THẾ GIỚI BÙA NGẢI TÂN BIÊN Tác giả: Hùng sơn Đoạn 1 .

Bạn đang xem: Truyện thế giới bùa ngải

Lời giới thiệu của nhà xuất phiên bản Thế Giới : Bùa Ngải là một quả đât thuộc kỹ thuật huyền bí, một lãnh vực đầy lạ đời và bí ẩn mà khoa học hiện tại không thể giải thích cũng giống như khám phá nổi. Đặc biệt là trên Á Châu nói thông thường và việt nam nói riêng, Bùa Ngải vẫn là 1 đề tài đầy bí mật chưa khi nào được máu lộ. Trong vật phẩm này, nhà văn Hùng Sơn, một bạn đã từng nghiên cứu Bùa Ngải hơn 30 năm, đã vén màn kín đáo cho thấy những chi tiết lạ lùng của Bùa Ngải: từ bỏ Bùa Yêu, Ngải Nói cho đến Ma Xó, Thiên Linh Cái, v.v... Tất cả được lồng trong một truyện dài tình cảm và khiêu gợi, chắc chắn rằng sẽ đưa bạn đọc vào một quả đât siêu hình, thu hút từ trang đầu tới trang cuối tác phẩm. "Thế Giới Bùa Ngải" lúc khởi đăng trên tập san "Khoa học tập Huyền Bí" tại San Jose, làm ra chấn cồn giới phát âm giả với tạo các dư luận, ủng hộ có, phòng đối có. Nhưng không ít người lại mang đến rằng, đây là một nhà cửa giá trị được viết dựa trên sự phát âm biết thiệt sự của người sáng tác về vụ việc Bùa Ngải, là một trong đề tài kín ít ai dám khai thác từ rất nhiều năm qua. Huyền thoại hay sự thật? Chuyện hoang con đường hay chuyện xứng đáng tin? chúng tôi xin dành riêng sự phán xét mang lại đọc giả sau khoản thời gian đọc không còn cuốn truyện này. Lời phi lộ của người sáng tác : Vì được rất nhiều đọc giả yêu cầu cho tái bạn dạng cuốn tiểu thuyết quả đât Bùa Ngải này. Nay shop chúng tôi cảm thấy với nền truyền thông hiện đại bây giờ thì cho thịnh hành đứa con tinh thần này bên trên diễn bầy internet sẽ được rộng rãi hơn. Mặc dù nhiên, lúc tôi bước đầu viết cuốn truyện này thì thân thể còn vẫn trong thời kỳ “sung sức”. Còn bây giờ ở vào mẫu tuổi chuẩn bị rửa chân lên bàn thờ cúng ngồi rồi . Những pha húi lạc không cầm nào còn hoàn toàn có thể xuất hiện tại được nữa. Vả lại, như vậy lại hợp với diễn bầy này. Vì thế mới mang tên tòa tháp này là trái đất Bùa Ngải Tân Biên . Diễn biến tác giả xin giữ y nguyên, tuy vậy với năm tháng lặên lội thêm trong quả đât Bùa Ngải. đầy đủ tình tiết mới sẽ tiến hành thêm vào khiến cho tác phẩm thêm phần quý giá trong lãnh vực huyền thuật hơn . Xin thực tình cám ơn tất cả quí vị đọc giả ngưỡng mộ trái đất Bùa Ngải . Hùng đánh Vào thập niên 60, những người dân tò mò, hoặc tin cậy vào bùa ngải, không nhiều người không được biết thầy Mười ở cầu Bình Lợi, ông vào khoảng 70 nhưng mà thân thể khôn cùng tráng kiện, nước da ngăm đen, bạn hơi lùn. Những tin đồn đãi phổ biến quanh cuộc sống thường ngày của thầy Mười nhiều khi nghe tới rợn người. đầy đủ quyền phép mà tín đồ ta nói tới ông vượt xa óc tưởng tượng của những nhà văn chuyên viết về chuyện ma quái. Trường đoản cú Sàigòn đi tới cầu Bình Lợi, giải pháp
