Tổng hợp những bài bác thơ xuất xắc viết Về những người dân lính biển, được đọc trên trang thơ buồn. Com hay. Mời chúng ta ghé thăm coi những bài Thơ về lính hay nhất hầu hết thời đại


Mình trách anh hay hồi âm thư trễ– Em ngóng hoài! Em đang giận cho xemThư anh viết: – lúc nào anh mong mỏi thếHành quân hoài đấy chứ – quân nhân mà em!


Chủ nhật này anh bận đề xuất hành quân.Lỡ hứa hẹn rồi.. Chẳng trở lại thăm em đượcHành quân tối dưới mưa rơi .. ẩm ướtNỗi ghi nhớ em…. Nỗi lưu giữ cứ chơi vơi!

Chủ nhật này chẳng về được em ơi!Chẳng thuộc em .. Ngắm hoàng hôn xuống phố.Để em hóng trong cô đơn lặng lẽ!Một bản thân ngồi trong quán vắng phiêu diêu

Chủ nhật này.. Nhớ em lắm em yêuNỗi nhớ em.. Cứ trào dâng da diết!Nhưng nhì ta… ở nhì đầu phương pháp biệtNên nỗi bi lụy cứ trống vắng ngắt chênh vênh!

Nhớ em những anh chẳng thể nào quênEm biết ko ? lòng anh buồn lắm lắm..Cành sim tím.. Lỡ xã rồi mấy bậnHéo rũ chờ nằm mặt dưới ba lô.!

Chủ nhật này.. Biết em ngóng em chờSong lần nữa anh buộc phải đành thất hứa!Bởi bận thôi.. Chứ anh đâu lần lữaTha lỗi mà.. Hứa em công ty nhật sau..

Bạn đang xem: Những bài thơ hay về người lính

Anh đang về ta vẫn lại cùng nhau..Sẽ thuộc em tay đan tay vui vẻ..Chẳng để em .. Nước mắt bi đát quạnh quẻXin lỗi rồi.. Chớ dận nhé em yêu..!

Anh nguyễn


Trước lúc đi lính mẹ bảo rằngLàng bên chị em chấm người như mongMẹ dẫn nó về bé coi nhéThôi đành nghe bà mẹ để vừa lòng

Dưới gốc khế già tím khoảng tầm sânCó người con gái đứng tần ngầnTóc nhiều năm mắt biếc nhìn hoa tímTôi đứng trong nhà cứng rét chân

Những câu ngượng ngùng để gia công thânNgười đâu đẹp quá lại dễ gầnEm hỏi lúc nào anh đi línhTôi nói em rằng khoảng chừng đầu năm

Ngày tôi đi lính trời mưa dầmDưới tán khế già ướt lâm thâmEm ngắt hoa tím thiết lập mái tócTôi mong mỏi ngỏ lời lại nín câm

Ba năm đời quân nhân sống âm thầmTôi mãi u hoài như dòng sôngMang nặng phù xa xuôi miền nhớChẳng biết bạn kia có chờ không?

Nay trước hiên bên khế tím bôngQuả mọng đung đưa đỏ chín hồngChúm chím từng chùm bông khế tímGhế đá tôi bi tráng ngắm sắc đẹp đông

Ba năm đời bộ đội thế là xongCây khế năm xưa người mẹ tôi trồngBao mùa hoa nở thành quả mọngMẹ nuôi khôn béo mỏi mòn trông

Mẹ bảo fan ta đã lấy chồngTheo người giàu lắm sinh hoạt làng trongCon ơi để chị em tìm côn trùng khácĐừng trách bạn ta phận má hồng

Tan tác tim tôi ai biết không?Nhìn khế đong chuyển sắc hương thơm nồngThương hoa yêu đương cả thân tôi nữaYêu mà lại không nói cứ để lòng./.

Xem thêm: Bài Thơ Về Nước Mắt Nhất - Chùm Thơ Tình Buồn Tê Tái, Rơi Nước Mắt

Đào Văn Cứu


Ba lô em mặc trên vaiThao trường nắng nóng gió sạn phai má hồngKhát khao tuổi con trẻ trong lòngNon sông nối gót cha ông giữ gìn

Nước bên tuy đang bình yênXây dựng củng ráng chẳng quên luyện rènNam nhi trai tráng sức bềnNữ mhi phận gái thuyền quyên nhát gì


