Tình yêu tuổi học trò với hầu như rung đụng đầu đời luôn là số đông kỷ niệm xinh tươi nhất, cạnh tranh quên nhất, thậm chí ảnh hưởng sâu sắc cho tương lai của từng người. Tuy nhiên, không phải ai ai cũng đủ tỉnh táo khuyết và sáng sủa suốt để sở hữu được hầu hết hành trang đẹp từ đều kỷ niệm hoàn hảo và tuyệt vời nhất ấy... Dưới đó là những mẩu truyện được sưu tầm nhưng taothao.vn chắc hẳn sẽ đánh thức kỷ niệm mọi rung rượu cồn thời áo white đầy tinh khôi..

Bạn đang xem: 7 truyện ngắn tình yêu hay nhất dành cho tuổi teen


1 72
1
72

"Này, cậu ơi! Ngủ à?"

Một tên con trai dí gần cạnh mặt cậu vào phương diện tôi, theo quán tính, tôi bật ra sau, ấp úng. "Cậu... Cậu là ai?"

"Tớ là bạn ngồi sau sườn lưng cậu đấy. Các bạn cùng lớp sao cậu rất có thể vô tâm như vậy được chứ." cậu bạn thở lâu năm thườn thượt.

Tôi gục gặc đầu. Vào lớp tôi ko kết thân với ai, lầm lũi đến trường rồi lại lầm lũi về nhà. Mối bận lòng duy nhất của tớ chỉ có sách vở và đầy đủ kỳ thi.

"Này, chưa phải là cậu chần chừ tên tớ luôn luôn hả?" Cậu chống hai tay xuống bàn, trừng trừng ánh mắt tôi.

Tôi gãi trán, cười khì đánh trống lảng. "Mà cậu tìm tớ gồm gì không?"

"Xuống căn tin thuộc tớ đi."

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì cậu cụ cổ tay tôi, lôi đi. Học phổ biến với nhau gần cha năm tuy thế tôi đích thực không ghi nhớ tên cậu cho đến lúc cậu giận dỗi đề cập lại mình tên Hải Nguyên thì tôi mới ồ lên, cười cợt trừ cầm cố cho ý muốn lỗi. Chiều hôm kia lớp tôi học ngoại khoá chỉ hai tiết, ngừng có thể về hoặc làm việc lại tham gia câu lạc cỗ khiêu vũ hoặc thể thao. Tôi không có hứng thú với mấy thiết bị đó càng không muốn về đơn vị giữa trời nắng yêu cầu tôi ngồi lì vào lớp, tiếp đến thì bị Hải Nguyên kéo tay đến căng tin. Lần đầu tiên cậu mời tôi trà sữa. Hôm ấy công ty chúng tôi nói rất nhiều chuyện nhưng hiện nay thì tôi sẽ quên hết rồi.

Hải Nguyên bảo tôi dạy dỗ kèm nước ngoài ngữ cho cậu bởi tôi tương đối về môn này. Cũng chẳng cực nhọc nhọc mấy phải tôi dấn lời. Một trong những buổi học tập thêm, tôi lưu giữ Hải Nguyên từng nói rất mong muốn cùng tôi tới một tp học đại học đến lúc tôi nói thiệt à thì cậu lại im thinh.

Rất lâu sau, tôi hỏi Hải Nguyên thắc mắc mà tôi thắc mắc xưa nay nay.

"Tại sao hôm ấy lại mời tớ trà sữa?"

Cậu đáp ngay. "Vì tớ thấy cậu thường mua trà sữa sau mỗi máu học bắt buộc tớ đoán là cậu khôn xiết thích uống trà sữa."

Trong thâm trung tâm cậu, có thật lòng mong muốn đi uống trà sữa cùng tớ không? Tôi ko nói ra.

Cơn gió mùa hè thổi qua ngọn núi cao, qua biển lớn cả, qua phần đông toà bên cao tầng. Cơn gió ngang qua chống tôi rồi đi mất tuy thế kịp vướng lại chút mát lành cho ngôi nhà nhỏ.

Mười giờ đồng hồ tối, tôi vừa nghe radio vừa ôn bài bác cho kỳ thi sắp tới tới.

Như những ban đêm khác, họ lại gặp mặt nhau trên sóng vạc thanh. Hãy nói tôi nghe câu chuyện của người sử dụng đi nào. Bạn có bỏ dở cuộc hẹn nào với người bạn thích không?

Xen lẫn vào giọng đọc của cô ấy phát thanh trên đài là tin nhắn tới từ Hải Nguyên.

Từ vựng các quá, mệt nhọc thật đấy.

Cậu cũng muốn thi đỗ không?

