Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

CHƯƠNG 997: LẠI GẶP NHAU RỒI

Xóm nghèo quần thể A.

Bạn đang xem: Truyện thiếu gia bí mật

Một người bọn ông mặc món ăn mày sẽ nhặt rác để kiếm sống, giả dụ để tín đồ khác nhìn thấy chắc chắn là sẽ nhận biết đây chính là Trương Đức Võ.

Giờ Trương Đức Võ đâu còn dáng vẻ hống hách như trước nữa, trái lại trông hết sức cô độc, làm người khác nên cảm thán.

Trương Đức Võ thầm gượng cười, ông từng là người bên cạnh Long Hậu, ngờ đâu giờ lại rơi xuống đến mức này, so với hào quang thời xưa thì lúc này ông vô cùng ăn năn hận, nếu vẫn còn đó cơ hội, ông mong muốn mình bao gồm thể bắt đầu lại.

Nhưng giờ trong thâm tâm ông đã hối hận hận đến xanh ruột, ông có nhiều ý tưởng tuy vậy giờ chẳng tâm sự được, chỉ cảm thấy phần lớn thứ không giống xa phần lớn gì ông nghĩ.

Đúng cơ hội này, một đám người đi về phía Trương Đức Võ, dịp ông chú ý thấy bầy họ thốt nhiên biến sắc, như nhìn thấy đám quái ác vật.

Ông ban đầu lùi về sau, như sợ hãi đám tín đồ kia phát chỉ ra mình, nhưng bầy họ vừa liếc mắt đã nhìn thấy Trương Đức Võ, thời gian thấy ông định bỏ chạy thì nở nụ cười ghẻ lạnh ngay.

Thoáng chốc, Trương Đức Võ đã bị bao vây, ông thấy bầy họ đang chú ý mình chế nhạo thì cực kỳ phiền muộn.

Cả fan ông ngây ngốc, chuyện gì nỗ lực này, chuyện này khác hoàn toàn so với phần đa gì ông nghĩ.

“Mấy vị đại ca, những cậu tới rồi à?” Trương Đức Võ nỗ lực nở nụ cười, ra vẻ rước lòng.

Nếu biến đổi lúc trước, hễ ai dám thiếu tôn trọng với ông, ông đang sai người ở kề bên đánh người đấy ngay, cơ mà giờ ông đã hết hết uy phong ngày kia rồi.

Có thể nói tiếng ông gần như là không thể sai khiến được ai.

“Trương Đức Võ, đến nước này rồi nhưng ông vẫn ngây thơ bởi vậy à, coi ra ông không muốn sống nữa.”

Mấy người đó nở nụ cười thâm trầm rét mướt lẽo.

Trương Đức Võ không dám nổi nóng, đành yêu cầu tươi cười nhìn đám bạn kia.

Trong đó có một người đàn ông to lớn tát thẳng vào mặt Trương Đức Võ, ông bị tát cho mức gần như không minh bạch được phương hướng, đề xuất nhất thời bùng lửa giận.

Ông lạnh nhạt nhìn đám bạn kia, cho rằng bọn họ thật thừa đáng, ông chưa từng mất phương diện như vậy, đề nghị thề rằng tuyệt nhất định phải khiến đàn họ nếm mùi âu sầu của mình.

“Ui cha, Trương Đức Võ, ông dám trừng mắt với shop chúng tôi à, ông chán sống rồi đúng không?” Đám người to lớn đó thấy Trương Đức Võ nổi nóng thì không phần nhiều không sợ, mà hoàn toàn trái ngược còn khịt mũi xem thường.

Giờ Trương Đức Võ bắt đầu biết tôi đã chọc giận đám tín đồ kia, bắt buộc vội xua tay cầu xin: “Các đại ca, tôi sai rồi, tôi làm gì có lá gan đó.”

“Được rồi Trương Đức Võ, ông đừng đối chọi với bọn chúng tôi, các ngày bởi vậy mà ông vẫn không có một tý quy tắc, gồm phải đợi công ty chúng tôi dạy mang lại ông một bài bác học, thì ông mới biết phép tắc đúng không?”

Đám fan kia lãnh đạm nói.

Xem thêm: Những Bài Thơ Đám Cưới Vui Càng Thêm Vui, Lời Chúc Đám Cưới Bằng Thơ Hay Nhất Mọi Thời Đại

Trương Đức Võ nghe kết thúc thì domain authority đầu tuyệt nhất thời cơ dại, nói thật ông đã biết thành đám fan kia dọa sợ, yêu cầu lau các giọt mồ hôi lạnh, độc nhất thời lừng khừng nên nói gì bắt đầu tốt.

“Các vị đại ca, tôi thiệt sự ko biết các cậu kiếm tìm tôi tất cả chuyện gì.” Trương Đức Võ gượng cười nói.

Mấy người cao lớn đó thấy Trương Đức Võ vẫn vẫn giả ngốc, thì tát thêm một cái nữa.

Trương Đức Võ vừa tức vừa sợ, cơ mà giờ ông chỉ rất có thể nhẫn nhịn rồi nói: “Các đại ca, tôi biết sai rồi, xin những cậu hãy tha mang đến tôi.”

“Ông biết không nên rồi? Ông biết không nên rồi thì tốt.” lúc này mấy người cao lớn đó new giơ tay ra.