khoảng 500 thước ngay sát tới chân cầu, một tuyến phố đất nhỏ bên tay cần dắt tới phần nhiều thửa sân vườn dừa, cam cùng mận đầy ăm ắp. Vô trong chừng hơn cây số, quẹo tay trái, gặp gỡ ngay 1 căn nhà ba gian nhị trái, có mái ngói đỏ tệ bạc mầu, đó đó là nhà thầy Mười. Thầy Mười sinh sống với bà xã con. Các người ngạc nhiên về số tiền thầy tìm được hàng tháng không hẳn là ít, vậy mà thầy Mười sống khôn xiết lam lũ. Vk con mỗi ngày nấu xôi đi bán rạo khắp vùng. Khi bước chân vô công ty thầy Mười, trong hộ gia đình khách, chẳng ai có thể tin được ông già này lại là 1 ông thầy bùa tên tuổi như vậy. Trong chống khách, một dòng bàn gỗ mộc mạc, sáu mẫu ghế đối kháng sơ, bên trên bàn lót miếng kiếng, ở bên dưới tấm kiếng, mấy tấm hình vk con xếp ltinh tinh trông thật quê mùa. Một bình trà và mấy cái chén nhỏ tuổi để trong cái khay bởi nhôm cũ vẫn tróc nước sơn. Thầy Mười tiếp khách ở đây ! Ngồi trong phòng khách nhìn ra vườn; quả là 1 khung cảnh đề xuất thơ, có lẽ rằng thầy Mười vẫn tốn không ít công phu cho vườn cây trái này. Những mùa hoa quả nở trộ, khách Sàigòn tới sân vườn cây của thầy Mười, ít ai muốn về, duy nhất là vào thời gian hè, trời Sàigòn lạnh nực, trai gái kéo xuống vườn hoa trái của thầy Mười tình tự, nô chơi thật mê thích thú. Mà lại ngay trong sân vườn cây, một cái am nho nhỏ, chiều dài khoảng tầm 6 thước, chiều ngang hơn 3 thước, nằm giá lùng, tuy nhiên chưa cho tới gần, mọi bạn đã ngửi thấy mùi nhang trầm thơm ngát. Mùi thơm không đem gì làm cho lạ với những người mộ đạo Phật, bởi đấy cũng chỉ là những các loại nhang thơm buôn bán đầy dẫy kế bên chợ và miếu chiền nào thì cũng có. Nhưng không hiểu nhiều sao, hương thơm nhang này lan ra từ bỏ căn nhà nhỏ tuổi bé kia, có một sức gợi cảm lạ lùng. Mặc dù nhiên, khi bước đi tới ngay sát căn nhà nhỏ đó, người nào cũng có cảm giác lành lạnh lẽo rợn người, như yêu cầu băng qua 1 bãi tha ma vào đông đảo đêm trời tối. Mọi fan đều biết sẽ là nơi thầy Mười bái phượng với luyện phép, nuôi ngải. Chưa xuất hiện một bạn nào tất cả đủ gan góc bước vào địa điểm đây một mình, kể cả những thầy bùa của các môn phái khác, dù cho đã từng quen thuộc biết với thầy Mười. Người ta gọi đó là Am Thầy Mười, khu vực bất khả xâm phạm cùng là trung tâm của không ít chuyện kỳ túng thiếu ghê hồn. Lần trước tiên San được gặp gỡ thầy Mười vào trong 1 ngày hè, trời thực oi bức. Buổi sáng sớm hôm đó đã có một trận mưa nho nhỏ, mà lại không làm cho cho cái nắng nóng của Sàigòn sụt giảm chút nào? Vừa lao vào vườn cây của thầy Mười, San đã cảm thấy tâm hồn thực thảnh thơi. Chắc rằng mầu xanh của lá, hương thơm của hoa, tương tự như dáng dấp của những chùm mận nặng trĩu trên cành làm chàng quên đi một Sàigòn đầy cát bụi. Hôm nay, San cùng sư phụ đại trượng phu tới gặp mặt thầy Mười bao gồm hai mục đích: trước tiên là đem một thân công ty xuống mang đến thầy Mười giúp dùm vài công việc nan giải. Vật dụng hai là thầy bốn muốn giới thiệu San cùng với thầy Mười, vì cách đây mấy tháng, San đã chính thức được thiết kế lễ “Xuất Sư”. Thầy Mười đó là đệ tử xuống núi sau cùng và kề cận Sư Tổ khi mãn phần. Cũng vì vì sao này, đông đảo sư huynh đệ cũa thầy Mười rất kiêng nể ông, trong đó có sư phụ San – thầy bốn Lành . Được chạm mặt thầy Mười là 