Tớ học tập tiếp đây. Cậu chớ thức khuya thừa nhé. Ngủ ngon!

Tôi chụp lại màn hình tin nhắn đó có tác dụng kỷ niệm.

Cậu bảo tôi ngủ nhanh chóng nhưng bạn dạng thân cậu lại thức mang đến một, nhị giờ sáng. Giờ bíp điện thoại cảm ứng làm tôi thức giấc.

Mai tớ sẽn mang bữa sáng mang đến cậu, bánh mì phô mai cùng trà sữa nhé!

Sáng hôm sau, Hải Nguyên cho tới lớp muộn. Mãi đến bảy rưỡi cậu mới rón rén vào lớp bởi cửa sau, đôi mắt thâm quầng. Cậu dúi vào tay tôi bữa sớm nhưng vì sao cậu lại biết món ăn uống khoái khẩu của mình là bánh mỳ phô mai. Tôi chỉ từ vấn bản thân thôi chứ không cần gặng hỏi cậu. Có lẽ cậu vì ăn sáng này mà lại tới lớp trễ chăng?

Hết chạm mặt mặt sinh sống trường, sống lớp học tập thêm rồi phụ đạo mang đến cậu môn giờ đồng hồ Anh đề nghị thời gian shop chúng tôi bên nhau cực kỳ nhiều.

Cơn gió thổi qua hang cùng ngõ hẻm vắng, thổi mãi vẫn không đuổi kịp bóng hình còn vương lại của người.

Xem thêm: Truyện Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc, Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Ngày thi cuối, Hải Nguyên hẹn gặp tôi ở bé đường bé dại sau trường tuy thế cậu vẫn quên. Dịp đó tôi cho là thi xong có lẽ cậu khôn xiết mệt phải đã quên cuộc hẹn do chủ yếu mình đề nghị. Tôi cũng không bận lòng và thông cảm đến cậu cho dù sao thì tương lai vẫn còn đó dài sinh sống phía trước.

Mười một giờ tư lăm phút tối đó, cậu ghi âm giọng nói của mình với câu ngủ đủ giấc nhé và gửi quý phái tôi. Cứ thế, tối nào tôi cũng mở lên nghe, tất cả cảm tưởng như nghe thiết yếu miệng cậu chúc tôi vậy.

Tôi không hề biết những suy nghĩ trong cậu, chân thành hay đưa dối mà lại quãng thời hạn vừa qua, phần nhiều gì mà cậu tạo cho tôi khiến tôi khôn xiết cảm động. Trái tim tôi đập lệch nhịp vì chưng cậu. Xúc cảm này y như nhai trong miệng viên kẹo dẻo ngọt lịm.

***

Năm giờ cha mươi phút chiều, buổi học sau cùng.

"Cậu gồm tin không, bên trên đời này sẽ có được người phù hợp cậu chớ thây cậu gồm bao nhiêu khuyết điểm, thời điểm cậu đang cô đơn ở một nơi mát mẻ nào đấy, bị ướt mưa hay say sưa trong đau đớn thì cậu nhất quyết phải trẻ trung và tràn trề sức khỏe để vượt qua sự láo loạn của nạm giới."

Hải Nguyên luôn nói rất nhiều điều cạnh tranh hiểu như vậy.

Cuối cùng shop chúng tôi cũng có một cuộc hẹn đúng nghĩa trước lúc bước vào đời.

Ba tiếng chiều ngày công ty nhật, tôi đến điểm hẹn. Vô tình khi cả hai mặc màu sắc áo giống nhau. Tôi hỏi cậu đi đâu thì cậu kéo ra từ trong túi áo một mẫu hộp gỗ bé dại bảo là kim cương sinh nhật mang đến tôi.

"Làm sao cậu biết sinh nhật tớ?" Tôi dìm lấy món quà, thắc mắc.

"Chỉ... Tại tớ hay lưu ý thôi." Cậu cười cợt xuề xoà.

Hôm đó công ty chúng tôi chẳng đi đâu đùa cả, chỉ ngồi sinh hoạt bờ hồ đài xịt nước ăn kem. Té ra cậu hẹn tôi hầu hết là chúc mừng sinh nhật tôi.

Hải Nguyên chưa hẳn là học sinh nổi nhảy trong lớp cũng chẳng vượt điển trai để các cô gái viết thư tỏ tình nhưng chỗ nào cậu đi qua, phần đa người luôn luôn hướng mắt nhìn về khu vực ấy cũng chính vì cậu là quý ông trai xuất sắc bụng, sống tình cảm và mang trong bản thân trái tim tràn trề nhiệt huyết. Chưa bao giờ từ bao giờ tôi bắt đầu nghĩ về cậu, tìm hiểu cậu. Hải Nguyên-cậu ấy-giống như 1 đứa trẻ cố kỉnh chấp, một ngọn lửa đốt cháy hy vọng, làm cho sáng bừng lên ý chí sau đó cậu sẽ mệt mỏi và ngủ thiếp đi.

