Chùm thơ ngày thu nhớ anh, nặng trĩu trĩu trung ương tư, xúc động nhất

Chọn thanh lọc những bài thơ mùa thu nhớ anh hay, giàu cảm giác nhất nhé.Mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm, là mùa cố gắng lá, mùa của những cây hoa sữa tỏa mừi hương thoang thoảng mọi phố phường, cũng biểu lộ sự luyến tiếc, ghi nhớ nhung. Những bài bác thơ mùa thu nhớ anh hay được nhiều người phân chia sẻ, bộc bạch nỗi niềm tương tứ của mình. Dưới đó là những công trình tiêu biểu của các nhà thơ nổi tiếng, mời các bạn cùng đọc và cảm thấy nhé.

Bạn đang xem: Thơ mùa thu nhớ anh

Chùm thơ ngày thu nhớ anh hay, xúc động nhất

Thu về, cái se lạnh khiến bạn ghi nhớ về hồ hết kỉ niệm xưa, nhớ đông đảo khoảnh khắc còn cùng cả nhà hay dễ dàng bạn yêu thương xa, nhớ các cái nắm tay ấm áp, vòng tay ôm siết chặt. Với mọi người trong nhà đọc hầu như bài thơ mùa thu nhớ anh hay dưới đây để cảm thấy nỗi lòng của các người trong cuộc nhé.

*

Tình Khúc Mùa Thu

Thơ: Tím bởi Lăng

Cơn gió chiều ru khúc hát mùa xaThu sẽ đượm .màu tiến thưởng hoa cúc nởGiọt chiều ơi nhưng lòng em cứ ngỡAnh trở về… anh đang ở mặt em

Mùa tiếp thu trên lối nhỏ dại thân quenGió ngang qua bên ánh đèn sáng phố cũTiễn hạ đi thương nhớ nào mang lại đủThu sử dụng dằng níu giữ lại chẳng ước ao xa

Mùa đuc rút nắng ướp mật lên hoaHương nhẹ ngọt đến lòng ta xao xuyếnGiọt mưa thu như vẫn còn đó quyến luyếnTháng bảy ngâu bịn rịn lúc lịch sự mùa

Ô cửa nghe làn gió lạnh đang lùaNhìn sương rụng khoảng chừng trời thưa vào vắtThu dấu yêu thỏa bao niềm khao khátSữa thơm nồng ngạt ngào cuối đường xưa.

Thu Buồn

Tác giả: Tocngan.HYTV

Trời vào thu hút gió se se lạnhBỗng thấy lòng hiu quạnh người ơiNắng chiều lẻ bóng solo côiCó ai hay hiểu được tôi đang buồn!

Anh xa mất lòng luôn luôn nhung nhớBởi vì đâu tình lỡ biện pháp xaChờ anh mắt ướt nhạt nhòaNgười sao chẳng lại để ta ngậm ngùi.

Kể từ đó chôn vùi thừa khứKỷ niệm bi thảm cất giữ làm cho chiTình ta mãi mãi biệt lyTừ nay chẳng nghĩ, dạ ghi thêm sầu!

Thời gian trôi bi thương đau đang hếtBao năm nhiều năm mải miết kiếm tìm nhauĐể rồi tình đổ vỡ tim đauGiấc mơ mỏi mòn chìm vào hư không.

Gió cuối thu giá lòng đã nátVẳng đâu đây tiếng nhạc tỉ têNgày xưa ta vẫn mải mêHát câu quan liêu họ đừng về bạn ơi.

*

Tình Thu 

(Hàn mặc Tử)

Đêm qua ả Chức với chàng NgưuNhắc chuyện yêu đương ở bên dưới cầuKể lể 1 năm tình vắng tanh vẻSao em gian khổ suốt canh thâu?

Đêm ấy trăng thu hào hứng lạ!Người ta cười nói tới nhân duyênSao ta không dám nhìn nhau rõGặp gỡ bên đường cũng thản nhiên?

Đêm trước ta ngồi dưới bến bãi trôngCon trăng mắc độ lớn sau cành thôngBuồn bi thảm ta mong mỏi về, trăng hỏi:Thu mang đến lòng em tất cả lạnh không?