1 trong điều yêu thích thú. San đã tất tả muốn gặp ông từ lâu, nhưng mà không được phép của sư phụ. Chắc rằng với kinh nghiệm tay nghề nhiều năm, hễ cứ học trò nào mang xuống trình làng cho thầy Mười là hệt như rằng; không sớm thì muộn, thầy tư mất luôn luôn người môn sinh đó! Họ thường xuyên lén lén, lút lút, xuống ước xin thầy Mười chỉ dạy các điều nhưng thầy tứ chỉ dành riêng cho những đệ tử đã được gia công lễ xuất sư. Tức là có thể lập am thâu đệ tử, tiếp thị môn phái. Số đông người sau khoản thời gian đã được thiết kế lễ xuất sư rồi, không khi nào được nhận bạn khác có tác dụng thầy mình nữa, mặc dù rằng có học hỏi và chia sẻ ở bạn đó trăm ngàn phép thuật, cũng chỉ xem như là trao thay đổi và thuộc tu luyện mà lại thôi. Đó là vì sao duy tốt nhất San biết tại sao, cho dù thầy bốn Lành khôn cùng quí mến thầy Mười, mà từ bây giờ chàng new được gặp thầy Mười. Điều này đã mặc nhiên cho thấy; trên góc nhìn tu luyện, tiếp thị pháp thuật của môn phái, đã tất cả sự tuyên chiến và cạnh tranh thương mại rồi ! Vừa bước chân qua cổng vườn, mấy bé chó nhào ra sủa vang, cô thân công ty theo sau vội thụt lại. Thầy tư cười hì hì, nói lớn: - Thầy Mười đâu rồi, ko ra xua đuổi mấy bé chó quỉ này đi, cỗ trốn trong đó đặng tụi tôi nấu hoàn thành nồi làm thịt cầy new ra đề nghị không? Tiếng cười cợt thực khoan khoái vang lên tạo nên mọi người giật mình. Thầy Mười đang leo xuống xuất phát từ một cây mận ngay sát đó. Ông vừa cười vừa nói: - Cứ các lần thầy bốn xuống thăm tôi là hăm giết mấy thằng môn sinh này của tôi. Bữa làm sao tôi có tác dụng thịt một nhỏ xem thầy tất cả dám ăn không? vào môn phái, điều kỵ tốt nhất là ăn thịt chó. Cũng bởi vì vậy nhưng mấy ông thầy thường đem vụ việc ăn thịt chó nói chơi hoài. Gồm một điều thiếu hiểu biết nhiều tại sao, hồi San chưa nhập môn đã ăn uống thịt chó những lần nhưng không thấy yêu thích chút nào, còn nếu như không muốn nói là về sau thấy bạn ta ăn thịt chó là mình còn bi lụy nôn nữa. Vậy mà sau khoản thời gian theo thầy bốn Lành học tập bùa, luyện ngải, thịt chó là món ăn làm San thèm thuồng, tới nhiều lúc muốn vứt thầy, lìa Tổ, để chén một bữa giết thịt cầy mang đến thỏa mãn. Cũng chính vì như thế mà con trai hiểu chổ chính giữa trạng của cả thầy tứ lẫn thầy Mười, thường lôi vụ việc ăn giết mổ chó ra nói đến đỡ thèm. Lơn tơn ra đi cổng, thầy Mười vẫn giữ niềm vui thật tươi. Tới đuổi mấy bé chó đi. Thầy Mười chỉ ngay lập tức San nói: - bao gồm phải chú em này là thầy San kia không? San đơ mình vì không hiểu tại sao thầy Mười lại biết mình, thầy tứ quay qua chú ý San cười hì hì. - Tôi dám kiên cố mấy thằng đồ đệ tôi mang hình thầy đến thầy Mười coi rồi. Thầy đừng bao gồm để thầy Mười dằn khía cạnh đó. San cười giả lả. - Dạ thưa thầy nhỏ đâu dám. Cùng với thầy Mười thì nên cần gì phải dằn mặt. Lúc nào con lại chần chờ đang đứng trước núi Thái Sơn. Là học trò của thầy tự lâu, ai lại chần chừ thầy Mười là môn đồ cưng của Sư Tổ. Thiết yếu thầy là sư huynh của thầy Mười. Thầy cũng biết điều này hơn ai không còn mà.

