Sở hữu vẻ đẹp nổi bật và mừi hương nhẹ nhàng, quyến rũ, huê hồng được mệnh danh là chúa tể của các loài hoa tượng trưng mang đến tình yêu, sắc đẹp đẹp. Trong thần thoại cổ xưa Hy Lạp, hoa hồng đỏ gắn liền với hình tượng con gái thần tình yêu. Tự đó, hồng đỏ trở thành hình tượng của tình thương chân thành, mãnh liệt. Vào dịp ngày lễ hội tình nhân xuất xắc ngày kỉ niệm, các hai bạn có thể gửi tặng kèm nhau rất nhiều bông hồng đỏ để biểu hiện tình cảm với người mà mình yêu thương…

Gửi đến các bạn chùm thơ về hoa hồng rất thú vị sưu tầm. Hoa hồng, biểu tượng của tình cảm khát cháy, hình tượng của vẻ đẹp mắt quyến rũ, cơ mà cũng tùy color nữa.

Bạn đang xem: Thơ Về Hoa Hồng Hay Và Lãng Mạn Nhất

Xem thêm: Hình Ảnh Bầu Trời, Bình Yên, Kho Ảnh Miễn Phí Về Bầu Trời, Bình Dị, Bình Yên

Mặc dù nhiên, với đều thi nhân hay phần lớn người cơ mà nói, nói tới hoa hồng là nhắc tới tình yêu, từ này cũng hình thành đề xuất nhiều bài bác thơ tình thân về hoa hồng rất hấp dẫn và lãng mạn. Mời các bạn cùng nhìn qua những bài bác thơ huê hồng sau đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

*

1, Đóa Hoa Hồng

Thưa đây một đóa hoa hồngVà trên đây một áng mùi hương lòng hoang vuĐầu bù quay trở về kinh đôTơ vương chín côn trùng sầu cho một lòng.Tình tôi như đóa hoa hồngỞ mương oan trái, trong lòng tịch liêu.Kinh đô cat bụi bay nhiềuTìm đâu thấy một tình nhân hoa hồng?(Nguyễn Bính)

2, Tình tự dưng Đẹp

Đẹp lắm hoa hồng tận thảo nguyên.Thanh trong ánh nắng dịu trên miền.Xương dragon mắc cỡ gai ứ mộng.Cỏ bụi xanh vờn ngọn gió yên.Cát vết mờ do bụi cuồng phong vùi bao phủ nỗi.Cơn mưa nhẹ rắc phủi rã phiền.Hoa hồng đột nhiên đẹp chiều đâu hỡi.Lãng tử say nồng mãi chẳng quên.(Thành Quý)

3, Hoa Hồng

Về đây chiêm ngưỡng cảnh vật hoa hồngMà nghe kỷ niệm dập dềnh xa khơiNgày xưa sương ướt đầy vơiLà ta bình thường bóng đi dạo sân cùTrăng mùng mười buổi cuối thuHạt mưa rinh rích như ru xót lòngVài cô thôn người vợ thong dongLang thang trên phố trăng đông ngóng chờKể từ ngày ấy đến giờHoa hồng vẫn mãi đợi chờ khách thămCách xa rồi,mấy mươi nămKìa hồ kêu than vẫn ở ngủ yênPrenn đón quý khách mọi miềnGốc huê hồng ấy linh nghiệm hững hờNay về kiếm tìm lại tín đồ mơĐường xưa lối cũ câu thơ soi buồn

Thẫn thờ quan sát ánh chiều buông…(Ichnguyen)

4, Bông Hồng Mùa Xuân

“Bán đến tôi một bông hồng đi, cô bé!Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng.”Tôi ngước lên: “Xin ông hóng tôi lựa.Một bông hồng hài lòng nghĩa, vừa sang!”Khách mỉm cười: “Cô thiệt tài quảng cáo!Thế… hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô?”Tôi bối rối: “Hình như bạn ta bảoNó đại diện tình nồng thắm vô bờ.”“Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đây nhỉ?”Tôi lắc đầu: “Thôi, xin biếu ko ông,Một đoá hoa không từng nào ông ạ!Rất ước ao ông làm người mẫu vừa lòng.”Khách bất chợt nhìn tôi, mặt như xoáy lốc.“Cô nhỏ bé lầm! Tôi không tặng ngay người yêu.Thằng bạn bè tuần qua vừa bửa gục,Một bông hồng mang đến nó bớt quạnh hiu.Nhưng cô nhỏ bé phải nhận tiền tôi đi chứ!Hoa đến không, rồi người mẹ mắng có tác dụng sao?”Tôi cúi mặt. “Xin gửi fan xấu số,Chuyện của ông có tác dụng tôi bỗng nghẹn ngào!”Khách cù đi, áo hoa rừng vẫn bạc,Dáng cao bé khuất hẳn nhẵn chiều nghiêng.Tôi hốt nhiên đưa tay làm dấu thánh:(“Mẹ giữ lại gìn cho tất cả những người ấy bình yên!”)

