Buổi chiều hoàng hôn là phần nhiều thời điểm khiến cho con tín đồ ta rất đơn giản rơi vào trung ương trạng cô đơn, buồn, mông lung.

Đó là chổ chính giữa trạng của đứa trẻ, sau một giấc mộng trưa khôn xiết dài, tỉnh giấc dậy thì đã là chiều tối. Quan sát khói bếp nhà ai đang tỏa, tiếng bà bầu gọi gà mang đến ăn,… nó thốt nhiên thấy bâng khuâng bởi sao thời hạn một ngày trôi nhanh quá. Đó là trung tâm trạng của một cậu học tập sinh, học buổi sáng sớm và buổi chiều về nhà, ngồi trước bàn học cậu không khỏi nhớ nhung đứa bạn cùng lớp. Đó là trung ương trạng của một người mẹ nhớ con, của tín đồ già hồi ức lại quá khứ… cùng khi đã nói tới cảm xúc, thì thơ luôn luôn là cách rất tốt để ghi lại.

Bạn đang xem: Thơ buổi chiều buồn


*

Minh họa: Blog radio


Tìm em color áo tím

Tác giả: Như Châu

Huế chiều nay nắng lắm em ơi!Sông hương thơm nhuộm biếc nước da trờiAnh qua mặt ấy trường Đồng KhánhMong mãi cơ mà em chẳng tới nơi.

Anh ngóng em trong loại áo dài,Dưới vành nón trắng tóc buông vai,Nụ cười cợt em mang lại trong màu sắc tímXua không còn trong anh phút lạc loài.

Chờ mãi nhưng mà sao chẳng thấy em?Nắng kia đã nhạt bên dưới chân thềmLòng anh sao cứ xao xuyến mãi?Cho nỗi u hoài thêm cứ thêm!

Áo tím ở đâu, em sinh hoạt đâu?Sông Hương lặng lẽ chở thêm sầu!Đồng Khánh chiều nay sao vắng tanh quá,Gió động lá vàng rơi phía sau!

Buổi chiều

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

Buổi chiều về nhập nhằng như gã tiều phu vác bó ngày xuống núiem yêubầu trời đã bao gồm một trăng tâm tư tình cảm đêm ni ru nghìn sao êm ngủcánh đồng đã có muôn trùng dế giun hò hứa hẹn nhau trong bài xích hoang ca của giódòng sông còn tồn tại lớn ròng gắng cạn đêmchỉ có đất xanh mọc nỗi bi đát lên cỏ

Buổi chiều làm rách rưới khuôn ngực anhem yêuanh/ gã tiều phu/ không giải cứu công chúa bởi nụ hônchỉ ý muốn ngược buổi chiềuban mai thức giấc thơm tóc xanh em thiếu thốn nữ

Buổi chiềungược mặt đường timvết giómây còn hoàn toàn có thể kéo khói che quầng thâm nám khuôn trăngsao anh quan trọng xóa quầng thâm thời gian trên má em?

Mùa hạn

Tác giả: Dương Hằng

Con sông vơi, trâu trẫm mình chưa quá nửaHoàng hôn về ngăn ngắtXoáy vào cụ thể từng ô đất mẹ vừa ủ hạt đêm hôm trước còn còn chưa kịp bứt mình ngoài vỏRễ lúa vươn khe hở đợi chờ mưa.

Mặt trời hung đỏ đồng xaMiền trung thành miền cháyTa mỏi mắt ngóng đêm ru vào giấc ngủKhông ran rátKhông gắt gaoKhông quầng nắng nóng dội.

Chiều chưa kịp gọiMẹ ta ra ngó ruộng khô mắt tương đương trông về phía nắngLiệu rằng ngày mai tất cả mưa?

Mùa ngoan

Tác giả: lưu thị Cẩm Huyên

Có đầy đủ buổi chiều ý muốn khoác áo ra điĐến một góc tiệm ngồi thuộc thói thân quen đếm từng giọt coffe rơi vào đáy táchĐể biết bản thân dùng bao nhiêu giọt đắng cho một nỗi buồnKhông yêu cầu hoàng hôn nào thì cũng vàng ối một góc trờiRa đi nhằm biết vẫn có những chiều tối mưa ướt át gánh mặt hàng rongBiết lão nông một đời yêu gốc rạBiết tuổi trẻ chưa hẳn ngồi một vị trí và gọi hoài tiểu thuyết.

Lắm thời điểm thấy lòng bản thân ngổn ngang như lục địa vừa trải qua mùa bãoSuy nghĩ về cũng rêu phong lúc tháng năm thú vui nhạt nhòaThời gian cần yếu nuôi mãi 1 thời tinh khôiNgày xa tuổi mười bảy mới phân biệt lòng mình nhiều vết xướcKhóc để tìm hiểu mình dịu dàng những nhỏ người.

Có đông đảo chuyện đã lấm lem lớp bụi thời gianNhưng nỗi ghi nhớ vẫn tràn trề như mưa đổ nhiều năm trên mái phốChẳng thể gạt gẫm được dòng đầu còn thức giấc táoCứ dặn lòng chuyện cũ hãy quên điNhư lá khô bay về cội chứ chẳng trở lại cànhBiết tuổi mình đang mùa xung khắc khoảiNên phần lớn buổi chiều mong muốn mùa hãy ngủ ngoan.

*

Lục bát chiều

Tác giả: Đào táo tợn Long

Heo may ăn vụng nắng nóng vàngVãi tung toé nhằm chiều loang lổ chiềuRỗng mùa, lạc tiếng sáo diềuThu quẫy gió, đổ chệch choạng điệu hò.