Xem thêm: Hình Nền Máy Tính Vũ Trụ - Bộ Sưu Tập Hình Nền Vũ Trụ 4K Độc Đáo Và Ấn Tượng

Thầy bốn mỉm cười, ông biết San vừa đề cập khéo thầy Mười thân phận bề bên trên của mình. Điều mà đôi khi vì biết mình tài năng hơn thầy Tư, thầy Mười thường tránh mặt thân phận bầy em đó. Thầy Mười mỉm cười lớn. - Khéo thật, khéo thật. Chỉ một câu nói diện loài kiến này của thầy San. Tôi đã biết thầy tứ chọn ko lầm người cho xuất sư. Chẳng bù cùng với đám môn đồ của tôi, không đáng sách dép cho thầy San. Thôi, mời tất cả vô công ty đi. San vừa định nói thêm vài ba lời lún nhường, thầy Mười đang quay sườn lưng đi vô trong. Mọi fan lẽo đẽo theo sau. Ngoài ra thầy Mười không chạy, coi cỗ ông ta đi rất thảnh thơi mà vừa này đã tới thềm nhà rồi, trong lúc mọi người còn lếch thếch nghỉ ngơi mãi ko kể sân. Thầy tứ lẩm bẩm: - Lại giở trò rồi, chính là phép thâu đất. Đi một bước bởi ba. Tôi biết, hể chạm chán đệ tử new của tôi là cố nào ông ấy cũng dằn mặt. Hội chứng nào vẫn tật đó ! San mỉm cười: - với ai thì thầy lo, còn bé đã xuất sư rồi. Rất nhiều điều thầy Mười biết, tôi cũng biết chứ có lạ thường gì đâu. Thầy tứ lắc đầu. - Thầy lầm rồi, trong trường phái mình, cả trăm con người được xuất sư, nhưng chưa có ai qua mặt được thầy Mười đâu. Các điều thầy Mười làm mà lại tôi chưa bao giờ được nghe Sư Tổ nói tới, chứ đừng nói là luyện được nữa. - Như vậy có nghĩa là Sư Tổ mãn phần, thầy Mười đương nhiên là chưởng môn. Thầy tư lắc đầu. - không hẳn vậy, dịp đầu người nào cũng tưởng như thế. Khi thầy Mười cung cấp thông tin Sư Tổ mãn phần, Tụi tôi đang họp huynh đệ lại, giở bức di thư của Sư Tổ ra. Ai cũng tưởng là di huấn lập thầy Mười lên làm cho chưởng môn. Lúc đó, tụi tôi đứa nào cũng lễ mể mang quà tặng tới. Đến khi mở tờ di huấn ra, chỉ bao gồm vẻn vẹn mấy chữ: Phật tại tâm. Bạo phân phát bạo tàn. Hồn ai nấy giữ. Chân không. Đúng là nét chữ của Sư Tổ, mọi fan hoảng kinh bởi vì biết là Sư Tổ không chỉ là định chưởng môn cơ mà để lại một lời cảnh cáo thôi. Mặc dù nhiên, nhì chữ cuối cùng "Chân không" thì trái thực không ai hiểu thấu. Không ít người lấy thiền triết ra giải, nhưng lại cũng không ổn, vì có rất nhiều lẽ nghịch lý với môn phái. Loại không không ở trong nhà Phật cũng chẳng hạp với đông đảo gì các đệ tử vào môn phái sẽ học được. Bởi vậy, cho tới giờ này, di huấn vẫn là một điều túng bấn mật. - bây chừ tờ di huấn đó chỗ nào hả thầy? - Để ngơi nghỉ trong am thầy Mười. Con ao ước coi được không? - Ai coi nhưng mà không được, duy chỉ bao gồm điều thầy Mười lộng vô khuôn khủng để sau sườn lưng tượng Phật Tổ, nối liền vào tường, bịt màn lên phải không tháo ra được. - trong các các thầy, bộ không có ai muốn giữ tờ di huấn của Sư Tổ à? - Ai nhưng không muốn, tuy thế mà thầy Mười đâu chỉ có tay dở ! tự nhiên và thoải mái San linh cảm gồm điều gì không ổn. Di huấn của Sư Tổ không được làm rõ ràng, và này cũng là hầu như lời duy nhất của vị Sư Tổ sau cuối để lại. Ni thầy Mười giữ nhằm thờ phụng. Như vậy, gồm khác gì bao gồm thầy Mười là chưởng đâu. đều đệ tử được xuất sư tất cả ai lại không thích được tận mắt nhìn thấy di huấn này. Như