Thời niên thiếu, ai chẳng từng ưa thích một người. Cậu ấy là quý ông trai bùng cháy rực rỡ như ánh khía cạnh trời, xuất sắc khiến người ta chói mắt. Cậu ấy là thai trời, thi thoảng nắng, thi phảng phất mưa, bất cứ cậu mang vóc dáng nào cũng phần đông là cảnh quan đẹp nhất.


Bạn đang xem: Truyện kinh niên lưu ảnh

*

Thể loại: hiện tại đại, tx thanh xuân vườn trường, thầm mến, HE.Độ dài: 42 chương + 4 PNTình trạng: hoàn editThời niên thiếu, ai chẳng từng thích một người. Cậu ấy là đàn ông trai rực rỡ như ánh khía cạnh trời, xuất sắc khiến cho người ta chói mắt. Cậu ấy là thai trời, thi phảng phất nắng, thi thoảng mưa, bất cứ cậu mang dáng vẻ nào cũng rất nhiều là cảnh sắc đẹp nhất.Và Triển Nhược Lăng đã yêu thầm một cậu bạn như thế. Cậu ấy thương hiệu là bình thường Khi.Kì thực yêu thầm làm cho con fan ta vừa vui lại vừa buồn. Vui vì không hẳn thất tình, bi quan vì chẳng có thời cơ để mà thất tình.

Xem thêm: Top 18 Hình Ảnh Dọa Trẻ Con Xem Điện Thoại Mới Nhất 2022, Hình Ảnh Ma Dọa Trẻ Con

