Tuyển tập những bài bác thơ xuất xắc với chủ đề Buông Tay trong tình yêu đã làm được đăng thiết lập lên trang thơ Thi Hữu.

Bạn đang xem: Thơ buông bỏ tình yêu

*

Khi tình đã hết thì sự buông tay là điều khó kiêng khỏi. Phần đa vần thơ tình bi lụy này chính là sự tiếp nối chủ đề thơ chia ly trong tình yêu mà lại taothao.vn vẫn tổng phù hợp và chia sẻ đến độc giả.


*

BUÔNG Thơ: Dương Hoàng

Thôi thì ta hãy cùng buông coi như dứt vở tuồng yêu đương nhì ta suy nghĩ ngược mặt đường Thôi thì buông quăng quật vấn vương làm cho gì

Thôi đừng níu kéo mà bỏ ra Để đến lỡ bước xuân thì còn đâu Ít vui mà lắm khổ sầu Chỉ toàn nước mắt giọt châu lăn dài

Tình mình hiện nay đã nhạt phai Thôi đừng nỗ lực kéo dài bi thảm thêm Đã không hạnh phúc êm đềm Thà rằng buông quăng quật kẻo đêm úa nhàu

Chẳng thà cho một lần đau Còn hơn nên chịu dàu dàu năm canh Đã không tồn tại được ngọt lành Thôi mình buông nhé em…anh hai đường.

DH 2019


Bài Thơ: TÌNH BUÔNG TAY (Tác giả: Nguyễn Hưng)


Thơ BUÔNG TAY trong tình yêu với nỗi bi thiết nghẹn ngào và nuối nuối tiếc / tác giả Nguyễn Hưng
*

TÌNH BUÔNG TAY Thơ: Nguyễn Hưng

Ngày mon sáu khung trời quên đổ nắng nóng Tình buông tay vệt đắng ứ đọng môi bầm Em đi rồi tuyến đường bỗng yên câm Lá loại trừ rơi âm thầm bên thềm vắng.

Giữa chúng ta ai là kẻ chiến thắng ? dành được gì khi trắng giấc mộng loan Cánh bằng lăng không tím đang vội tàn Khúc nhạc tình phím đàn năm ngón ứa.

Nói gì trên đây khi lòng đầy chất cất Câu yêu thương từng hứa sẽ trọn đời Sao một ngày mặc gió cuốn tả tơi ? Để bây giờ tình ơi đành lỗi hẹn.

Vẫn hiểu được ở đời đâu trọn vẹn bởi vì tình là dao bén cứa vào tim hạnh phúc đâu sao ta mãi kiếm tìm ? nhưng mà cuối trời cánh chim chiều lẻ bóng.

Đã không còn rồi không hề ai muốn ngóng Nỗi đau này còn vọng mãi dư ba Phố ko em như đang hoá mặc trầm và hồn ta sóng ngầm dưng thác lũ.

Ngày hôm nay khung trời như ủ rũ Gắng phải quên xưa cũ một cuộc tình không còn đêm nhiều năm rồi sẽ có được bình minh Đời vẫn thế… dẫu bản thân ta độc bước.


Bài Thơ: BUÔNG TAY EM RA (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ BUÔNG TAY trong tình thân với nỗi bi tráng nghẹn ngào và nuối nuối tiếc / người sáng tác Thanh Hùng
*

BUÔNG TAY EM RA Thơ: Thanh Hùng

Xin anh hãy cứ buông tay Đừng đề xuất níu kéo tim này đau khổ Tình em giờ đã úa nhàu Tình xưa đã hết xa nhau thật rồi

Không còn yêu thương nữa thì thôi Buông tay nhau nhé để rồi em đi Tình yêu bắt buộc níu ghì Để mang đến nát trái tim si dại dột khờ

Ân tình giờ tương tự mơ coi như một thoáng tình hờ hôm qua Tình xưa tiếng cũng chỉ cần Thoảng như cơn gió xót xa tim mình

Bao ngày tình cứ yên ổn thinh do đó giờ chỉ với tình nhức thương Bao lần khắc khoải tối trường Bao lần nếm trải sầu vương vào lòng

Tình mình sao vượt long đong muốn buông xuôi không còn mặc dòng thời gian Qua rồi cái thuở nồng nàn và ngọt ngào cũng hết khó khăn đến rồi

Đã không còn nữa thì thôi Buông tay anh nhé nhằm rồi em đi.

