ại 1 căn biệt thự thanh lịch trọng hàng đầu Việt Nam…– Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ bé ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên phía ngoài là giờ đồng hồ gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân ….Nó bật dậy , thuộc với đó là tiếng đạp cửa ngõ của Bảo(*tác trả : dĩ nhiên tại lo ngại quá này mà …Thương em gái gớm *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng hình tự hào hứng quanh đây..-_-)– Hân! Em lại gặp mặt ác mộng đó à ? – Bảo nói cùng với vẻ lo lắng.– nhị ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn lo sợ .

Bạn đang xem: Truyện sẽ mãi bên nhau của tác giả ltnhung

Giấc mơ kia , nó vẫn chạm mặt mỗi đêm, tuy thế khi gặp, nó vẫn quan yếu nào không còn sợ.– Hai ở đây rồi , chớ lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ yên ủi . Bị tiêu diệt tiệt , mẫu giấc mơ đó có tác dụng phiền em gái anh hoài.Nó ngước khuôn khía cạnh ướt đẫm nước đôi mắt lên quan sát anh trai , đôi mắt sưng húp vì chưng khóc những : -Em k sao đâu. Nhì xuống công ty trước đi.– Được rồi. Đồng phục nhì treo trong gầm tủ ấy. Từ bây giờ sẽ nhập học tập đó.– Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm15 phút sau…Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp nhất trong bộ đồng phục trường Star : áo trắng , đầm kẻ caro màu sắc đỏ, áo ghi-lê khoác bên cạnh và dòng nơ đồng màu với váy, mái tóc nâu, tương đối xoăn làm cho cô trở phải xinh rất đẹp lạ kì. Bước thoát khỏi phòng tắm rửa , nó đi mang lại bàn trang điểm, trang điểm dịu để che đi đôi mắt còn sưng của mình.Nó bước xuống nhà, ngoài sân Bảo đang xuất hiện chiếc Lamborghini Veneno Roadster đợi sẵn:– Em không bữa sớm sao ? – Anh nhẹ nhàng hỏi.– Lát em nạp năng lượng ở căn-tin – Nó nói, vẫn không quên giữ nguyên vẻ rét lùng.Bảo muốn nói nữa cũng không đc nên đành im thin thít và open xe mang đến nó. 5 phút sau , hai đồng đội đã đến được trường . Cách xuống xe là một trong những người con trai cao , đẹp nhất và rất là thân thiện. Anh nở thú vui thật tươi xuất hiện xe cho những người con gái trên xe. Bước xuống xe hiện nay là một cô gái xinh đẹp cơ mà rất lãnh đạm trong bộ đồng phục của trường. Mẫu mũ black trên đầu như càng tăng thêm vẻ lãnh đạm ấy.– Trời ơi hot boy Gia Bảo đi thuộc ai kìa ! Xinh dữ – học sinh nam 1– Gia Bảo từ bây giờ đẹp trai thừa đi – học viên nữ 1– Trời ơi cô nàng kia đẹp quá – học viên nam 2– Đẹp gì chứ ? Chảnh thì bao gồm – học viên nữ 2…..Nó không để ý đến những gì bọn họ nói, cố bước tiến thật nhanh bởi vì chỗ kia giờ vẫn rất ầm ĩ bởi sự lộ diện của các hoàng tử và công chúa ngôi trường Star. Nó khôn xiết ghét sự ồn ào này , cách nhanh ra khỏi chỗ kia , nó nhắn tin mang lại Bảo nói là quốc bộ rồi đi tìm chỗ nào để ko ai chú ý . Nhưng…mọi hành vi của nó đa số đã được thu vào ánh nhìn của ai đó…Và tín đồ đó không có bất kì ai khác chính là hắn. Cũng giống như nó, hắn ghét sự ồn ào này. Hắn cách nhanh vào vùng đồi núi sau trườngVà…định mệnh đã mang đến họ gặp nhau ….Hắn phi vào rừng…chợt thấy có bóng ngườì,liền đi nhanh đến đó không chút bởi vì dự. Và…hắn đang sửng sốt trước quang cảnh nơi này…Dưới tán cây anh đào, bao gồm một thiên thần đã say giấc, làn da trắng hồng, mãi tóc nâu xõa ra, hai con mắt nhắm tịt, khuôn mặt dễ thương vương chút cánh hoa anh đào trông im bình đến lạ . ‘’Đây chẳng phải cô nàng lúc nãy sao ?’’- Hắn thì thầm nghĩ.– chị em …mẹ …mẹ ơi…mẹ….- Nó nói trong giấc mơ, khuôn mặt dễ thương thấp thoáng phần đông giọt nước đôi mắt .– cô nàng này…chẳng nhẽ cũng có nỗi nhức giống mình sao ? – Hắn thầm nghĩ về – Cô thật quan trọng đặc biệt đấy – Hắn vô thức nhưng mà nói lên. Nhưng tiếng nói đó đang vô tình làm cho ai đó thức giấc…Nó dậy…ngước khuôn phương diện ướt đẫm nước mắt nhìn người trước mặt. Sau 1 vài giây thắc mắc, nó vùng dậy đội mũ , cù đi k nói 1 lời . ‘’Đến lúc nên vào lớp rồi’’. Nó thầm nghĩ và đi vào phòng hiệu trưởng.Để lại mang đến hắn sự ngạc nhiên khó gọi .Cộc…cộc…– Vào đi – tiếng nói trầm nóng của hiệu trưởng vang lênNó open bước vào, ông hiệu trưởng thân thiện :– chào mừng tiểu thư cho với học viện hoàng gia Star…Chúng tôi xin…bla bla bla…Nó k cân nhắc lời ông hiệu trưởng nói thờ ơ đáp : – Lớp ?– Dạ tè thư đã học lớp 11Z cùng rất thiếu gia Gia Bảo ạ. (Cả 6 cả nhà này hầu như học dứt đại học rồi nhá.