Đêm ni ta lại phân phát điên cuồngQuên cả hổ ngươi, cả thẹn thuồngĐứng rũ trước thềm nghe ngóng mãiTiếng lũ the thé ở mặt song…

Và được tin ai sắp quăng quật điChẳng thèm trở về với Tình SiTa lau nước mắt, mắt không ráoTa lẫy tình nương, rủa biệt ly!

Tiếng thu

(Lưu Trọng Lư)

Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em không nghe rạo rựcHình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng fan cô phụ?

Em không nghe rừng thuLá thu kêu xào xạcCon nai rubi ngơ ngácĐạp trên lá quà khô?

Đây mùa thu Tới

(Xuân Diệu)

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu đựng tang,Tóc buồn buông xuống lệ nghìn hàng:Đây ngày thu tới – mùa thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loại hoa đã rụng cànhTrong vườn sắc đẹp đỏ rũa color xanh;Những luồng run rẩy rung rinh lá…Đôi nhánh khô bé sương mỏng tanh manh.

Thỉnh thoảng nữ giới trăng từ bỏ ngẩn ngơ…Non xa cử sự nhạt sương mờ…Đã nghe lạnh lẽo mướt luồn vào gió…Đã vắng người sang đông đảo chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim cất cánh đi.Khí trời u uất hận phân tách ly.Ít nhiều đàn bà buồn không nóiTựa cửa quan sát xa, nghĩ ngợi gì.

*

Thơ tình cuối mùa thu

(Xuân Quỳnh)

Cuối trời mây trắng bayLá xoàn thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi thuộc láMùa thu ra biển khơi cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh với em

Chỉ còn anh và emLà của ngày thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao hễ cả:Lối đi quen hốt nhiên lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ổn ngày thác lũ

Thời gian như thể gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh với em

Chỉ còn anh cùng emCùng tình yêu sinh hoạt lại…– tề bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may

Mùa Thu và Em 

Thơ: Nguyễn Hữu Nghị

Thu vẫn về đón số đông đợt mưa ngâu Ở phương xa em như thế nào đâu có biết Anh tiếng đây… vẫn nhớ em da diết Thử hỏi rằng em bao gồm biết không em ?

Thu mang lại rồi, sao lòng thấy bi đát thêm Vì tình mình chẳng yên ả xuôi mái Anh một nơi… em tận miền xa ngái Bao tháng ngày cứ mãi mãi phương pháp xa .

Ơn cao xanh cám cảnh chuyện song ta Nhủ lòng thương có tác dụng mưa sa bão táp Tạo mang lại anh có thời hạn phúc đáp Bài thơ tình ấm cúng gửi trao em .

Em yêu thương ơi ! Hãy cứ cố gắng chờ xem Thần thiên sứ sẽ đem tình yêu thương đến Đưa thuyền lạc, đã bao ngày vào bến Dắt ông Ngâu… sáp mang đến với bà Ngâu .

Tình đôi mình cũng có thể có khác gì đâu Cả năm trời may gặp nhau một bận Hãy cứ vui … em ơi ! chớ ân hận Vì tình bản thân lận đận bởi vì yêu xa …

Mùa Thu Ngày ko Em

Thơ: Phú Sĩ

Em gồm nhớ color thu yêu lần cuốiĐượm màu bi đát hờn tủi ánh hoàng hônBước cùng mọi người trong nhà mà lạc lỏng vào hồnBởi ngày mai chỉ từ hai lối rẽ

Em bao gồm nhớ từng lá tiến thưởng rơi nhẹThoáng nao lòng em khẽ nép mặt anhBiết sau này đường về lắm mong muốn manhCó ai nhằm tựa nương ngày sương lạnh

Thu từ ấy trong anh bi tráng xa vắngChút khô nóng vàng khoảng tầm lặng hững hờ buôngNgày em xa ngày thu cũng chẳng cònThương em lắm màu sắc son nhạt phai mãi

Em gồm nhớ nơi này khi nắng trảiSưởi nóng lòng qua tê tái chiều đôngCà phê sầu quán cũ nép bên sôngAnh thẩn cúng nghe điệu bọn lạc giọng

Thu cầu mộng anh mơ ngày trở lạiĐón em về bến đợi không còn xaTa với mọi người trong nhà nhặt lá rụng mùa quaGhép hương thơm yêu tình khúc ngày cầu hẹn.

