ chỉ điểm công pháp, mới dập đầu có tác dụng lễ thì đã biết thành lôi vào Quỷ cốc. Cơ phiên bản không tất cả gì ráng đổi.

Xem thêm: Tìm Bài Thơ Hận Đàn Ông - Tìm Bài Thơ Hận Anh (Kiếm Được 71 Bài)

Chị biên kịch tè Sơ thế ý sản xuất là để qua mắt viên cho chiếc phim bia đia này được chăm sóc chăng? Để mang đến Chu trang chủ thay do hô một câu xanh rờn: Người của ta cơ mà ngươi cũng dám động? thì có thể hô một cách uyển đưa hơn: Người của Tứ Quý trang nhưng mà ngươi cũng dám động?

Bất kể dụng ý thực sự của chị ý là gì thì ta cũng thấy tầng quan hệ này được chế tạo khéo vô cùng. Do vì lúc này họ không chỉ có là tri kỉ, là ái nhân, mà còn là một cả tình thân. Tình thân đó bao bọc Chu Tử Thư, Ôn khách Hành, Trương Thành Lĩnh, cứu vớt rỗi cả cha người bọn họ.

Tình thân, tình bạn, tình yêu. Con người ta quan yếu nào sống cơ mà thiếu đi một trong những ba được, lại càng quan trọng lấy chiếc nọ bù đắp cho mẫu kia được. Tứ Quý trang tám mươi kiểu mẫu mạng tín đồ và sư đệ Cửu Tiêu là mẫu dằm trong trái tim Chu Tử Thư, y không buông xuống được. Giả dụ như không có một tầng tình thân kia, không nhằm y tiếp thu một tiểu thứ đệ, lại search thấy sư đệ thất lạc những năm, chỉ sợ trong thâm tâm y vẫn tiếp tục khoét một lỗ hổng đầm đìa máu mãi. Nhưng cũng chính vì có bọn họ, mà y có hy vọng trở lại với Tứ Quý trang. Sư phụ ko còn, kẻ làm cho sư huynh như y độc nhất vô nhị định bắt buộc thay sư phụ để mắt sư đệ lầm mặt đường lạc lối cho thật tốt.

Ôn khách Hành của phim thật sự đã bạn hơn siêu nhiều

Ôn khách Hành của truyện thiệt sự khiến cho ta nhức lòng đến vô thuộc tận. Một đứa trẻ không đến mười tuổi đề xuất tận góc nhìn thấy mẹ thân phụ chết thảm, phải ăn uống xác phụ vương mà sống. Nhì mươi năm lấy thù hận mà tồn tại, bày một nạm cuộc to giăng mồi nhử kẻ thù. Tới khi tự tay thịt chết quân địch rồi thì cũng chẳng còn lại gì, không tính trống rỗng vẫn chỉ nên trống rỗng. Mấy câu chuyện ba xàm ba láp của hắn, làm sao là nhỏ cú mèo với xóm dân bưng chén nước màu đỏ, Hồng Hài nhi bổ núi cứu bà bầu là Bạch Xà… có mẩu chuyện nào lại chẳng là một bi kịch đến lạnh lẽo cả người?

Cha hắn, thánh thủ Ôn Như Ngọc thiện trung ương nhân hậu, tìm pháp lưu giữ danh đời đời. Người mẹ hắn, cốc Diệu Diệu, mỹ nhân đẹp nhất trong lòng hắn, bao gồm đôi hồ điệp cốt cõng hắn đi suốt phần đông ngày ấu thơ. Vậy mà bọn họ chết đi, để đứa con trai nhỏ dại rơi vào Quỷ cốc, không điên cũng bị ép điên mà thôi.

Phim hiền đức hơn, không nhiều ra còn có một chị em nhân vào Quỷ cốc lặng lẽ che chở hắn, khi hắn trưởng thành rồi lại che chắn cho nàng. La Phù Mộng, Liễu Thiên Xảo, các thiếu nữ trong bạc tình bộ ít nhiều cũng mang lại Vô chổ chính giữa Tử gần kề và Cốc công ty một phương hoàn toàn có thể tin được.

*

*

Ôn khách Hành cũng bạn hơn, hắn được dạo cõi trần nếm bao sản đồ như đứa trẻ con lên ba cùng A Nhứ của hắn, chứ chẳng đề xuất kẻ khoảng hoan địa điểm thanh lâu cũng chẳng biết sướng vui gì. Hắn được mượn thanh bạch Y của bạn thương, mặt đường hoàng nhưng tái hiện Thu Minh thập chén bát thức của cha trước giang hồ lần nữa, được luận tội kẻ thù, được cười cợt nhạo danh môn bao gồm phái, tiêu tiêu trệu sái. Chứ chẳng yêu cầu vô cảm kết liễu quân địch trong trận lếu chiến, chấp thuận thù hận hai mươi năm, chẳng có chiêu trò gì, chẳng tất cả tâm nguyện gì, nên chỉ còn trống rỗng.