*

Cậu không còn hay biết, tất cả một cô gái vẫn luôn lẳng lặng ngắm nhìn mình.Cậu không thể hay biết, có một người con gái bao dung cho hồ hết trò đùa ấu đau trĩ nội trĩ ngoại của mình.Cậu không hề hay biết, bao gồm một bạn con gái, mặc dù ở phương xa, mặc dù qua bao năm tháng, vẫn mong chờ cậu, vẫn lưu giữ nhung cậu, vẫn gửi tin nhắn mang đến một số smartphone không còn tồn tại, chỉ vì quá mê say một người.Những điều mà cậu không biết nhiều hơn nữa cả đông đảo gì cậu thấy nghỉ ngơi cô ấy và chủ yếu những điều đó, đã có tác dụng cô ấy âu sầu day xong xuôi suốt đa số tháng năm trưởng thành.“Thì ra, thích hợp một tín đồ lại đau lòng như vậy.”Đời người có bao nhiêu lần 12 năm?Chúng ta quen hiểu rằng 12 năm. Họ xa cách 8 năm. Tuy vậy lại yêu thầm nhau 10 năm. Vậy 10 năm dang dở ấy, bọn họ đã làm gì để rồi nuối tiếc không nguôi?Nhược Lăng là một cô gái dịu dàng, vô cùng dịu dàng và nhiều tình cảm, là cô bé khiến đến mình bao gồm cảm giác, ví như mình là một trong những người nhỏ trai, mình nhất quyết sẽ đam mê cô ấy. Vì Nhược Lăng kiên cường, Nhược Lăng nạm chấp, Nhược Lăng mê thích Chung lúc tới đau lòng với hết mình như vậy. Với hơn hết mình cảm phục cô ấy, bởi cô ấy rất có thể lẳng im ôm một côn trùng tình trong vô số nhiều năm mang đến thế cho dù có cực khổ hay gian khổ cũng chưa từng buông tay.Thanh xuân năm ấy, Nhược Lăng và bình thường Khi là các bạn cùng lớp năm lớp 10 với 11. Năm lớp 10, Nhược Lăng bị tai nạn, vụ tai nạn thương tâm trở thành dấu thương ám ảnh nghiêm trọng cùng với cô. Sau khi trở lại trường, cô chạm mặt được chung Khi, thằng bạn như ánh mặt trời rất có thể xua tan không còn những đen tối trong lòng. Cô lẳng lặng yêu thích cậu suốt trong thời hạn tháng ấy. Lên 12, hai bạn khác lớp, cô vốn tưởng có thể học đh chung một tp với cậu, nào ngờ, cô mang lại Bắc Kinh mà lại cậu thì vẫn sinh sống lại phía Nam. Từ bỏ đó, nhị người bắt đầu xa nhau. Lần chia tay ấy, không ngờ lại mang lại tận 8 năm đằng đẵng.“Nếu như có thể, mình sẽ sử dụng cả đời này nhằm nhớ về cậu.”“Thoáng chớp mắt, bao nhiêu năm đang qua đi, thời hạn đã làm cho phai nhòa tương đối nhiều thứ, chỉ bao gồm ký ức về anh, trước đó chưa từng phai nhạt.”“Năm năm, em chỉ làm hai việc, việc thứ nhất là sống, vấn đề còn lại đó là nhớ anh."Yêu thầm. Vứt lỡ. Xa cách. Chạm chán lại...Liệu Nhược Lăng và bình thường Khi có thể về mặt nhau hay không khi mà họ đã từng vị những nỗi bi hùng đau trong tâm địa mà rời cách nhau chừng lâu như thế?...."Kinh niên lưu giữ ảnh" là mẩu chuyện không mới lạ trong thời đại ngôn tình tràn lan này. Con gái thích nam, nhì người chia cách nhiều năm (nam cô bé chính mọi ra nước ngoài), sau này gặp lại new biết nam đều thích nữ, cuối cùng ở mặt nhau. Nó là kịch phiên bản vẫn thường thấy trong các câu chuyện âm thầm mến. Tuy vậy bù lại giọng văn người sáng tác khá hay, chầm chậm, vơi nhàng với được dịch mượt nên góp thêm phần làm câu chuyện trở cần cảm động bước vào lòng tín đồ hơn.Mình vô cùng thích tính cách đàn bà chính, dịu dàng, kiên cường. Còn nam chính thì cũng như bao anh nam chủ yếu khác, tổng tài này, đẹp trai này, được mẫu hơi ấu trĩ, tuy nhiên chính vày sự ấu đau trĩ nội trĩ ngoại này khiến hai fan xa phương pháp nhiều năm. Truyện rước nữ thống trị đạo, toàn chủ yếu văn phần đông đều là suy nghĩ, cảm tình của Nhược Lăng, gồm ngoại truyện về nam chính.Thật sự thì mình không ưng ý nam chủ yếu cho lắm, chắc bởi vì không đủ… xứng đáng? thông thường Khi say đắm Nhược Lăng sau, lại hiểu nhầm cô ấy trước, cậu cũng là fan rời đi trước, may là người chờ đợi đến cuối cùng. Vì thế mình luôn có cảm xúc tình cảm của nam chính đuối hơn, chỉ tất cả duy tuyệt nhất một chi tiết mình tuyệt vời về phái nam chính, chính là cậu ấy sẽ học tiếng Tây Ban Nha vì đàn bà chính.Theo mình thấy thì phân đoạn phía sau thời điểm hai fan đến với nhau khá nhanh. đối với thời gian mong chờ thì không nhanh, dẫu vậy cách miêu tả tâm lí lại nhanh. Chắc rằng vì sau khi gặp gỡ lại hai bạn ở cùng cả nhà quá dễ dàng dàng, yêu cầu mình cứ cảm giác thiếu chút gì đó. Y như kiểu chúng ta vừa ăn hoàn thành món khai vị đã bước đầu món tráng mồm ấy.Ngoài ra, trong truyện có nói tới anh trai nữ giới chính, cảm tình anh trai giành riêng cho nữ chủ yếu khá cảm động. Mặc dù chỉ xuất hiện chút xíu, tuy nhiên mà anh là tại sao gián tiếp khiến cho hai người không tới được với nhau.Truyện mang color nhẹ nhàng cảm hễ và chút nào đấy man mác rất phù hợp cho mn nhâm nhi bên ly trà chiều nè ^^Trích đoạn:“Cậu vẫn ra nước ngoài rồi. Cuộc sống của cậu chắc rằng có rất nhiều màu sắc.Cũng lưỡng lự cậu có trở về không. Nhưng mà mặc dù cậu quay về, cũng chưa dĩ nhiên đã lưu giữ được mình.Nếu như gồm thể, bản thân sẽ sử dụng cả đời này nhằm nhớ về cậu.”“Em nói anh chưa vững chắc đã nhớ được em. Em nói sai rồi, người anh nhớ rõ nhất, đó là em.Em nói hy vọng anh được vui vẻ, mà lại nếu em ko trở về, anh sẽ không thể nào vui vẻ được. Em có hiểu không?Để anh tính một chút, em viết cho anh tổng số 37 bức mail. Những câu hỏi trong đó, lẽ làm sao em không muốn biết được câu vấn đáp sao? Anh vẫn dùng thời gian cả đời này để trả lời em.Anh chỉ gồm một câu này thôi, anh ngóng em trở về.”Triển Nhược Lăng ngẩn ra, qua rất rất lâu mới biết mình cần phải lên tiếng: “Sao anh lại sinh hoạt đây?” giọng nói phát ra nghe như không phải của chủ yếu cô nữa.Một tay tầm thường Khi chống vào size cửa, khóe môi nhẹ nhàng cong lên: “Bởi vì bao gồm em nghỉ ngơi đây.”-----------------------" ": Trích dẫn trường đoản cú truyện