Xem thêm: Truyện Tranh Nhân Viên Mới Full Và Miễn Phí Tại Fecomic, Nhân Viên Mới Quỷ Quyệt

Tp. Sài gòn 2018 phường T H


Bài Thơ: ĐỪNG BUÔNG TAY ANH (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ BUÔNG TAY trong tình thân với nỗi bi tráng nghẹn ngào và nuối tiếc nuối / tác giả Thanh Hùng
*

ĐỪNG BUÔNG TAY ANH Thơ: Thanh Hùng

Anh xin em chớ buông tay nhau nhé mặc dù chuyện gì cũng có thể vượt qua Em đang hứa ko buông tay anh nhưng mà Sao hiện thời em định ra đi vội

Trong cuộc đời ai mà không có lỗi Ai không vướng vào nông nổi lúc yêu Chuyện tình nào mà lại không khổ đau các Xin chớ buông cho trăm chiều đau khổ

Em buông tay là tình ta tung vỡ vệt thương này không thể xóa em ơi cố gắng tay anh quá qua niềm mơ ước đời Đừng buông tay tình vẫn rời xa mãi

Em quay đi nhưng lòng anh cơ tái Biết làm thế nào để gìn giữ em đây Biết làm thế nào để anh được chia sẻ trình bày Em ơi em xin hãy con quay trở lại

Anh yêu thương em trái tim ham mê khờ gàn Em loại bỏ tình yêu thương ấy ra sao Anh xin em tình thân của thuở như thế nào Em đừng buông nhằm lệ trào khoé mắt.

Tp. Tp hcm 2018 P T H


Bài Thơ: ANH CỨ ĐI ĐI (Tác giả: bởi Lăng Tím)


Thơ BUÔNG TAY trong tình thương với nỗi ai oán nghẹn ngào và nuối tiếc / tác giả Bằng Lăng Tím
*

ANH CỨ ĐI ĐI Thơ: bằng Lăng Tím

Còn đưa ra nữa ngọn lửa tình tắt lịm giấc mơ xưa màu sắc tím cũng nhạt nhòa bạn đi về xứ sở ấy phồn hoa Vui hạnh phúc bên tín đồ ta mãi mãi

Ta lẻ cách đau xé lòng xung khắc khoải mối tình đầu khờ dại sẽ nhầm trao Phút ngọt ngào bờ môi ấm ngọt.ngào Giờ chảy vỡ làm thế nào nguôi nỗi nhớ

Thôi anh nhé ta không có gì duyên nợ Một fan đi kẻ sống chẳng phổ biến đường Phía cuối trời giờ đứt quãng hai phương Em sẽ vậy không tơ vương tình cũ

Thời gian lắng nỗi bi lụy rồi lặng ngủ Gói trầm thăng thiếu đầy đủ thả vào chiều Níu làm gì khi đang nhạt mùi hương yêu bên ô cửa nắng muộn chiều rơi nhẹ

Hết thật rồi anh cứ đi đi nhé…

BẰNG LĂNG TÍM 28/ 9/2017


Bài Thơ: BUÔNG (Tác giả: Mạc Phương)


Thơ BUÔNG TAY trong tình thân với nỗi bi lụy nghẹn ngào & nuối tiếc / người sáng tác Mạc Phương

BUÔNG Thơ: Mạc Phương

Là trên anh nhiều tình vương đôi ngả. Em yêu quý người đàn bà ấy mà lại thôi. Cô ấy bi quan em cũng mặn bờ môi. Nhưng yêu yêu thương thì không ai san sẻ.

Em quay đi thay tỏ ra mạnh mẽ mẽ. Nhưng trong tâm địa muốn quỵ vấp ngã vì anh. Yêu thương phận bong bóng bèo niềm hạnh phúc mong manh. Nhưng không muốn cả cha cùng đau khổ.

Em muốn anh trên phố đời bão tố. Hãy là nơi lệ thuộc của fan ta. Đừng thương em…đừng cảm giác xót xa. Em đã vững kim cương …mỉm cười bước tiếp.

Mặc kệ em trước bão giông rên xiết. Tự đúc rút những bài học kinh nghiệm ở đời. Quan trọng dò sâu thăm thẳm biển khơi. Buộc phải không trách lòng bạn khi đen bạc.