Và hơn hết, hắn được hi sinh vì A Nhứ.

Sau vớ cả, hắn bước trên con đường rải đầy huyết tanh ngơi nghỉ chốn ngũ quỷ kia, gồm thời tự khắc nào là được suôn sẻ mình? giá như hắn xuất hiện đã đeo trên sườn lưng tội nghiệt, hay giá chỉ như hắn đứt hẳn lương tri và thiện trung tâm đi. Giá như phụ huynh hắn không hẳn thánh thủ thần y, cả đời quang minh lỗi lạc. Thì hắn đã có thể thống thống khoái khoái làm cho một ma đầu giết tín đồ không tởm tay, đắn đo đau, chần chừ dằn vặt với giãy dụa.

Nhưng xứng đáng buồn, hắn lại có một trái tim vào sạch. Bàn tay hắn đang vấy đầy máu bạn và quỷ, hắn trở nên bài xích cả chủ yếu mình. Hắn không đủ can đảm nhận sư môn, dấn một giờ sư đệ của Chu Tử Thư, hắn cấm cả Trương Thành Lĩnh điện thoại tư vấn hắn là sư thúc. Hắn sợ gặp mặt mặt cha mẹ hắn dưới hoàng tuyền…

May sao, toàn bộ đã qua rồi. Phim cách xử lý rất đẹp lúc đặt hắn được hi sinh vị A Nhứ, một thoáng bội bạc đầu, ẩn dật Trường Minh sơn, tội nghiệt cả đời gột rửa, giang hồ nước từ nay không hỏi nữa.

3. Ngôi trường Minh sơn cổ tăng

Thôi thì deep về song phu phu cơ cũng đầy đủ rồi, phần này để giành riêng cho cụ Diệp đi.

Quả thực thì, hiểu cả bộ truyện khiến ta bi thiết đến ngơ ngẩn cả người, dẫu vậy lại chẳng tất cả nỗi bi thiết nào giống như nỗi bi thương nào. Mỗi lần đều ngỡ đã từng qua nỗi đau khổ ghê gớm tuyệt nhất rồi, vậy mà tới phiên ngoại Diệp Bạch Y và Dung trường Thanh, nước mắt vẫn không dừng được. Diệp Bạch Y a Diệp Bạch Y. Y vẫn một tầm dáng thiếu niên, mà rứa nhân đã không còn, đến mức hậu nhân của gắng nhân cơ mà thi cốt cũng đã lạnh mấy chục năm. Cạnh tranh giữ thiếu thốn niên thì, rồi lại có thiếu niên tiếp bước. Giang hồ sóng sau xô sóng trước, lớp trẻ bây chừ đều đã cách y, và fan kia, tới bố bốn đời. đơn độc biết mấy…

Chưa từng cụ lên, sao yêu cầu buông xuống?

Mang Cổ Nhẫn Long Bối trên lưng, vẫy vùng khỏi vận mệnh hoạt tử nhân. Lục Hợp vai trung phong pháp bao fan thèm ao ước mà ko được, thậm chí còn Dung ngôi trường Thanh cũng thất bại, tẩu hỏa nhập ma. Lại làm cho y thuận lợi ngộ được, cứu kết thúc Trường Thanh, liền độc nhất niệm thành tiên. Tuy thế mà thành tiên để làm gì? Để mang lại y chú ý Dung ngôi trường Thanh thành gia lập thất, cưới bà xã sinh con, dọn mang lại ở cạnh y cả đời, còn yêu cầu nhận con của y có tác dụng đệ tử ư? Lại khiến cho y nhìn Dung ngôi trường Thanh chết đi, lại để cho y đi nhặt xác Dung Huyền, nhằm bốn người nhà chúng ta đoàn tụ, còn y cảm thấy thiên nhai à? Đời người dân có bát khổ, sinh lão bệnh tử, xa fan mình thương, gần fan mình ghét, cầu mà không được, có ai được như y, vạn hạnh bắt đầu nếm đủ?

Tiên nhân mẫu gì, sẽ là hoạt tử nhân, là kéo dãn hơi tàn cho một kẻ lòng son đã chết.

Trách ai bây giờ, trách tên đần Dung ngôi trường Thanh ư? Y sẽ không còn nỡ đâu.

Đau biết mấy, phải kiếp sau y chẳng thà chẳng gặp gỡ lại người kia…

Như Tào Úy Ninh và cầm cố Tương dẫu bị vận mệnh chia phôi đôi lứa, chỉ cần có tình, tất vẫn còn chạm mặt lại nhau trên ước Nại Hà, bên nhau luân hồi đưa thế. Tuy vậy mà Diệp Bạch Y lại có gì đây?