Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh da trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Edit: Nhược VyBeta: QuanhNgày đầu tiên đi học lại mang đến trễ.May là buổi sáng không có tiết, sơn Nịnh Nịnh chỉ bỏ qua một ngày tiết sinh hoạt cơ mà thôi, còn lấy sách vở linh tinh, thời điểm Sơ Lục đi mang đã thuận tiện giúp cô vậy một phần, còn nếu không Tô Nịnh Nịnh còn nên tự mình đi nhận.Giữa trưa hai người họ ở nhà ăn nạp năng lượng cơm.“Vừa rồi bên trên diễn đàn có tin tức, nói ký kết túc xá đang được chuyển sang tòa số sáu.”Sơ Lục ngồi xuống, cầm điện thoại thông minh xem, không khỏi nghi hoặc: “Không yêu cầu lên năm hai mới chia lại sao?”Tô Nịnh Nịnh nghe Sơ Lục nói vậy cũng sửng sốt, mở smartphone ra nhìn xem.Năm phút đồng hồ đeo tay trước bên trên diễn đàn vừa mới tuyên ba thông cáo, nói sẽ xin phép trường học, 1 tuần sau sẽ sở hữu sắp xếp chũm thể.Tô Nịnh Nịnh nhìn, cười cợt lạnh một tiếng.Sau lúc Bùi Cận cùng cô đến trường liền mang đến văn phòng trưởng khoa, tiếng còn chưa tới mười phút, thông cáo này đang phát ra rồi, xem ra là đã nói xong.Tốc độ đúng như là mau.“Không phải tại Bùi Cận sao.” đánh Nịnh Nịnh nghiến răng nghiến lợi: “Phòng ngủ tám người sáu bạn gì đó, các là anh ấy làm!”Sơ Lục nhíu mày, khó hiểu.Vì vắt Tô Nịnh Nịnh thuật lại thật ngắn gọn đông đảo chuyện mang đến Sơ Lục nói một lần.Sơ Lục nghe xong, phát âm rồi thì lại nhảy cười.“Vậy xem ra cả đời này cậu tất yêu chạy ra khỏi tay chú Bùi bên cậu rồi.”“Cậu không cảm xúc anh ấy thật quá đáng sao?”Tô Nịnh Nịnh ngạc nhiên Sơ Lục lại cười, cả giận: “Anh ấy bày ra bao nhiêu bả rập như vậy, chỉ vì tóm được mình.”“Cậu cảm giác bốn fan một phòng tốt nhất có thể à?” Sơ Lục hỏi cô: “Tốt hơn công ty Bùi Cận luôn luôn sao? Dù không có chuyện phòng ngủ, chú ấy vẫn có thể có cực kỳ nhiều phương pháp để làm cậu cho tới ở.” Sơ Lục mỉm cười, dìu dịu nói: “Cậu xem, gồm chú ấy làm việc bên, chăm sóc cậu thiệt tốt, phệ lên luôn luôn rồi này.”Việc như thế nào ra việc đó, đánh Nịnh Nịnh giận là 1 chuyện, cần ở đâu, lại là một trong chuyện khác.“Béo?” tô Nịnh Nịnh bịt mặt, xoa xoa má mình, kinh ngạc lên giờ hỏi lại.Đúng là gồm chút chút.