*

Thu yêu Thương

Thơ: Phú Sĩ

Nhớ thu trước nữ tính nơi xã dãChốn quê nghèo vất vả chẳng mùa sangHương ngọc lan anh tải tóc chiều vàngEm e thẹn bản thân thương nhau tự đấy

Đời rẽ lối tàn mấy mùa hoa cảiCuộc tình mình chưa trọn trái yêu thươngEm theo fan về xứ kỳ lạ mù sươngĐể lại đấy những ngày thu đến muộn

Mùa nước nổi trôi theo loại sông cuốnLỡ làng xong để điên điển sầu vươngEm bao gồm nghe giờ đồng hồ khoan nhặt tối trườngKhúc đồng dao rất lâu rồi mình hẹn ước…

Em nhờ cất hộ lại những thu đá quý thuở trướcAnh võ đá quý đếm yên bước đối chọi côiMuốn cùng em đi suốt cả cuộc đờiGiờ hành trang nửa đời trôi đi mất

Anh mãi nhớ giữa mẫu đời vớ bậtNắng thu vàng nồng hương bòng đang xuânDẫu đang xa bao mưa nắng và nóng phong trầnTrong ký kết ức chỉ một lần thu chín

Hạ Qua..Thu Tới..Tìm Em…

(HOÀNG VĂN TUẤN)

Nắng mãi ngơ ngẩn tần ngần

Hạ còn quyến luyến bước chân..chửa dời

Phượng cơ nuối tiếc bạn ơi

Giọng ve sầu nhạt nhẽo..chơi vơi khoảng tầm trời

Dường như nốt nhạc ấy rơi

Thu sở hữu sắc thắm mỉm mỉm cười thật duyên

Trên môi thiếu phụ mắt huyền

Nồng nàn trao gấp gió chuyền..tim ai

Bâng khuâng giọt nắng nóng đan cài

Vương dài trên lối..phủ vai một chàng

Bước chân nghệ sỹ lang thang

Chia tay Hạ nhé..Thu sang tra cứu Nàng..?