Chỉ tất cả điều từ hiện thời sẽ khác. Sẽ chẳng tin vào mồm lưỡi vậy gian. Sẽ nâng niu hương nhụy cánh hoa tàn. Yêu cuộc sống mà bao gồm mình tạo nên dựng.

Mây mù tan bầu trời xanh đã hửng. Hoa mộc miên lại đỏ thắm bến sông. Nhỏ đò xưa vẫn âm thầm xuôi dòng. Dừng trước đại dương chờ hoàng hôn nắng nóng tắt.

Anh đi đi chớ nói gì khe khắt. Bước đoạn trường hãy tránh gần như chông gai. Hãy vững vàng tin trong ngày tháng tương lai. Mặt cô ấy mong là anh hạnh phúc.


CÓ THỂ NÀO BUÔNG TRÔI DĨ VÃNG Thơ: Nguyễn Hưng

Có thể như thế nào buông trôi được quá khứ ? lúc mùa còn lãng đãng mọi giọt sương Làn mây sầu bên trên khóe đôi mắt còn vương dấu thương lòng tối trường còn tấy buốt

Bao tháng ngày lệ trào anh nạm nuốt Dẫu gió về ve vuốt lúc chiều rơi Dõi trông theo một nhẵn ai xa xôi Đã chìm khuất chân trời color tím nhớ

Em đâu biết trái tim anh vụn tan vỡ Máu không có gì thắm đỏ số đông giọt yêu thương Hồn sa mạc sỏi đá hóa cô liêu như thế nào dám mơ cuộc xiêu dạt tình ái

Cuộc đời anh vẫn lỡ phận ngang trái Đã quen thuộc rồi kia tái với nhức thương xuyên suốt kiếp này còn mãi bóng sầu vương hại gieo ai oán phận hường khi tầm thường lối

Anh sợ hãi rằng kí vãng đầy bất minh Lối thu tàn rời rợi gần như sầu nhức Lạc bước em vào trái tim nát nhàu chỉ còn thấy một màu đen u ám

Nếu hoàn toàn có thể buông trôi được dĩ vãng Anh sẽ chẳng lầm lạc thân vườn yêu thương Hồn bâng khuâng khi lá đổ muôn chiều Tim rạo rực vày bao điều ý muốn nói.


ĐÃ VẬY RỒI ANH ĐÀNH PHẢI BUÔNG TAY Thơ: Tùng Trần

Đã vậy rồi..anh chọn lựa cách buông tay Để em đi trên lối lâu năm hoa nở Chuyện chúng mình chỉ từ là dang dở hai hướng đời ta chẳng nợ gì nhau

Hình như là..tim vừa thốt nhiên nhói đau Khi phải quên lưu niệm nào nhị đứa giờ yêu đầu nụ hôn nồng chan cất Đã mất rồi còn đâu nữa hả em

Đã vậy rồi..anh biết nói gì thêm Đành lặng yên chôn thừa nhận hình trơn cũ Tuy bao gồm duyên tuy thế nợ mình chưa đủ cần lỡ làng ấp ủ một tình yêu

Anh quay về trên lối cũ bi thảm thiu Bước lẻ loi trong chiều tà bóng té Anh không trách em quên lời gấp vã Chỉ đợm bi quan khi tình đang xa bay

Đã vậy rồi..anh đành đề nghị buông tay.


BUÔNG TAY ĐI Thơ: Tùng Trần

Buông tay đi..còn gì đâu níu kéo khi tình ta như hoa héo nhụy tàn Trách ai phía trên khi duyên nợ lỡ làng Em cứ vậy anh càng nhức lòng lắm

Buông tay đi..em đừng nên cố nắm bởi vì hai ta tiếng xa thẳm chân trời đính thêm mỉm cười nhưng mắt lệ anh rơi Về đi em để vui lòng thân phụ mẹ

Buông tay đi..con mặt đường xưa yên lẽ kể từ giờ vẫn thiếu bước đi nhau Chẳng nợ đời còn biết phải làm thế nào Đành buông tay nghẹn ngào trong ly biệt

Buông tay đi..dẫu tình còn đặm đà Chữ sang trọng hèn luôn cay nghiệt bẽ bàng Mộng không thành nào đề nghị bởi dối gian Em sang trọng ngang vì lòng mang hiếu nghĩa

Buông tay đi..thôi đừng ảm đạm em nhé lưu niệm nào năm tháng đã quên thôi mạnh bạo lên bước tiếp phần đường đời rứa mỉm cười cợt sống cùng người êm ấm