Nhân dịp đáng nhớ ngày nhà giáo Việt Nam, Báo điện tử Giáo dục vn gửi tới fan hâm mộ tuyển tập những bài thơ hay viết về thầy, cô về mái ngôi trường thân yêu…

TUYÊN DƯƠNG 42 GIÁO VIÊN TRẺ TIÊU BIỂU TẠI CÁC ĐƠN VỊ ĐẶC THÙ – MIỀN NÚI – HẢI ĐẢO

1. Kính khuyến mãi ngay các thầy cô

Mừng ngày đơn vị giáo Việt NamĐường quê, ngõ phố chan chứa sắc hoaTrò vui ríu rít hát caNét khía cạnh tươi rói, ôm hoa tặng thầyThầy vui cảm súc tràn đầyNhận hoa mà lại để lòng thầy nở hoaTình thầy bác ái bao laYêu trò dậy dỗ như cha mẹ hiềnMong trò học tốt mãi lênLà người có trí làm ra cơ đồThầy luôn luôn mong mãi sinh hoạt tròHọc tài tu đức, suốt mang đến cuộc đờiChúng em luôn luôn nhớ mãi lờiThầy cô dậy dỗ trong cả đời ko quênThầy cô khơi kiến thức lênThổi vào hồn trẻ, dệt yêu cầu thành người

Thầy cô nghề khôn cùng tuyệt vờiThanh cao, làng hội mọi fan tôn vinhTiên học tập lễ, hậu học vănTôn sư trọng đạo, ngàn năm lưu giữ truyềnNước nhà tất cả tiến mãi lênLà nhờ bao gồm học, mới yêu cầu nước giầuHiền tài, nguyên khí dẫn đầuQuốc gia vẫn mãi thiếu hụt cầu, bắt buộc cungThầy cô là chốt khơi thôngTổ quốc, xóm hội vẫn mong vẫn chờVăn đường minh khai phá từng giờThầy cô trọng trách cầm cờ tiên phongMong rằng nước nhà thành côngSánh vai cường quốc, với thuộc năm châuVinh danh với phần nhiều công đầuLà thầy cô đấy, trước sau hết mìnhƠn thầy đối với học sinhLà nghĩa cử lớn,thầy giành dạy dỗ choMừng thầy, mừng cả các côChúc cho các bậc kỹ sư trung tâm hồnYêu nghề tâm huyết nghề hơnThành công, niềm hạnh phúc ngập tràn yêu thươngYêu trò, yêu thích mái trườngXứng danh nhà giáo, trò mến kính thầy.

Bạn đang xem: Thơ hay về ngày 20 11

Phạm Hồng Quý

(Tác giả là một cán bộ quân nhóm nghỉ hưu, hiện nay đang sinh sống tại Hà Nội. Ông sáng sủa tác bài xích thơ này để nhắn giữ hộ lời chúc tốt đẹp nhất tới những thầy cô giáo. Chúc các thầy cô sức khỏe, hạnh phúc, luôn yêu và tâm huyết với nghề). )

2. Lời ru của thầy

Mỗi nghề tất cả một lời ruDở tốt thầy cũng lựa chọn ru khúc nàyLời ru của gió màu sắc mâyCon sông của bà mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên baThầy ru điệp khúc quê nhà mang lại emYêu rồi cũng lưu giữ yêu thêmTình yêu thương chẳng bao gồm bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đầy đủ nghìn câuBiết bé chữ cũng lép vế cuộc đờiTuổi thơ em tất cả một thờiƯớc mơ thì rộng lớn như trời, nghìn năm

Như ru ánh lửa vào hồnCái hoa trong lá, loại mầm trong câyThầy ru không còn cả mê sayMong cho trọn cầu mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêmThầy ru lúc mặt trời lên từng ngàyTrong em hạt chữ xếp dàyĐừng quên bà mẹ vẫn lo ốm hạt cơm

Từ vào vòm mát ngôi trườngXin lời ru được dẫn đường em đi(Con đường thầy ngỡ song khiTuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôiHóa thân vào từng cuộc đời những emThì cho dù phấn white bảng đenHành trang ấy đầy đủ thầy rước theo mình

3. Lúc thầy về ngủ hưu

Cây phượng già treo ngày hè trên caoNơi bục giảng giọng thầy sao bỗng dưng thấp:“Các nhỏ ráng… trong năm này hè cuối cấp…”Chút nghẹn ngào… vết mờ do bụi phấn tan vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nàoCon nao nức lao vào trường trung họcThương cây lúa hòa mình từ hạt thócThầy ươm mùa vàng, khu đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sảnh trường cũ nằm đau?Hay nỗi nhớ che vùi theo cát bụi?Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủiNhọc nhằn làm sao thầy giữ hộ lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa điện thoại tư vấn nắng lên caoVai áo bạc tình như color trang vở cũCon hy vọng gọi sao lòng đau nghẹn ứĐã bao lần bé ngỗ nghịch thầy ơi!

4. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta lag mình tỉnh giấc giấcSắp qua rồi phần nhiều tháng ngày thân thươngNhững ngày vui của 1 thuở cho trườngĐang xiêu bạt theo từng chòm mây trắng.

Con lưu giữ lắm những thời xưa đằm thắmCô dậy con từng đường nét chữ vần thơCô đưa con gõ ô cửa cuộc đờiVà điệu đà của một bạn con gái.

Tâm hồn con, một nỗi bi thiết dàiCô ôm ấp, xoa đầu khi bé khócVầng trán cô phần đa vần nhăn se sắtÂu yếm nhìn chúng conTuổi nhỏ dại chúng bé nào đâu biết ưu phiềnVẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”Và chúng nhỏ là những nhỏ cừu bé nhỏ nhỏCô chăn dắt trên đồng cỏ trí thức bao la.

Khi rất nhiều ngày cuối của thời học sinh sắp quaCon new giật mình nhận biết một điều nho nhỏMột tình thương bát ngát và vô tậnCô dành cả cho những con cừu bé dại chúng con.

Xem thêm:

5. Người lái đò

Một đời người – một loại sông…Mấy ai làm cho kẻ đứng trông bến bờ,“Muốn qua sông buộc phải lụy đò”Đường đời muôn cách cậy nhờ tín đồ đưa …Tháng năm dầu dãi nắng nóng mưa,Con đò trí thức thầy chuyển bao người.Qua sông giữ hộ lại nụ cườiTình yêu xin khuyến mãi ngay người thầy kính thương.Con đò mộc – mái đầu sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn tồn tại đâyThầy đưa tiếp đầy đủ đò đầy qua sông…6. Nhớ gia sư trường xóm cũ

Bao năm lên phố, xa làngNhớ con bướm white hoa xoàn lối quêNhớ bài tập phát âm a êThương cô giáo cũ mơ về tuổi thơXiêu nghiêng nét chữ đần khờTay cô cầm ấm đến tiếng lòng em.Vở ngày ấu thơ lần xemTình cô như mẹ biết mang sánh gì.Tờ i nguệch ngoạc bút chìThấm màu sắc mực đỏ điểm ghi mặt lềThương trường cũ, nhớ xã quêMơ sao được một ngày trở lại viếng thăm Cô!

7. Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh bạo sáng nayCon tự dưng thấy tóc thầy tệ bạc trắngCứ tự nhủ rằng đó là những vết bụi phấnMà sao lòng rưng rưng mãi ko nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …Lớp học tập trò ra đi, còn thầy ngơi nghỉ lạiMái chèo đó là đầy đủ viên phấn trắngVà thầy là fan đưa đò đề xuất mẫnCho bọn chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin tạm dừng đừng trôiCho chúng nhỏ khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi giờ thầy với tất cả tin yêu thương …

8. Ngôi trường cũ

Đã thọ rồi không về viếng thăm trường cũNhớ sản phẩm cây nhớ ghế đá thân thươngNhớ thầy cô nhớ đều buổi tan trườngNhớ lớp học ôi vô vàn yêu mến nhớThời gian ơi xin hãy xoay trở lạiMang em về đáng nhớ dấu yêuNgồi địa điểm đây cơ mà nhớ lại bao điềuThầy cô vẫn mở đường em tiếp bướcNgày từ bây giờ những gì em bao gồm đượcNhờ thầy cô vun đắp kỹ năng emThầy trồng cây cho bóng mát sau nàyCô ươm trái mang đến vườn xanh xao mãiNgày xưa ơi nhớ hầu hết ngày thơ dạiVẫn tất cả thầy và bạn mãi mặt ta.

9. Hoa cùng ngày 20/11 

Nụ hoa hồng thời xưa ấyCòn rung rinh dung nhan thắm tươi20/11 ngày năm ấyThầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi khoác áo lâu năm trắngTóc xanh thiết lập một nụ hồngNgỡ mùa xuân sang quáHọc trò ngơ ngẩn chờ trông…

Nụ hoa hồng thời xưa ấy…Xuân sang, thầy đã tư mươiMái tóc chuyển màu vết mờ do bụi phấnNhành hoa cô bao gồm còn cài?

Nụ hoa hồng thời trước ấy…Tà áo lâu năm trắng địa điểm nao,Thầy cô – phần đông mùa trái ngọtEm bỗng thành hoa cơ hội nào.

10. Nắng ấm sân trường 

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương thươngLá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắngGiờ đang học, mảng sảnh vuông yên vắngChim chuyền cành buông tiếng giá bâng qươ.