Trương Đức Võ nghiến răng, rồi new đau lòng giao số tiền mình đã nhặt rác nhằm đổi lấy ra, chỉ là hầu hết tờ tiền các màu sắc, nhưng mà gộp lại cũng đủ 600 nghìn.

Đám người đó trầm mặt, hờ hững nói cùng với Trương Đức Võ: “Cái gì, lúc này ông nhặt rác rưởi chỉ tất cả từng này?”

Trương Đức Võ ra mức độ gật đầu: “Đúng đúng, tôi cũng hết phương pháp rồi, trước mắt tôi nhặt rác rưởi chỉ tìm kiếm được chút chi phí này.”

“Ông chớ giở trò này với tôi, tôi còn không biết ông vẫn nghĩ gì à, tôi nói đến ông biết, trong đôi mắt tôi, ông chỉ nên đồ quăng quật đi.” Một tên trong các số đó cười khinh thường xuyên nói: “Bình thường xuyên ông nhặt rác rưởi được 900 nghìn, ông mau nói thiệt đi, bao gồm phải ông vẫn lén che đi rồi đúng không?”

Trương Đức Võ hơi ngạc nhiên, yếu hèn ớt làm phản bác: “Tôi thật sự không có giấu, trên đây là toàn bộ tiền lương từ bây giờ của tôi.”

Tên đứng đầu không tin, anh ta ra hiệu cho đàn em mình, lũ em ở kề bên anh ta tiếp cận lục soát fan Trương Đức Võ ngay.

Bọn họ lục soát tín đồ Trương Đức Võ một lượt, sau cuối cũng search thấy một tờ tiền, lúc nhìn thấy tờ chi phí này, lũ họ độc nhất thời sáng sủa mắt.

Trương Đức Võ trở nên sắc, ông ko ngờ mình đã giấu kỹ như vậy mà vẫn bị mấy người này tìm thấy.

Tất nhiên bởi vì ông vẫn ‘nói dối’ yêu cầu bị dạy bảo một trận nữa.

“Tất cả xông lên đánh mang đến tôi, lần này nên đánh 10 phút.” Tên đứng đầu cười khẩy: “Đây là hình phạt lúc ông lừa tôi, ông nhặt rác tại vị trí tôi, tất nhiên phải nộp phí bảo hộ.”

Trương Đức Võ bị đánh nên không ngừng rên rỉ, Lý Phàm vừa chạy tới thì chứng kiến cảnh tượng trước mắt, anh khẽ lắc đầu, bình thường anh thấy ông ta rất đáng ghét.

Nhưng giờ đồng hồ Trương Đức Võ lại chật đồ dùng như vậy, chỉ có thể dùng một chữ thảm để miêu tả, tất nhiên, Lý Phàm không có lưu ý đến của thánh mẫu.

Anh biết Trương Đức Võ bị như vậy là do ông ta tự chuốc lấy, tiếng anh vẫn hiểu vậy nào là fan đáng thương ắt bao gồm chỗ xứng đáng hận rồi.

Trương Đức Võ rơi xuống tới mức này, là do bình thường ông ta vẫn làm nhiều chuyện ác, cần bị ức hiếp bởi vậy cũng là chuyện hay tình.

Ngược lại Lý Phàm khôn cùng ủng hộ mấy tín đồ đã đánh Trương Đức Võ.

Trương Đức Võ bị đánh đến cả thừa sống thiếu chết, cho dù ông mong xin thế nào cũng vô ích, giờ trong tâm hối hận muốn chết, cơ mà ông đã hết sự chọn lọc nào khác.

Lý Phàm nghĩ anh search Trương Đức Võ là vì tất cả chuyện quan trọng đặc biệt cần bắt buộc thương lượng, giả dụ giờ ông ta bị tiến công chết, hoặc bị đánh đến hơn cả không thể nói được nữa, vậy chẳng bắt buộc anh đã tiếp đây vô ích rồi ư?

“Mấy bạn một vừa hai bắt buộc thôi, mau xong tay lại đi!” Giọng nói thờ ơ của Lý Phàm thốt nhiên vang lên, bên cạnh đó túm lấy nạm đấm của một thương hiệu trong đó.

Mắt thấy cú đấm đó sắp tới đánh trúng đầu mình, Trương Đức Võ suýt sợ bị tiêu diệt khiếp, gấp nhắm tịt đôi mắt lại, giả dụ nó giáng xuống thì tối thiểu ông cũng buộc phải bị chấn hễ não.

Nhưng mấy giây sau, ông lại nghe thấy giọng nói quen thuộc, thêm vào đó việc đám tín đồ kia bỗng xong xuôi tay lại, bắt buộc ông mở đôi mắt ra theo bạn dạng năng.

Ông không nhìn thấy thiết yếu mặt Lý Phàm, tưởng tín đồ cứu mình là 1 trong những cao thủ, nên vô thức trườn tới ôm đùi anh, mong xin: “Cao nhân cứu vãn tôi với, tôi sai rồi, xin cậu tha mạng mang đến tôi.”

Lý Phàm cù đầu, khinh bỉ chú ý Trương Đức Võ nói: “Chúng ta lại gặp gỡ nhau rồi, tuy thế lần này triệu chứng của ông còn thảm hại hơn tôi nghĩ.”