Bạn đang xem: Truyện bao dung vô bờ


Rầu rĩ ăn cơm một lát, sơn Nịnh Nịnh buông đũa, nạp năng lượng không vào.“Thù mới hận cũ, duy nhất định phải kê anh ấy lưu giữ kỹ mới được…” Cô vậy đôi đũa, chọt chọt vào đĩa, nhỏ giọng nói thầm....Buổi chiều đi học, tô Nịnh Nịnh thuộc Sơ Lục ngồi tại vị trí giữa phòng.Tiết này là lớp giảng chung, bốn lớp học thuộc nhau, phòng học tập vừa vặn có thể ngồi đầy.Chắc hẳn là vì vì sao bề ngoài, cả đánh Nịnh Nịnh cùng Sơ Lục hầu như có xúc cảm người sống chớ cho gần, vị trí lân cận hai bạn họ trống không, cũng không có ai tới ngồi.“Tiết này là máu gì thế?” bên trên bàn đặt ông xã sách bắt đầu Tô Nịnh Nịnh vừa dìm từ Sơ Lục, ngay cả tên cũng còn chưa kịp viết, một ông chồng thật dày.Thấy sắp tới giờ lên lớp, cô lo sợ giở xem.“Cái này.” Sơ Lục liếc mắt một chiếc là nhìn thấy, gửi tay qua, rút quyển sách mang lại cô.Tô Nịnh Nịnh rước sách, new vừa mở trang trang bị nhất, đúng khi này, kề bên Tô Nịnh Nịnh có tín đồ ngồi xuống. Cô vốn không chú ý, nhưng sau đó thấy là lạ, quay đầu nhìn xem.Vừa chú ý đã ngẩn ngơ.“Em đi học, anh tới đây làm gì?” tô Nịnh Nịnh đè rẻ giọng, vỗ vai Bùi Cận, mong muốn đẩy anh ra ngoài.“Anh mau đi ra!” Cả chiều đều có tiết, nếu để Bùi Cận ngồi đây, đánh Nịnh Nịnh cảm giác mấy tiếng đồng hồ đeo tay này vẫn trôi qua đặc biệt quan trọng khó chịu.“Trước lúc lên lớp không chuẩn bị bài sao?” Bùi Cận không suy nghĩ lời tô Nịnh Nịnh, trái lại quan sát sách giáo khoa của cô, ung dung hỏi một câu.“Em vừa dấn sách, chuẩn bị bài gì mà sẵn sàng bài!” đánh Nịnh Nịnh vấn đáp đúng lý hợp tình.“Năm phút trước lúc lên lớp rất có thể xem qua.” Bùi Cận nói chấm dứt câu đó, giơ tay quan sát đồng hồ.“Không đủ năm phút rồi.” Anh ngừng lại, bình tĩnh nói: “Vào học.”Vừa xong lời, tiếng chuông vào học vang lên.Tô Nịnh Nịnh sửng sốt, bội phản ứng lại, hối hận ko thôi. Cô bực dọc liếc Bùi Cận một cái.Vừa rồi anh nỗ lực ý dời lực chăm chú của cô!Bàn ghế làm việc phòng học này là bàn ghế dài, không phải mọi người một ghế. Gồm nghĩa là, chỉ việc muốn chen vào, trên một ghế dài ngồi bao nhiêu người cũng được.Tô Nịnh Nịnh dịch sang phía Sơ Lục, kéo áo cô ấy, nhỏ dại giọng nói: “Mình và cậu đổi chỗ.”
Sơ Lục nghe, nhìn thoáng qua Bùi Cận bên kia, gương mặt Bùi Cận hờ hững, khí nuốm xa cách không hề giảm.Sơ Lục nhấp lên xuống đầu, bé dại giọng nói: “Không dám đâu.”Tô Nịnh Nịnh lại kéo tay cô ấy, ra vẻ đáng thương có tác dụng nũng: “Lục Lục.”Sơ Lục vẫn lắc đầu, ghê hồn táng đảm, “Mình thiệt sự ko dám.”Nếu như vậy, tô Nịnh Nịnh chỉ rất có thể tận lực ngồi cạnh bên Sơ Lục.“Vậy cậu ngồi xích qua kia chút.” Cô lại dịch về bên cạnh kia, hoàn toàn có thể miễn cưỡng cách Bùi Cận khoảng chừng nửa người.Tô Nịnh Nịnh cứ dịch vào trong. New vừa dịch đến khoảng cách cô cho rằng đủ, một tay Bùi Cận gửi qua, ôm eo cô kéo lại.Im hơi lặng tiếng, sức lực lại lớn, ôm lấy cô, nhằm cô kề ngay cạnh mình.“Đi học thì bắt buộc nghiêm túc, đừng có ngọ nguậy mãi.” Bùi Cận đè phải chăng giọng, âm sắc rất thấp, cánh tay cố định Tô Nịnh Nịnh, rồi kế tiếp bàn tay anh đi xuống, di động cầm tay Tô Nịnh Nịnh.“Đi học tập anh còn giở trò lưu manh.” đánh Nịnh Nịnh lag tay, quan yếu tránh được, ví như còn cử động sẽ tương đối đau, vì vậy cô đình chỉ động tác.“Thế này sao call là giở trò lưu lại manh được?” Bùi Cận mặt không thay đổi sắc, bình thản nói: “Anh rứa tay bạn gái mình, đạo lý hiển nhiên.”Bùi Cận dừng một lúc: “Nhưng nếu em thích, buổi tối rất có thể nhiều thêm vài lần.”“Đang đi học đấy.” sơn Nịnh Nịnh trừng mắt với anh: “Anh đừng tất cả nói chuyện!”Trước phía trên bị gia sư quản giáo mọi nơi, đánh Nịnh Nịnh đi học quan trọng nghiêm túc ngoan ngoãn, trong cả cử động cũng không đủ can đảm cử cồn nhiều, chớ nói đến lớp nói chuyện, làm ồn ào gì đó.Cứ vậy sang một lát sau.Tô Nịnh Nịnh bị anh chũm khó chịu, miễn cưỡng giật đơ ngón tay trong tâm bàn tay anh.“Đau hy vọng chết, buông em ra.” tô Nịnh Nịnh bé dại giọng nói: “Anh cơ mà không chi ra em sẽ giận anh!” đánh Nịnh Nịnh xụ mặt, bày tỏ sự tức giận: “Giận thiệt đấy!”“Cho đề nghị nãy giờ em không giận anh?” Bùi Cận vẫn ko buông tay, cúi đầu đối đôi mắt với sơn Nịnh Nịnh.Từ thời điểm ra cửa sáng hôm nay đã ban đầu không suy xét anh, âm khí và dương khí quái khí xụ phương diện không vui.“Không, cũng giận.” sơn Nịnh Nịnh nghiến răng nghiến lợi nhận mạnh: “Giận càng thêm giận, rất nghiêm trọng đấy.”“Bạn học tập này, mời em trả lời thắc mắc này.” Giọng giảng viên đùng một cái truyền mang lại vô cùng rõ ràng, vào phòng học tập yên ắng lạ thường.Những người xung quanh gần như nhìn lịch sự phía tô Nịnh Nịnh.Tô Nịnh Nịnh khựng lại, tim đùng một cái đập nhanh. Ánh mắt cực kì gian nan quan sát lên bục giảng, vừa thời gian đối đôi mắt với giảng viên.