Xem thêm: Hoa Phi Chân Hoàn Truyện - Vai Hoa Phi Trong 'Chân Hoàn Truyện'

Hiện giờ chỉ đi dạo và lấy bằng giỏi nghiệp thôi).– Không đề nghị dẫn. – Nó nói rồi tảo đi– Dạ …chào đái thư – Ông hiệu trưởng thở phào nhẹ nhõm. Nghe danh đái thư tập đoàn lớn Frozen thờ ơ đã thọ nhưng đúng là trăm nghe không bởi 1 thấy. Tiếp xúc rồi new biết còn lạnh hơn hết những gì ông vẫn nghe kể. May mà tiểu thư đi nhanh chóng , nếu như còn ở đây nữa cứng cáp ông chết vày rét mất.Nó đặt chân vào trước cửa lớp 11Z. Lớp đó bây giờ ồn như mẫu chợ.– những em cô đơn tự. Từ bây giờ chúng ta có học viên mới. – giờ cô giáo nhà nhiệm vang lên. Quả nhiên bao gồm hiệu nghiệm. 21 cái mồm yên ổn phăng phắc. Cô thầm toại nguyện về kỹ năng của mk ( tác giả : trường đoản cú sướng dễ sợ ) rồi tảo sang Nó : – em vào điNó lấn sân vào , mặt lạnh không chút cảm hứng . Tiếng rầm rĩ vang lên– Đây là con nhỏ tuổi đi cùng rất Gia Bảo hồi sáng nhưng – học viên nữ 1 – chắc hẳn chỉ mang vờ lãnh đạm thôi– Xinh dữ – hs nam 1– Trời ơi rất đẹp quá – hs phái mạnh 2– Đẹp gì chứ ? Chảnh thì gồm – hs nàng 2…..– Em giới thiêu đi – gia sư nói– Gia Hân, học viên du học tập từ Anh về – Nó vẫn giá lùng, phương diện không thèm nhìn lấy gia sư hay đa số đứa sẽ là ‘’bạn bè’’ của chính bản thân mình lấy 1 lần.– aaaaaaa…. Hân !!!!!! ngươi về hồi nào vậy ? – Nhật Anh nghe thương hiệu Gia Hân thì nhìn ngay lên bảng. Kia là cô bạn bè của cô cơ mà ! không kìm được cảm xúc , Nhật Anh chạy ngay lên bảng ý ước ao ôm cô bạn yêu quý của mình.Nó chớ thây cô bạn thân iu quý, khẽ tránh với ‘’Rầm’’ Thôi xong, Nhật Anh bây chừ đang…’’Ôm’’ bảng– Mày…Mày…- Nhật Anh tức giận– địa điểm ? – Nó k quan tâm , hững hờ hỏi giáo viên ( *tác đưa : vâng … và chị Nhật Anh đã nạp năng lượng 1 quả bơ không còn nhỏ)– À em ngồi bàn cuối cạnh Khánh nhé – cô chỉ vào bộ bàn mà có một cậu nhiều người đang ngủ.– Ô tề lại ngồi cạnh hotboy. Nó làm gì mà được do vậy chứ – hs phái nữ 1– hình trạng j cx bị đuổi thôi….- hs phái nữ 2……Lại 1 đợt nữa không quan tiền tâm. Nó cách xuống bàn hắn vẫn ngồi. Chỉ vào :– Đấy ?– Uk đúng rồi. Em ngồi đó nhé– Cảm ơn – Nó đáp rồi hờ hững rồi ngồi xuống ghế , gục đầu ngủ.Đến tiếng ra chơi , cả nó với hắn new thức dậy , thấy cạnh mình có một người đàn bà thì hắn rất khó khăn chịu.– lý do cô lại ngồi phía trên ?- hắn hỏi , giọng nói có chút bực bội.– say mê – Nó lạnh nhạt . Giương hai con mắt màu xám tro chú ý hắnHắn khá bất ngờ, kia không phải cô bé lúc nãy tuyệt sao ? vì sao lại ở đây? Kệ mà lại cô ta tất yêu ngồi đây đc.– Cô đi ra nơi khác ngồi mang đến tôi – Hắn đáp. Khoác dù cô bé này có chút gì đó rất đặc biệt quan trọng nhưng hắn ko muốn bất kể ai ngồi địa điểm này . Hắn ý muốn chờ thiếu nữ ngày xưa quay về chỗ này và ngồi mặt hắn.(tg: vẽ trò … Hắn:*bẻ tay* : dường như lâu lắm rồi ta không đánh fan thì cần ….tg*cầm dép* *chạy *: dạ em đậy rồi , em thề không dây dưa cho mấy người nữa)– Lí bởi vì ? – Nó lạnh lùng đáp . Đây chưa phải người dịp nãy sao ? mà lại cô ghét các cái thể loại như thế.Được. Nếu muốn chơi cô sẽ nghịch tớ cùng rất hắn.– Cô… đứng lên và thay đổi khỏi trên đây ngay !– Không– Cô…– Sao con cháu ?– Hân ta xuống căn tin thôi- giờ đồng hồ Bảo vang lên– Bảo ! Cô ta là ai ? – Hắn vướng mắc như nói lên thắc mắc của Vũ.Bảo cười cợt tươi :- Xuống căn tin rồi nói.