Trắc trở anh ơi – một cuộc tình ,Chỉ vị xa cách…bởi chiến chinh…Anh vào quân ngũ em làm việc lại…Biết đến lúc nao …mới độc lập ???*Chẳng biết rằng anh gồm về không…Mà chờ…mà đợi…nhớ cùng với mong…Bao trai ra trận ko về nữa…Thương lắm chị em khóc đợi ông xã …*Anh đi gánh vác việc non sông,Ngày tháng chăm sóc chốn ruộng đồng,Tuổi xuân mỏi mòn em chờ đợi,Thương bố mẹ già tựa cửa ngõ trông .*Thật thừa là may anh trở về,Dù chẳng tròn tròn …thủa anh đi…Dính đạn bom thù …anh yêu quý tật…Tình còn cục bộ chẳng di chuyển .*Anh đã về rồi …thỏa đợi mong,Phổ thông…đại học tập em vẫn xong,Bây giờ đồng hồ em đã thành giáo viên ,Chỉ thiếu chút thôi …một tấm ck .*Anh không tự tin rằng bản thân chẳng xứng đôi,Thấy tín đồ dòm ngó…kẻ chê bôi…Rồi anh quyết trí vào đại học …Phấn đấu gian nan …xứng cùng với đời .*Thế rồi anh đã và đang ngỏ lời ,Em mừng…em chỉ chờ anh thôi !Ối tín đồ cưa cẩm nhưng em chỉ :Mãi mãi yêu anh …trọn cuộc đời …Hè 1980 – Thơ viết sau ngày cưới


Em đừng bi quan vì lính đề nghị xa nhàNên ko gửi tặng hoa em ngày lễChiếc bố lô bờ vai treo nặng trễĐường hành quân đâu thể ngủ viết thư

Buổi phân tách tay khẩu ca cũng ngần ngừChỉ gói nỗi ưu tứ vào ánh mắtMũ tai 6 bình che buổi trưa nắng gắtTiếng bé tàu ngằn ngặt hú rời ga

Đừng nhìn quân nhân bằng ánh mắt xót xaBởi đời lính phải xa công ty vất vảBụi lấp đầy mặt đường hành quân hối hảChiếc ba lô cất cả một gia tài

Phút dừng chân bên bờ suối rã dàiBẻ hoa rừng download lên đầu ngọn súngLá thư bên đọc thông thường sao lúng túngTruyền tay nhau hoa bưởi rụng tình quê

Đời quân nhân nghèo xin em nhé đừng chê

Vần thơ bộ đội …. Gởi về ….. địa điểm em kia ! Hồng Giang.


Anh lại viết vần thơ tình lính đảoLá thư hồng dào dạt sóng đại dươngBao ơn tình người quân nhân vẫn vấn vươngVề quê mẹ có fan thương muốn ngóng

Vần thơ cũng bồng bềnh như bé sóngMỗi nhanh chóng mai say đắm ấp ôm bờCánh Hải Âu vờn ngọn sóng thẫn thờCon còng gió mong ngóng bờ cat trắng

*
Biển nhân hậu hòa trời xanh ngắt đẹp lắmGió ngoài xa im lặng hát tình ca“Nơi anh đứng là biển hòn đảo bao la”Cành san hô nở hoa đầu ngọn súng

Mỗi chiều về lúc hoàng hôn tràn xuốngQuây quần nhau thuộc đọc lá thơ nhàRồi hồn nhiên như đứa trẻ lên baCũng ôm khía cạnh khóc òa bởi nhớ mẹ

Nhưng lính đảo luôn kiên định mạnh mẽSóng biển lớn …..Khe khẽ …..Đỡ nhỏ tầu ! Hồng Giang.


Thư anh viết từ bỏ rừng sâu giá giáGởi về em vị trí phố thị phồn hoaKhi tình địch còn dày xéo can quaXếp nghiên bút anh bước vào cuộc chiến

Hôm đưa tiễn mình di động cầm tay quyến luyếnMặt quan sát nhau không nói được bắt buộc lời” nắm lên anh dù đôi đứa đôi nơiEm vẫn chờ lâu ngày anh trở lạiCuộc chiến nầy đâu phải chỉ là mãi mãiDù quân thù gồm hung bạo xiết baoDù mai đây bao gồm phải đổ máu đàoEm vẫn chắc hẳn một niềm tin thắng lợi ”

Ở thủ đô hà nội những đêm bi thảm lạnh vắngDù nhớ bằng hữu đừng nhằm lệ vươngCho yên ổn lòng người lính sinh hoạt biên cươngChắc tay súng ngày đêm canh trơn giặc

Anh đang quyết lập chiến công các nhấtLàm quà yêu khuyến mãi em nghỉ ngơi hậu phươngMình xa nhau chừng vẫn trọn ghi nhớ trọn thươngLòng ta vẫn gần cùng cả nhà mãi mãi

Rồi mai sau khi thanh bình trở lạiAnh sẽ về nối lại mối duyên xưaTay vào tay ôi biết nói sao vừaĐường niềm hạnh phúc từ phía trên mình phổ biến lối.Em nhé !SƯU TẦM



Thơ tình lỗi hẹn


Chủ nhật này nghỉ ngơi lại