Xem thêm:


“Không sai, chính là chị.” giáo viên gật đầu, ý bảo cô đứng lên, trả lời câu hỏi.Trên đồ họa PPT hiển thị một câu hỏi, kế chính là dấu chấm hỏi thiệt lớn.Vừa rồi căn bạn dạng Tô Nịnh Nịnh ko nghe gì cả, cũng không hiểu biết nhiều nó gồm ý gì. Cô chỉ đành cúi đầu lật sách, quan sát sang Sơ Lục, giọng nhỏ dại như loài muỗi kêu: “Ở đâu?”Sơ Lục lắc đầu, nhỏ giọng trả lời: “Không có trong sách.”“Bạn học, mời em trả lời.” giảng viên lại nói thêm 1 câu.Thấy đánh Nịnh Nịnh đứng ko nhúc nhích, cũng ko trả lời, giảng viên ra vẻ trái nhiên là như thế, nhan sắc mặt chớp nhoáng lạnh đi.“Nơi này là lớp học, là nơi để học tập, chưa phải chỗ để mấy anh chị em ve vãn tán tỉnh nhau.”Từ lúc bước đầu lên lớp, giảng viên đã chăm chú đến họ.Sinh viên không giống không nghe giảng bài, ít nhất vẫn lặng lặng, không quấy rầy và hành hạ cô ta lên lớp, tuy vậy động tĩnh bên này, thiệt sự khiến người ta ko muốn để ý cũng khó.Vì thế mới kêu cô đứng dậy trả lời câu hỏi, quả nhiên là không vấn đáp được.“Vậy bạn làm việc bên cạnh.” Đôi đôi mắt giảng viên nhìn về phía Bùi Cận, nói: “Anh đứng lên vấn đáp xem.”Tô Nịnh Nịnh cụp mắt, lén nhìn Bùi Cận bên cạnh đứng lên.Cô lập tức xúc cảm mặt mũi mình chuẩn bị mất hết.“Câu hỏi này bị sai, không tồn tại đáp án.” khuôn mặt Bùi Cận bình thản, trả lời.“Không phải đấy là giáo sư Bùi sao?” trong phòng học có thiếu nữ sinh bỡ ngỡ nói một câu.Cô ta vừa nói như vậy, góc nhìn mọi fan đều nhắm tới Bùi Cận.Chẳng qua Bùi Cận chỉ mở vài ba buổi toạ đàm mà thôi, thời gian còn lại, sẽ không xuất hiện thêm ở trường, mà trong lớp này vẫn là học sinh năm nhất, chưa thấy anh được mấy lần. Gồm điều do vẻ ngoài gây tuyệt vời mạnh, thế cho nên mới khiến cho người ta lưu giữ lâu.Nữ sinh kia là một trong ví dụ.Đừng nói thâm nhập toạ đàm một lần, mặc dù chỉ gặp sơ qua cũng hoàn toàn có thể nhớ cụ thể mặt anh, đó là gương mặt khiến người ta thiết yếu quên được.“Sao giáo sư Bùi lại mang lại đây? Là cho nghe giảng sao?”Có thanh nữ sinh nhìn chăm chăm anh, hai con mắt sáng long lanh, khôn xiết kích động, ánh nhìn cứ thắt chặt và cố định một chỗ, không chịu đựng rời đi.Đây là lần đầu tiên nhìn gần như vậy… hoàn toàn có thể nhìn anh các thêm vài lần, sau này sẽ ko còn thời cơ vậy nữa.