Thu Buồn

Tôi cách đi lặng lẽ sắp quý phái thu

Khi sẽ xa một vòng tay nồng ấm

Chiều dần phai những bước đi lạ lẩm

Khi bên mình thiếu vắng một fan thương

Níu hoàng hôn gần như sợi nắng nóng còn vương

Nhìn góc phố nhỏ đường xa lạ quá

Gửi nỗi bi hùng vào muôn ngàn cái lá

Chợt lãnh đạm khi trời vấp ngã sang thu

Biết trong ta nghe lại lời Ru

Khi cuộc sống ngàn nhánh sông tốt lối

Ta yêu thương nhau đâu phải chỉ là tất cả tội

Để đuc rút mòn mỏi cách xa

Em qua tôi như cơn gió thu qua

Bên góc phố gió mùa thu ân hận hả

Những vệt yêu bây chừ như xa lạ

Để ở đầu cuối mất cả không còn nhau

Yêu thật các rồi cũng gấp qua mau

Những tàn phai ở bên đời sót lại

Gió mùa thu bây chừ em xa ngái

Gót độc hành giữ lại một trời thương…

*

Đà Lạt Mùa Thu

Trời đà lạt vào thu em hỡi

Có một người mong chờ hoài mong

Nhìn ngâu nhỏ giọt tuôn dòng

Mà nghe lòng dạ tình đong bể sầu

Nhớ da diết in sâu hình bóng

Kỷ niệm nào ngọt ngào chưa phai

Ấp ôm nỗi nhớ đan cài

Phố buồn giá lạnh hỏi ai thấu lòng

Nhớ thu trước đồi thông nhị mộ

Em bên anh tri ngộ tương phùng

Hẹn thề son sắt thủy chung

Mắt trao ánh nhìn ngượng ngùng lửa yêu

Nay thu mang lại bao điều luyến nhớ

Tiếng tơ lòng trăn trở năn nỉ cào

Ôm hình nỗi ghi nhớ lao đao

Còn đây vị ngọt hôm nào không phai

Mưa đà lạt giọt nhiều năm đổ trút

Chết tim lòng ngã gục nhức thương

Từ ni trên bước dặm trường

Ai sầu tưởng niệm vấn vương trái tình

Thu yên Lẽ

Vì phố hờn khi nắng mãi rong chơi

Mây hửng hờ đem mưa tràn lên phố

Thu lặng lẽ đến rồi đi từ thuở

Lá cứ rơi tỉnh giấc giấc nghiêng mình

Anh chợt bi ai nghe phố nhắc tên em

Người đàn bà lâu rồi ko trở lại

Thu mấy bận cơ mà nghe hồn kia tái

Phố bao năm vẫn tiếp tục đợi tin người

Có những ngày tìm đâu thấy niềm vui

Chiều hiu quạnh mặt phố ngồi than thở

Đêm thỗn thức ôm giọt nồng thương nhớ

Lướt khướt say mơ hình láng ai về

Gió chòng ghẹo thu thêm buốt lê thê

Lang thang bước não vật nài lòng nặng trĩu

Anh khờ dại đề xuất tình ko thể níu

Phố tí hon hao lúc thiếu giờ đồng hồ em cười…!

Thu Xa

Thu xa rồi với em cũng đã xa

Những nỗi ghi nhớ chẳng nhòa theo năm tháng

Chiều hôm nay mình anh qua lối vắng

Cơn mưa bi thương chợt khóc chuyện tình đau

Dấu yêu thương ơi! tín đồ ở phương nào

Trong tim em có còn vương vãi kỷ niệm

Nơi ngực trái còn chút gì quyến luyến

Hay chỉ bản thân anh ngốc nghếch đợi mong

Phải đi bao xa bắt đầu là chốn tận cùng

Phải mất bao lâu để tim ngừng rỉ máu

Phải mất bao đêm để lòng thôi đau đáu

Phải khóc bao lần mới bôi xóa tình xưa

Người đi trong buổi nắng thưa

Ta về buốt lạnh cơn mưa giã từ

Nữa đời như thật như hư

Niềm vui cóp nhặt đã dư kiếp người…

Thu Qua Phố

Thu đỏng đảnh cách nhẹ nhàng qua phố

Cây lá bi tráng ngơ ngẩn lặng đón thu

Em bây giờ xa từ trần biệt mây mù

Một mình ta âm thầm lê chân bước

Gió chào thu bởi lá rụng rơi nhiều

Em đâu rồi nơi khoảng nào phiêu diêu

Có còn nhớ ngày thu tình năm đó

Lối xưa gầy phố bi ai xưa quăng quật ngỏ

Khi khuya trời nghe văng lạnh bi tráng tênh

Hai đứa tôi chỉ có nhị đứa mình

Ghế công viên nụ hôn như thế nào cháy bỏng

Thu qua phố chuyện xưa giờ lắng đọng

Mà bây chừ xa phương pháp tận nghìn xa

Người xưa ơi khoảng chừng vắng chiều tà

Nhìn lá rụng mùa thu về solo chiếc…

Khát Thu

Mùa thu hỡi! Chiều nay sao lỗi hẹn?Phố không em, tuy vậy cửa sẽ im chìmMưa nghẹn ngào rắc bi ai trên lối ngỏEm ko về… nghìn lá đổ trong tim!

Ta gánh nắng và nóng rải chiều lên tóc gióBạc nửa hồn môi ghi nhớ một bờ môiPhố khơi vơi lệ hoen mờ đôi mắt đỏTrong u mê ta vẫn trông ngóng vời…

Tình sắp đến hát khúc giao mùa lần cuốiEm vị trí kia còn tiếc nuối điều gì?Sao chưa trở thành loài hoa không tuổi,Để nhuốm kim cương trên muôn nẻo đường đi?

Ven trời cũ không khí sầu ớn lạnh,Phố vắng ngắt em kim cương vọng đến không ngờMà ta nữa, uống ngàn năm đắm đuối,Trắng nửa đời vẫn khát một phân chia phôi?…(Huỳnh Minh Nhật)

*

Mơ Thu

Mới chớm Giêng sao hồn em đang Hạ,Anh quý phái Thu em đã ở chỗ nào?Mùa ko tuổi tuy nhiên mình đâu hoài trẻ,Để mơ hồ nước năm tháng kiếm tìm nhau?

Em đã đi vào mà như trước đó chưa từng đếnVội vàng cất cánh theo đa số cánh chim trờiTừ độ ấy mùa thu không hề nữa…Người hóa thành sương khói buổi phân tách phôi!