Trời đầu xuân còn vương vương dung nhan lạnh,Nắng vàng mơ, má phụ nữ thêm hồng.Tôi bâng khuâng ghi nhớ đến tín đồ khách lạ.(Mình ghi nhớ Người, người có nhớ mình không?)Chiều 29 phố phường sao tấp nậpNgười ta vui từng cặp đẹp bên nhau.Mắt tôi lạc… rồi thốt nhiên bừng sáng;“Phải anh không? tín đồ khách kỳ lạ hôm nào?”Tim đập bạo dạn sau áo sản phẩm lụa mỏng,Anh mang lại gần, khẩu ca cũng reo vui:“…Sao cô bé… hàng bây giờ đắt chứ?Có nhớ tôi… hay cô đang quên rồi!Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ,Ghé ngang phía trên xin cô một bông hồngVà muốn cô đến tôi xin lời chúc:“Rất mong ông làm người mẫu vừa lòng.”Tôi thốt nhiên nghe như tim bản thân thắt lại,Gượng tìm hoa, rồi trao tặng ngay tay Người.Khách chú ý tôi, mắt tình cờ dịu xuống,Đầy đăm chiêu cùng nghiêm lại nụ cười:“- Xin lỗi cô, ví như lời tôi đường đột,Nhưng thực lòng tôi bắt buộc nào quênNgười phụ nữ trong một lần chạm mặt gỡ,Nhớ thật nhiều… mặc dù chưa theo luồng thông tin có sẵn tênMột bông hồng – như hôm làm sao cô nói:Là đại diện tình nồng thắm vô bờ.”Tôi run tay, dìm hoa hồng fan tặngSự thật rồi… mà lại cứ ngỡ đã mơ.(Lý Thụy Ý)

5, huê hồng Từng Cánh Rớt Rơi

Hoa hồng từng cánh rớt rơiNhư lòng em đó một trời nhức thươngNgười đi chẳng chút vấn vươngChữ tình bỏ bỏ bên đường xác xơNgười ơi niềm hạnh phúc ước mơĐã từng thiết kế đợi chờ có nhauGiờ đây vì chưng cớ là sao?Cánh hồng xứ giá đượm color thắm hơn?Xa nhau thôi chẳng dỗi hờnMưa bi hùng vẫn rớt từng cơn trắng trờiCánh hồng thân gió mưa ơi…Ngày mai trời lại xinh xắn thôi mà…(Băng Nguyệt)

*

6, Vòng Tình Nhân

Tặng em một đoá hoa hồngCho ta ngụp lặn trong vòng tình nhânDù là 1 thoáng phù vânChưa lần gặp mặt gỡ vẫn phân ly rồiĐêm nay lòng thấy bồi hồiDìu em lên tận đỉnh đồi tình yêuDáng em nho nhỏ liêu xiêuGió đông lành giá buốt hắt hiu nỗi lòng

Mời em thừa nhận đóa hoa hồngKẻo hoa rơi rụng trên cái trường giangĐêm bi thảm sóng vỗ mênh mangHai đầu nỗi nhớ thuyền sang địa điểm nàoTình yêu thương là phút ngọt ngàoTình nhân em hỡi nép vào lòng tôiThuyền tình ta đã nổi trôiTrường giang im sóng trăng soi bềnh bồng

Sao em không sở hữu và nhận hoa hồngĐể tôi ngay ngáy phập phồng lo âuMột mình hỏi giữa tối thâuTình nhân em hỡi bao lâu new vềGió đông ăn nhịp ê chềChân bi hùng tôi cách nặng nề ngóng emĐêm đó lại thức white đêmTình nhân không đến sầu thêm hoa hồng(Đỗ Hữu Tài)

7, Hoa Hồng

Tôi khuyến mãi ngay em cánh hoa hồngBỗng nhiên đau buốt trong lòng vì gaiNgửa bàn tay khép bày tayThì ra hương vẫn còn đó đầy mặt tôi

Cánh hoa đã tặng ngay em rồiSao tôi còn vẫn đứng ngồi chưa yên?Em về áo trắng bay nghiêngĐể mùi hương lại – dĩ nhiên – tôi buồn

Cánh hoa xa nơi bắt đầu xa nguồnChỉ xin em chớ bao gồm ruồng rẫy hoaGiữa thời đàn bà kiêu saCánh hoa tôi tặng có là hoa khôi?

Ei đi còn chưa kịp tỏ lờiBàn tay nhức buốt vô hồi do gaiDùng dằng torng gió không phaiHương hồng xao xuyến thơm hoài thời gian.(Lê Minh Quốc)