Mà lúc này, trên bục, giảng viên cũng đang ngây ngẩn cả người.Cô ta là giảng viên new đến học tập viện kinh tế tài chính vào học tập kỳ này, chưa chắc chắn tình hình cụ thể ở học viện lắm.Nhưng Bùi Cận này… Cô ta vẫn biết…Giác sư khách mời của học tập viện, nghe nói còn là một “kim chủ” phía sau học tập viện.Chỉ là chưa từng gặp, trù trừ trông như thế nào.Nếu thiệt sự anh sẽ ở lớp học… Ai biết rốt cuộc là tình huống thế nào…Giảng viên cắn chặt răng, đã định nói, để hai fan họ ngồi xuống, coi như chưa xẩy ra chuyện gì.Nhưng dịp này, có bạn cả gan lên tiếng, nói thiệt lớn: “Nếu thắc mắc này là sai, vậy giáo sư Bùi có thể sửa lại cho tất cả lớp ko ạ?”Người rỉ tai là một đàn bà sinh lớp một, có tiếng béo mật, say mê nói tay đôi với giảng viên. Ngày ngày hôm qua chuyện yêu mong chuyển ký kết túc xá, cũng là cô ta thổ lộ đầu tiên.“Đúng vậy.” Cô ta vừa xong xuôi lời, tiếp nối lập tức có người phụ họa.Bùi Cận nhấp lên xuống đầu, nhìn Tô Nịnh Nịnh, nói: “Tôi ko rảnh. Bạn gái tôi sẽ giận, buộc phải dỗ cô ấy.” Nói xong, anh đồng ý với giáo viên trên bục giảng, kéo đánh Nịnh Nịnh ngồi xuống.Không khí vào phòng học đình trệ một lát, toàn bộ mọi fan đều lo âu nuốt nước miếng, do đa số người nên âm thanh có vẻ hết mức độ rõ ràng.Giống như 1 quả lưu giữ đạn, bỗng nhiên nổ tung, khói lửa nổi lên bốn phía.Tin tức cực kỳ lớn!Bạn gái Bùi Cận là bàn sinh hoạt của họ, không dừng lại ở đó còn là sơn Nịnh Nịnh vốn siêu nổi tiếng.Thế này thừa là chấn cồn rồi! Nói nạm nào cũng khiến cho người ta khó khăn mà tin được.“Không có gì mà bàn tán, ngồi lại đàng hoàng, nghiêm túc nghe giảng.” Giọng Bùi Cận to hơn một chút, rét mướt lẽo, là nói cho cả lớp nghe.Nghiêm túc nghe giảng hết đi, đừng quấy rầy anh dỗ các bạn gái.Giảng viên hồi hồn lại cấp tốc nhất, khụ một tiếng, lại gõ bàn, tráng lệ và trang nghiêm nói: “Được rồi, chúng ta chuyển sang văn bản tiếp theo.”Các bàn sinh hoạt quay lại, nhưng lại vẫn không nhịn được nhưng mà châu đầu ké tai.Giảng viên bên trên bục hô bự vài lần, sau cuối cũng lặng yên lại.Bên này sơn Nịnh Nịnh ngồi xuống, mang tay đậy trán, mím môi, nhắm đôi mắt lại, không đủ can đảm mở ra.Xong rồi, lần này khía cạnh mũi của cô trọn vẹn mất hết. Bao dong Vô Bờ

Tóm tắt Chương 53: Mất mặt: bao dung Vô Bờ


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Bao Dung vô bờ Chương 53: Mất mặt

Review Chương 53: Mất mặt - Bao Dung vô biên

Đọc ngay Chương 53: Mất mặt truyện Bao Dung vô biên

Review truyện Bao Dung vô biên

Truyện Bao Dung vô biên Review


1,470 | 1 64 chương

*

Bao Dung vô hạn

Đánh giá


taothao.vn

Đọc truyện online, phát âm truyện chữ, truyện hay,truyện full. taothao.vn luôn luôn tổng thích hợp và cập nhật các chương truyện một giải pháp nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà bộ quà tặng kèm theo cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân chia sẻ