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơNắng xẹp theo chồm lên ngồi bệ cửaVà cả gió cũng biết mê thơ nữaThổi phảng phất vào đuối ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầmĐiệp từng bông vàng ngây rơi luân chuyển títNgày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rítSà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

Em ngồi im uống suối mật trong lànhThời gian như dừng trôi không bước nữaKhông gian cũng ở yên không dám cựaNgại ngoài kia nắng nóng sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng lớn ngực cho thênh thangKiêu thương hiệu khoe trên mình color nắng ấmLời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắngNắng nóng hơn nhờ giọng ấm của người…11. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình thức giấc giấcSắp qua rồi mọi tháng ngày thân thươngNhững ngày vui của một thuở đến trườngĐang nhận ra theo từng chòm mây trắng.Con lưu giữ lắm những xa xưa đằm thắmCô dạy con từng nét chữ vần thơCô đưa con gõ cửa nhà cuộc đờiVà thướt tha của một bạn con gái.Tâm hồn con,một nỗi ai oán dàiCô ấp ôm , xoa đầu khi nhỏ khócVầng trán cô gần như vần nhăn se sắtÂu yếm quan sát chúng conTuổi nhỏ tuổi chúng con nào đâu biết ưu phiềnVẫn ngỗ nghịch hotline cô là “trại chủ”Và chúng nhỏ là những nhỏ cừu nhỏ bé nhỏCô chăn dắt bên trên đồng cỏ tri thức bao la.Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp quaCon new giật mình phân biệt một điều nho nhỏMột tình thương mênh mông và vô tậnCô dành riêng cả đến những nhỏ cừu nhỏ-chúng con

12. Ko đề

“Mãi mãi bên bé tiếng của Thầy vang vọng.Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua.Bài giảng của thầy như lẹo cánh ước mơ,Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích.Có đều lúc âm thầm lặng con ngắm,Vầng trán thầy ứ đọng lại số đông nếp nhăn…Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,Sao phát hiện nổi lòng thầy thuộc năm tháng.Đã qua rồi một thời và con đã lớn.Bài học đầu đời nhỏ hiểu được thầy cô.Lời giải đáp cho con không còn là ẩn sốMà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.Ở địa điểm xa theo hương cất cánh của gió,Con nhờ cất hộ lòng mình tôn kính mang lại thầy yêu”

13. Lời cảm tạ

Tôi đứng yên giữa cuộc đời nghiêng ngảĐể một lần nhớ lại mái ngôi trường xưaLời dạy thời trước có tiếng thoi đưaCó bóng nắng in loại sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắngTrưởng thành này có bóng dáng hôm quaNhớ được điêu gì được dạy phần lớn ngày xaÁp dụng – chắc dơ cội nguồn sẽ có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau black đỏBậc thềm nào dìu dắt những cách điBài học đời sẽ học được những gìCó kể bóng bạn đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủĐể cây đời có tán lá xum xuêBóng mát giới hạn chân là 1 trong những chốn quêNơi ơn tạ là mái ngôi trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh trọng điểm giữa muôn điều hời hợtCảm tạ mái trường đậc ân thầy cô.

14. Lời trầm thầy tôi

Có phần lớn chiều hè, phượng đỏ rơiCòn đâu năm cũ, sắp qua rồi.Thương người bạn cũ, ân sâu nặngNhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được mang lại đi, thầy đề nghị cóTâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.Cho không hẳn mất, tình muôn thuở.Nhận được đời vui, nghĩa cụ thôi.

15. Cô ơi

Rời mái ngôi trường thân yêuBao năm rồi cô nhỉ?Trong em luôn luôn đọng lạiLời dạy dỗ của côNgày ấy vào mùa thuBước chân em rộn rã…Cô không lời trường đoản cú giãXa trường tự lúc nàoEm ngỡ như chiêm baoCô về đâu, chẳng biết?Vẫn vang lời tha thiếtTừ giọng cô vơi hiềnThời gian bước triền miênCô chưa lần con quay lạiChúng em ghi nhớ cô mãiMong thấy cô trở vềLúc xưa cô vỗ về…Nay bọn chúng em khôn lớnNgày tránh trường gần đếnBao giờ chạm mặt lại cô?!

16.Con với thầy

Con cùng với thầyNgười dưng nước lãCon cùng với thầyKhác nhau gắng hệ

Đã các lần tôi trường đoản cú hỏi mìnhMười mấy nghìn ngày không chạm chán lạiNhững thầy giáo dạy tôi ngày thơ dạiVẫn chúng tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi đầy đủ lời cồn viênMỗi khi tôi lầm lỡVẫn theo tôi phần lớn lời nhắc nhởMỗi lúc tôi tìm được vinh quang…

Qua ảm đạm vui, qua gần như thăng trầmCâu vấn đáp sáng lên tủ lánhVới tôi thầy ký thácThầy gửi tôi khát vọng fan cha

Đường vẫn dài với xaThầy giáo cũ đón tôi từng bước!Từng cách một tôi bướcVới kỷ niệm thầy tôi…