Anh khẽ hotline tên bạn thêm lần cuốiXót xa tìm trong nỗi ghi nhớ heo mayThu bặt tín mọi đường trằn lối ngỏGiấc mơ làm sao anh uống để mà say?

Sẽ lưu giữ lắm hương thơm năm mon ấy,Biền biệt rồi ai biết bao gồm còn không?Chợt nghe rét thân hoàng hôn gió lộngHư vô trôi theo vạt nắng bềnh bồng

Anh mong muốn gối cả chiều nghiêng ánh tím,Để mơ em xa vắng vẻ nẻo mây mùNhưng thao thức buộc phải nỗi bi quan ngọt lịm,Hóa êm ả lảnh lót hồ hết lời ru…(Huỳnh Minh Nhật)

Câu thơ ngắn về ngày thu được yêu mếm nhất

Những câu thơ ngắn về mùa thu được nhiều bạn trẻ tìm đến và share nỗi lòng, nặng trĩu tâm tư của chính bản thân mình hay là cảm thấy vẻ đẹp vạn vật thiên nhiên chớm thu. Dưới đây là những bài bác thơ hay, tuyệt hảo nhất, mời các bạn cùng đọc nhé.

*

Sang thu

Bỗng nhận ra hương ổiPhả vào vào gió seSương dùng dắng qua ngõHình như thu đang về.

Sông được thời điểm dềnh dàngChim bắt đầu vội vãCó đám mây mùa hạVắt nửa bản thân sang thu

Vẫn còn bao nhiêu nắngĐã vơi dần dần cơn mưaSấm cũng giảm bất ngờTrên hàng cây đứng tuổi

Khi thu rụng lá

Em có lúc nào nói với anhNhững câu tình tứ thuở ngày xanh,Khi thu rụng lá mặt hè vắngTiếng sáo ngân xa vắng ngắt trước mành.

Xem thêm: Những Hình Chất Và Đểu Mà Chất, Những Status Đểu Và Độc Hay Nhức Nhối

Em có lúc nào nghĩ cho tới anhKhi tay vin rũ lá trên cành?Cười chim trêu ghẹo gió nào đâu biết:Chua chát lòng anh biết mấy tình?

Lòng anh như nước hồ thu lạnh,Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyện tà…Ngày tháng anh mong chầm lừ đừ lại,Hững hờ em mang tháng ngày qua…

Mùa đông đến đón ở mặt sông,Vội vã cô em đi rước chồngEm có nhớ chăng mùa hạ thắm:Tình anh quyến luyến một bên lòng?

Câu cá mùa thu

Ao thu rét mướt lẽ nước vào veo,Một cái thuyền câu nhỏ bé tẻo teo.Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,Lá đá quý trước gió sẽ đưa vèo.Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,Ngõ trúc quanh teo khách vắng vẻ teo.Tựa gối, buông đề xuất lâu chẳng được,Cá đâu gắp động bên dưới chân bèo.

*

Mùa thu tiễn em

Em đi, trăng sắp đến độ trònMùa thu thừa nửa, lá giòn khô câyTiễn em vào cảnh thu nàyLòng em muôn tiếng, sao đầy lặng im?Ta về, giữa khoảng tầm trời đêmVành trăng như thể mắt em soi đường.

Gió thu

Trận gió thu phong rụng lá vàngLá rơi mặt hàng xóm, lá bay sangVàng bay mấy lá năm già nửaHờ hững ai xui thiếp phụ chàng!

Trận gió thu phong rụng lá hồngLá bay sang tường bắc, lá quý phái đôngHồng bay mấy lá năm hồ hếtThơ thẩn kìa ai vẫn đứng không!

Tức cảnh chiều thu

Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa,Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ.Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,Trắng xóa trường giang phẳng lặng tờ.Bầu dốc giang sơn, say chấp rượu,Túi sườn lưng phong nguyệt, nặng vì chưng thơ.Cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ,Thấy cảnh ai cơ mà chẳng ngẩn ngơ.

*

Tiếng thu

Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em ko nghe rạo rựcHình ảnh kẻ chính phuTrong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,Lá thu kêu xào xạc,Con nai vàng ngơ ngácĐạp bên trên lá quà khô?

