Chị tôi một đời lam lũPhận má hồng chưa đủ 1 thời yêuCũng bởi vì chữ hiếu phải chìuCông cha, nghĩa bà mẹ đành xiêu lòng lòng mìnhRồi vào trong 1 sáng bình minhVu quy pháo nỗ lệ tình đắng cayKhóc yêu mến nổi khổ em bầyLàm dâu công ty ấy em gầy ai lo?Theo chồng bỏ lại em thơNổi lo dày xéo giấc mơ ái tìnhRồi chị tự dặn lòng mìnhSống mang lại tròn đạo nghĩa tình rứa gianSướng khổ chị tôi chẳng màngChỉ ý muốn lo được vẹn tuyền hai bênĐêm về đôi mắt chị bừng lênGiấc mơ niềm hạnh phúc vượt lên chủ yếu mìnhĐồng sâu ngập lặn gái xinhPhố đêm âm thầm lặng lẽ ngắm quan sát bóng aiSương mờ giăng bao phủ ban maiChân chưa va đất mắt nai tưởng ngàngLúc nào chị cũng vội vàngLo toang hầu như chuyện lối hoàng new buôngĐêm về thắc thỏm nổi buồnThương thân phụ thương chị em lệ tuôn hàng hàngTừ một cô bé phố sangTrở thành người mẹ năm nhỏ cùng chồngĐôi tay làm ruộng làm cho đồngĐôi vai chị cần gánh gồng tình thươngQuyết trung khu làm chuyện phi thườngBỏ vườn bỏ ruộng theo đường chào bán buônThoát nghèo, thoát khó chị luônTận tụy, cần cù làm gương đến đờiQuên đi mộng đẹp một thờiMang vào cuộc sống đời thường một trời yêu thương thươngLo cho con cái đến trườngLo mang lại em học tập pha sương mái đầuChị không bao giờ quên phận làm dâuHết lòng hết dạ cùng cả nhà xây đờiChị tôi trái thật tốt vờiCháu chồng, cô bác bỏ hết lời ngợi khenDù cho cuộc sống thường ngày bon chenDù cho vất vả miệng quen nụ cườiĐến ni tuổi đang sáu mươiChồn chân mỏi gối vẫn tươi cuộc đời.

Bạn đang xem: Thơ tặng chị gái

Chi

Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai » Đêm sông cầu (1990)

(Kính tặng ngay chị Sa, bà xã liệt sĩ Đỗ Trung Cẩn)

*
Anh tôi đi mãi ko vềKhông ai giải được lời thề chị tôiChị tôi giờ không còn duyên rồiBao năm chỉ thấy gió giời trên caoBao năm chỉ rất nhiều ra vàoBao năm sáo chả lần như thế nào sang sôngĐợi anh chẳng thấy vân mồngThôi còn biết nhờ cất hộ tơ lòng vào aiKhi trăng lặn, lúc sương maiMột bản thân một ngõ đem ai chuyện tròVàng xanh như cỏ đầu bờCỏ còn ngóng nước, chị hóng gì đâuSông sâu cơ mà giếng cũng sâuCau già sẽ đốn, giàn trầu đang khôRèm thưa, trúc sót đong đưaTrúc rơi từng đốt bạn chưa chạm mặt ngườiChị tôi giờ hết duyên rồiGốc hồng cũng chả được ngồi hái hoaNăm trải qua tháng đi quaChị trôi vào ấy như thể trong mơĐời người thế cũng chấm dứt ư?Đầu xanh cơ mà cũng tía thu một ngàyNói đưa ra đến chuyện hao gầyChị tôi vẫn chết từ thời điểm ngày anh đi!