Vảy thời gian rụng miền thơNeo vào nỗi nhớ, nhỏ đò ngủ quênNghiêng vành tháng tám tràn đêmNgọn tre miết sương tím lên đỉnh trời

Chiều trà đá ru nhau

Tác giả: Đinh Hiếu Minh

Chúng ta là các đứa trẻ em đồng quêtập làm bạn lớn ở xẻ tư thành phốchiều trà đá ru nhau

quê tao mùa này hạn lớnquê mày lại white đồngchẳng vạt đất nào không bật ngửa dưới nhát cuốc của chalưỡi liềm của mẹchị tao sống nốt mùa cải này rồi cũng sang trọng sôngcánh đồng chưa thôi lầm lũigiấc mơ cánh cò len lén bến sông.

xoay luân chuyển ly trà đá lại mong muốn mình bé dạichiều cỏ may mải mê cánh chuồn chuồnchúng ta là phần nhiều ngọn gió đồng quêphất phơ thành phố.chiều trà đá ru nhau.

Xem thêm: Thơ Ve Tinh Yeu Buon - Chùm Thơ Tình Buồn Tê Tái, Rơi Nước Mắt

tao nhớ cái mùi đốt đồng trong chiều rơm rạcon châu chấu xém lửa cháy chiềudáng bà bầu nghiêng nghiêngcổng xã chẳng biết có quên tên đứa trẻ con năm nào.

bao nhiêu chiều trà đáđể hong lại hiên nhà đều tiếng chim vào trẻobao nhiêu giấc mơđể về làm cho hoàng tử mẩu truyện của bà

ly trà đá vào buổi chiều thốt nhiên lạnh

thôi về màyngã tứ đã lên đènchúng ta đang băng ngang.

Thành phố mùa đông…

Tác giả: Hữu Nam

Em như con thác- trút xuống trần thế bao giờ đồng hồ hờnLòng fan tê dạiSương phủ mờ thành phốAnh đứng nhìn em – đỉnh Labiang dần xa ngàn dặmChẳng thấy em đâu.

Chiều tàMột trận mưa lõa thểMặt trời ngụp lặn sau ngọn núi phía chân trờiKhóc – cánh hoa tàn nhanhEm mắng rủa mùa đôngMùa xuân bị tiêu diệt lặng không bến bờ mong nhớ.

Rừng thông âm thầm – em khẽ mỉm cười bên nhà bếp lửaTrong túp lều còn một thiên sứ mùa đôngVội vãTa ôm em cùng tiếng nấcNâng niu mối tình đêm vềNgọn lửa cháy – tp ấm lên…

Đừng làm tôi lạc lối về

Yêu tặng nữ giới HM

Tác giả: Mai Quang

Con đường chiều ni hun hútNhư số đông ngày ta quaEm vẫn đơn độc như thời còn tóc ngắnTôi gửi em về ướt đẫm hầu hết cơn mưa.

Ôi một thời vụng dạiMột thời em là con gáiTôi cầm tay em ấp úng, ngập ngừngChỉ biết trong trái tim có ngọn lửa bừng.

Những ngày quaMàu rêu xanh nhức nhốiGiờ gặp gỡ lại em vẫn thực hiện tôi bối rốiNhư 1 thời chưa nói hầu hết lời yêu.

Em lại làm cho tim tôiSóng dậy đều điềuMà ngày xưa tôi chẳng khi nào dám nóiVẫn sợ hãi mình lỗi lầm lỡ lốiNên vẫn đành lặng thinh.

Em chú ý tôiVẫn ánh mắt nhìn xao xácVẫn tầm nhìn lặng lẽEm làm cho tôi ngơ ngẩn trong chiều.Em chuyển tôi vềCái khoảng tầm khắc rất lâu rồi khi trống chiều rã họcTôi chẳng dám chú ý vào đôi mắt em cơ mà chỉ chú ý vào mái tóc.

Em ơiĐừng chú ý tôi bằng đôi mắt ấyKẻo làm cho tôi lạc lối về.

Có một buổi chiều như vậy này

Tác giả: Đặng Thiên Sơn

Chiều ni có fan vác nỗi buồn trải qua trước đôi mắt tôiKhuôn khía cạnh anh ta nhăn nhóTóc anh ta rối bùAnh ta đi giải pháp mặt khu đất 10 cmTrông anh ta chẳng khác nhỏ lạc đà vẫn rướn bản thân trên sa mạc

Chiều nay có bạn vác nụ cười đi qua trước đôi mắt tôiKhuôn khía cạnh anh ta rạng rỡTóc anh ta rẽ ngôi chỉn chuAnh ta đi bí quyết mặt đất trăng tròn cmChốc chốc anh ta dancing cẫng lên như bé bò đực thèm được yêu

Chiều ni có bạn vác nỗi đau đi qua trước đôi mắt tôiKhuôn khía cạnh anh ta rầu rầuĐầu anh ta quấn một vòng tang trắngAnh ta đi thấp rộng mặt đất 10 cmTrông anh ta thật đáng thương

Chiều ni có bạn vác nỗi lo lắng đi qua trước đôi mắt tôiKhuôn khía cạnh anh ta tím ngắtAnh ta trùm mũ bí mật đầuĐôi chân anh ta thoăn thoắtTrông anh ta như nhỏ chuột rinh trộm trứng gà

Chiều nay có nhiều người chẳng vác gì đi qua trước mắt tôiKhuôn mặt họ đa dạng, phong phúTóc họ cũng nhiều dạng, phong phúDa chúng ta cũng nhiều dạng, phong phúHọ dính chân trên mặt mặt đường hồn nhiên bước

Chiều ni tôi ngồi 1 mình thật lâu phía vào ô cửa sổ chật hẹpNhìn phần đa người đi qua tôi.