Thu rơi từng cánh

Mùa thu hoa cúc lại tànThuyền ai buộc mãi mặt làn cây cong!Người về giữ lại phòng khôngThu rời từng cánh cho lòng nhớ thương.Có fan cung thiếu nữ họ VươngLên lầu quan sát dải sông hương thơm nhớ nhà.

Anh ghét mùa thu

Bốn mùa. Anh “ghét nhất” mùa thuLá rụng nhiều hơn, lối sương mùRồi mưa, lại nắng, hờn ganh chínNgười rẽ về đâu trong giấc mơ.

Vẫn say. Say đắm đa số hòng hônĐể ngõ cho thu khỏa điếng hồnDìu nhánh trăng tí hon xuyên cánh mộngBiết có ngây khờ… Hoang vắng vẻ hơn?

*

Cảm xúc mùa thu

Thu về cành lá nghiêng chao,Mang theo nỗi ghi nhớ xuyến xao vào lòng.Thu về ghi nhớ cốm làng mạc Vòng,Nhớ hương hoa sữa lưu giữ bông cúc vàng.Thu về ta nhớ mang đến nàng,Gió heo may thổi ta càng nhớ thêm.Thu về cho nắng vơi êm,Trời xanh biêng biếc mây mềm dịu bay.Thu về ước mơ đắm say,Được trở lại tuổi thơ ngây ngày rằm.Thu về để tiếp chị Hằng,Ngắm sư tử múa nhìn trăng bên cạnh trời.Thu về tốt lắm chúng ta ơi,Hãy cùng tận thưởng tiết trời mùa thu.

Thu rừng

Bỗng dưng âu sầu không gian,Mây cất cánh lũng rẻ giăng màn âm u.Nai cao gót lẫn trong mùXuống rừng nẻo thuộc quan sát thu mới về.Sắc trời trôi nhạt dưới khe,Chim đi lá rụng, cành nghe rét mướt lùng.Sầu thu lên vút, tuy vậy songVới cây hiu quạnh, cùng với lòng đìu hiu hiu.Non xanh ngây cả ai oán chiều,Nhân gian e cũng tiêu điều bên dưới kia.

Đây mùa thu tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,Tóc bi thảm buông xuống lệ hàng ngànĐây mùa thu tới – ngày thu tớiVới áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa vẫn rụng cànhTrong vườn sắc đỏ thân màu xanhNhững luồng run rẩy rung rinh láĐôi nhánh khô nhỏ xương mỏng manh.Thỉnh thoảng nữ trăng trường đoản cú ngẩn ngơNon xa cử sự nhạt sương mờĐã nghe lạnh lẽo mướt luồn vào gióĐã vắng bạn sang đông đảo chuyến đò.

Mây vẫn từng ko chim cất cánh đi,Khí trời u uất hận phân chia ly.Ít nhiều thiếu phụ buồn ko nóiTựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

*

Sang thu

Gió may nổi bờ tre bi thương xao xác!Trên ao bèo tàn lụi nước vào mâyHoa mướp rụng từng đóa tiến thưởng rải rácLũ chuồn chuồn nhớ nắng nóng ngẩn ngơ bay.

Trên đe cỏ dựt diều sa đứt sợi,Gã mục đồng chán nản lắng tai ngheTrong thông làng hóa kim cương nghi ngất khóiGió vang âm giờ đồng hồ trống cúng ra hè.

Thu

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậuNắng nhỏ bâng khuân chiều lỡ thìHư vô bóng sương trên đầy hạnhCành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng vẻ thu xa,Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.Buồn sinh sống sông xanh nghe vẫn lại,Mơ hồ trong một giờ đồng hồ chim qua.

Bên cửa hoàn thành kim thêu bức gấm,Hây hây thục nàng mắt như thuyền.Gió thu hoa cúc vàng sườn lưng giậu,Sắc mạnh bạo huy hoàng áo trạng nguyên.

Trên đấy là những bài bác thơ ngày thu nhớ anh hay, giàu xúc cảm nhất. đầy đủ vần thơ này với lại cho chính mình nhiều cung bậc xúc cảm thú vị nhất, yêu thương thêm những tích tắc trôi qua của cuộc sống. Mời chúng ta ghé thăm Pud.edu.vn để update thêm những tin tức hữu ích độc nhất vô nhị nhé. Thân ái!