Hồ DZếnh – Chị tôi

*

Ngày xưa còn nhỏ ngày xưaTôi đeo khánh bạc bẽo lên miếu dâng nhangLòng vui xống áo xênh xangTay cầm cố hương nến đình vàng mới muaChị tôi vào lễ trong chùaHai chàng trai trẻ em khấn chơi hai bên“Lòng thành lễ trang bị đầu niênCầu đến tiểu được quanh đó Giêng đắt chồng”Chị tôi hai má đỏ hồngVùng vằng suýt nữa quên bồng cả tôiTam quan mái ngói chị ngồiChị nghe đoán quẻ chị cười luôn luôn luônQuẻ Thần đôi mắt thánh nhưng khônSố này chồng đắt mà con cũng nhiềuChị tôi hiện nay đã xế chiềuChắc còn nhớ mãi những điều chị mơHằng năm tôi đi lễ chùaChuông đá quý khánh ngọc xa xưa vẫn cònChị ơi thấy vắng vào hồnÍt nhiều hương phấn lúc còn thơ ngâyChân đi đếm giờ chuông chùaTôi ngờ năm tháng thời trước trở về.

 

BÀI THƠ: CHỊ TÔI

Tác giả: Cóc Nhỏ

*

Nay dáng vẻ chị hao tí hon hơn trước

Bởi 1 thời xuôi ngược vị em

Bỏ đi giấc mộng bên thềm

Thay thân phụ với bà bầu từng tối ấp nồng

 

Thương cho chị ruộng đồng khuya sớm

Chẳng no đầy... Thấp thởm sầu tư

Dẫu cho việc nặng ko từ

Chỉ đề nghị em được giống như mọi người

 

Vì nặng trĩu gánh môi cười cợt cũng nhạt

Để em bản thân được đĩa cơm ngon

Làm cha lẫn bà bầu vẹn tròn

Mặc cho sương gió bào mòn xác thân

 

Hai chín tuổi không lần đụng ngõ

Những bướm ong chị bỏ kế bên tai

Tội cho một nét trang đài

Hy sinh một thuở tương lai chẳng màng

 

Nay khôn mập vinh quang tủ ngập

Chị của em cũng sắp đến ngũ tuần

Nhưng đời nào hết gian truân

Lưng còng nhóm nắng...thâm quầng mắt nhung

 

Tình của chị ý vô cùng cao cả

Trọn đời em biết trả sao vừa

Đến tiếng này vẫn tấm che thưa

Vì đàn em nhỏ...chị không lấy chồng!

 

BÀI THƠ: CHỊ GÁI

Tác giả: nai lưng Thanh Toàn

*

Chị tôi dung nhan nước hương trời

Lưng ong một dải dịp tôi lên mười

Ngoài trong ong bướm đòi đôi

Phận phụ huynh yếu phận tôi chị từ

 

Dạo đâu tôi độ mười tư

Có bạn dạm hỏi chị ừ ậm qua

Nhã nho thuần cảnh nếp nhà

Em đương còn dại thân phụ già ốm hao

 

Một tay chị xếp rẻ cao

Quạt trưa cha mát nệm nào chị em yên

Dặn tôi tuổi new lớn lên

Làm thân con gái giữ bền lòng trinh

 

Ngày tôi mặc váy trắng tinh

Theo anh về xứ mưa dềnh làm dâu

Mẹ thân phụ tóc bội bạc mái đầu

Chị tôi vẫn lẻ bóng thâu đêm mờ

 

Một đời ủ ấm em thơ

Một đời hiếu nghĩa trọn cúng đạo con

Em đi nước mắt sườn lưng tròng

Chị quay vệt lệ trong thâm tâm nghẹn rơi

 

Chị tôi ai tương tự chị tôi

Cho em cả một cuộc sống màng chi

Chị ơi em biết lấy gì

Đổi lại mang đến chị về thì xuân xanh.

*
 

THƠ BUỒN: CHỊ TÔI

Tác giả: Dũng Bùi

Chị đi vương vãi vấn gì không ?

Mà sao em thấy bận lòng vấn vương

Một chiều đông lạnh sảnh vườn

Lễ tang gửi tiễn tiếc mến chị nhiều

 

Nỗi buồn người chị kính yêu

Chưa tròn mười tám chịu nhiều đắng cay

Tuổi xuân chôn chặt tháng ngày

Tảo tần khuya sớm lo thay cha mình

 

Gánh gồng ngày tháng mưu sinh

Đổi từng thúng gạo quên tình riêng tư

Nuôi em nuốm mẹ thành người

Nắng mưa dập tắt nụ cười chị tôi

 

Lớn khôn bố lại đi rồi

Để nhị tôi lại nỗi trôi đường đời

Em đi hồ hải biển khơi

Chị tôi ở lại xây đời chốn quê

 

Bây giờ lá rụng lại về

Gặp tía và Mẹ nơi quê cửu tuyền

Cầu ý muốn hồn chị linh thiêng

Cho em sức mạnh em nguyền khắc ghi !!