Tôi cảm thấy cuộc sống không quá nhàm chán nữa, có chút vui và sống động, có chút phiền não cùng hoan lạc. Toàn bộ những xúc cảm đều mang lại với nhau làm cho cho nhân loại của tôi thú vị và đa dung nhan màu hơn.

Nhưng mùa hè ngắn ngủi, hồ hết tại tôi ko kịp học cách dũng cảm để nuối tiếc nuối biến hóa nuối tiếc, nhằm tôi với cậu cách quãng từ đây.

Vào ngày tốt nghiệp, tôi ko thấy Hải Nguyên đâu hết. Tôi cũng đã gọi điện mang lại cậu nhưng máy cứ bận hoài. Thời gian tôi bước xuống tự bục nhấn thưởng, cô bạn lớp phó đưa đến tôi bức thư bảo là của Hải Nguyên gửi. Lá thư ấy, cậu viết.

Khi cậu mở bức thư này thì tớ vẫn ở trên máy bay. Xin lỗi vì đang không nói gì mà ra đi bất thần như vậy. Tớ sợ giả dụ nói ra vào thời khắc ấy sẽ có tác dụng cậu phân tâm. Nạm nên, tớ đưa ra quyết định đợi kỳ thi xuất sắc nghiệp qua đi tớ bắt đầu nói. Tớ cùng gia đình đến một xứ sở khác, sinh sống với học tập sinh sống đó. Điều này đã làm được định sẵn lúc tớ 16 tuổi, vào cuối năm lớp mười nhưng bởi cậu tớ đã xin phép ba bà mẹ cho tớ sống lại học thuộc cậu hết tía năm học. Tớ luôn để ý đến cô các bạn ngồi trước mình. Cô bạn ấy hơi trầm. Các lần tớ muốn dữ thế chủ động bắt chuyện nhưng dường như xung xung quanh cậu tất cả một bức rào chắn vô hình dung ngăn tớ tiến vào hoặc cũng rất có thể tớ thiếu thốn dũng khí. Ngày nối ngày trôi đi. Ngày xa nhau cận kề mà lại tớ vẫn không nói một câu làm quen. Tớ muốn trước lúc rời khỏi khu vực đây rất có thể cùng cậu tạo ra thật những hồi ức đẹp. Tớ đã làm được rồi, đúng không? Đôi lúc nhớ lại khoảng thời gian tươi vui ấy, tớ thấy niềm hạnh phúc và đôi khi cũng cảm xúc thất vọng. Trên con phố đời có tương đối nhiều chông chênh, kẻ giỏi người xấu, mưa lâm vào tình thế buổi sáng sủa sớm hay ấm áp mặt trời vào tầm hoàng hôn... Tất cả cấu thành nên cuộc sống của bọn chúng ta. Cậu hãy hãy nhớ là phải trẻ khỏe vượt qua đám đông hỗn loàn của rứa giới. Tớ không chắc ngày như thế nào mình trở về. Vậy đề nghị tớ cảm ơn các điều giỏi đẹp và cả phần nhiều điều không tốt đẹp. Cảm ơn trong thời điểm qua cậu đã mở ra ở đây. Nếu tất cả ngày chúng ta tương phùng, tớ hi vọng tớ với cậu đã mặc cỗ đồng phục màu xanh da trời năm ấy, với mọi người trong nhà xuống căn tin, với mọi người trong nhà ôn lại bài học kinh nghiệm cũ. Tớ cực kỳ vui vày cậu vẫn dành thời hạn bên tớ. Thật ra, ngày đầu gặp mặt cậu, tớ vẫn có cảm giác đặc biệt với cậu rồi. May mắn nhất, là tín đồ cậu thích cùng thích lại cậu. Tạm thời biệt.

Nắng ngoài hành lang cửa số chói chang, lá thư trên tay tôi do cơn gió thoảng qua nhưng mà nhẹ nhàng lay động. Thanh xuân của bọn họ vì một câu trợ thời biệt cơ mà trôi đi không còn sao? không đâu. Mặc dù rằng không chạm chán lại nhau đi chăng nữa, nếu bản thân vẫn như thuở ấy, mềm mỏng mảnh nhưng tràn trề nhiệt ngày tiết thì dù bão tố tuyệt nắng cháy, tôi tin sẽ có được ngày công ty chúng tôi cùng nhau khiến cho thật nhiều kỳ tích, sở hữu tuổi con trẻ năm ấy hoá thành hồi ức đẹp nhất.