vậy có nghĩa là phải tới bái loài kiến thầy Mười nhằm được nhận thấy di huấn. Hơn thế nữa nữa, thầy Mười lại là người xuống núi cuối cùng và là người mai táng Sư Tổ, thử hỏi hầu hết bửu bối của ngài hiện nay ai giữ, nếu không phải là thầy Mười. Nghĩ vậy bắt buộc San hỏi thầy Tư: - Thưa thầy, quanh đó di huấn đó ra, thầy Mười còn đem xuống núi đa số gì khác không? Thầy bốn gật đầu: - không ai biết không còn được phần nhiều gì thầy Mười lấy từ núi xuống. - Nhưng ít nhất lúc Sư Tổ còn sống, cũng có người lên thăm nuôi và biết được Sư Tổ gồm có gì chứ? - Mấy năm chiến tranh lan rộng, không thể ai dám lên núi chạm chán Sư Tổ nữa. Chỉ từ thầy Mười là tín đồ duy độc nhất vô nhị ở trên kia thôi, mang đến lúc Sư Tổ chết, cũng yêu cầu là ngay gần mười năm xa lìa đám đồ đệ tụi tôi. Hồ hết gì sau này Sư Tổ luyện được, đâu gồm ai biết, ngoại trừ thầy Mười. - nếu như vậy tại sao Sư Tổ cấm đoán thầy Mười làm chưởng môn? - Ai lại phân vân tâm tánh thầy Mười. Ông khét tiếng về chuyện tà ma thôi. Số đông điều xuất sắc lành không làm cho ông gồm hứng thú. Nói đến đây, mọi fan đã tiếp cận thềm nhà. Thầy Mười đã đứng ở kia chờ, ông quan sát San tủm tỉm cười: - từ bây giờ thầy San cho tới đây, chắc chắn phải làm việc lại phía trên tới sáng sủa mai rồi. Nghe nói thầy làm ở Cục bình an cũng được thoải mái lắm, chưa phải trực gác gì đề nghị không? - Dạ, bé lo phận sự làm việc ngoài buộc phải miễn trực gác. - Đi bộ đội như thầy khỏe mạnh ru, chẳng bù với mấy thằng môn sinh tôi; đi tiến quân muốt mùa, lâu lâu bắt đầu được về, vì vậy chẳng gồm đứa nào tu luyện được môn nào cho ra hồn cả! Thầy bốn mỉm cười cợt nói vô: - Tôi cũng may mắn có được thầy San, nếu như không cũng chẳng biết đề xuất làm sao. Tụi mình già quá tuyệt vời rồi mà đệ tử chẳng gồm đứa nào đầy đủ sức mang đến xuất sư cả. Nghĩ về cũng buồn. Thầy Mười trầm ngâm: - dòng kiểu này, chiến tranh kéo dãn rồi đem ai nối nghiệp tụi bản thân đây. Mặc dù rằng có xuất sư được mười ông thì chỉ vài ba năm sau cũng đều có tới tám ông bỏ cuộc, còn hai ông đi vào đường bá đạo, làm tan nát hết, lúc đó Tổ cũng bỏ, Phật cũng chê mà thôi. Tự dưng thầy tứ cười lớn, nói nửa chơi nửa thật: - bây giờ mới nghe được thầy Mười nói một câu nhơn đức ! Thầy Mười mỉm cười ha hả, nói cùng với San: - Thầy San đừng tất cả nghe lời thầy bốn mà nghĩ xấu mang lại tôi nhé. Mặc dù mình gồm luyện ma tà nhưng nạp năng lượng hiền nghỉ ngơi lành. Trời Phật cũng độ. San nói bọc theo: - Dạ, thầy bà cốt duy trì được dòng đức là Trời yêu quý rồi. Còn chánh giỏi tà là tín đồ đời gán ghép đâu có quan hệ gì. Nghe San nói, thầy Mười tất cả vẻ thích thú lắm. Ông nhìn thầy bốn cười hể hả: - Thầy tứ nghe chưa. Tôi ban đầu khoái thầy San rồi đó. Tôi bảo vệ với thầy, ví như Sư Tổ còn sống, chắc chắn rằng ngài cũng vui lắm. Không lý chức chưởng môn lại lọt vào tay đời sau chúng hay bản thân sao? Thầy tứ chỉ mỉm cười, ông quan sát San kể lại một phần lời di huấn của Sư Tổ: - Phật tại tâm. Hồn ai nấy giữ nghe thầy San. San lật đật nói: - Dạ... Dạ, thầy Mười yêu quý thì nói bởi vậy thôi, bé biết mình rộng ai hết mà. ( Xin coi tiếp đoạn 2 )