CHỊ TÔIThơ: Hoài Vũ

*

Chiều mưa phơ phất triền đê

Chị nhị nặng gánh lòng lê thê sầu

Mớ rau chào bán dở chợ cầu

Chiều về đầm đìa mưa ngâu tái lòng.

 

Sao đời chị mãi long đong

Nửa đời gãy gánh biết trông ai cùng

Một bản thân sớm buổi tối chập chùng

Ba bé thơ ngớ ngẩn xót cùng nỗi đau.

Xem thêm: Mẫu Hình Xăm Nhỏ Ở Chân Đẹp Nhất, 43 Hình Xăm Nhỏ Ở Chân Cho Nữ

 

Cảnh bên sáng tối cháo rau

Nhiều hôm nước mắt, chát nhức canh dài

Đêm nằm tay vắt...canh hai

Nghĩ thương bè cánh trẻ mai sau chạnh lòng.

 

Tiếng gà thốt nhiên dạ chị trông

Gánh hàng rau nhỏ sang sông kịp đò

Chợ cầu tất cả lắm tín đồ lo

Thân chị thì nhỏ dại phải lo nhỏ khờ.

 

Dòng đời sao cứ cúng ơ

Sao chẳng yêu đương xót cảnh đơn độc này

Trời ơi ! như thế nào hỡi có hay

Chị tôi nước mắt đong đầy hoen mi.

 

Đêm về chong ngọn đèn chì

Ba nhỏ ríu rít, lệ mi người mẹ trào

Tiếng gió rét đêm rào rào

Lạnh lòng trong tiếng thì thào mẹ con.

 

Mưa chiều ảm đạm héo hon

Trên triền đê nhỏ các bé ngóng chờ

Chị về đầm đìa bơ phờ

Chị ơi..! Ai xót cảnh đơn thân này...!!!

Chị dâu

 Vương Trọng 

Kính khuyến mãi chị LiênLớn lên biện pháp mấy bờ rào Một ngày vui, Chị bước vào nhà em Áo cánh nâu, quần lụa đenCặp ba lá sáng, ngôi nghiêng mái đầuNhà chồng, ông xã ở bên đâuEm ông xã đông, Mẹ ck đau ốm nhiều Làm dâu gặp phải cảnh nghèo Đôi bàn tay Chị chèo chống lo toanQuê mình dòng nắng chang changTrận mưa tháng tám lụt lịch sự tháng mười Khi mưa dầm, thời điểm nắng phơi Âm thầm một Chị qua thời trẻ trungBữa cơm trắng em út ít quây vòngĐầu nồi, đơm xới tay không kịp rờiNhớ ngày liền kề hạt Chị ơiCả đơn vị trừ bữa một nồi canh rauNghĩ mà thương lắm Chị dâuChiều mưa, gạo hết, bà mẹ đau cuối giườngEm ngồi đôi mắt nhoà sươngNón tơi, cắp rá ngang sân vườn Chị điChiều ơi mưa mãi làm gìHoàng hôn đừng xuống trước khi Chị về!Em vào đại học xa quê Đi biền biệt những ngày hè chiến tranh Rồi yêu, rồi lập gia đìnhQuê đơn vị tình Chị giữ dành không vơiKhông quen thuộc thương nhớ giữ hộ lờiEm về, chị vẫn luôn là người chị xưaBàn chân bẫm ngón mặt đường mưaBữa nạp năng lượng thêm quả trứng cài đặt xóm giềng...Tóc giờ đồng hồ sợ bạc đãi đã chenCon đầu sinh con cháu Chị lên bậc BàEm về, em lại đi xaCanh tư Chị thức bếp nhà lửa nhen Tiễn đưa, chân Chị không quenGói cơm trắng nếp lạc theo em lên tàuNgoái quan sát núi dựng phía sau Em tìm dáng vẻ Chị cuối màu sắc trời xanh.