Việc đã đến nước này rồi, Cận Phượng Anh thiếu tín nhiệm Ngôn đái Nặc sẽ không tồn tại chút hễ lòng nào.

Bạn đang xem: Truyện tổng tài cuồng vợ

Mà lại đợi đến lúc mang Tây Quyết sắp đến phát hiện tại ra, truy cứu giúp trừng phạt, thì chỉ sợ phiên bản thân cô ta đã chết không có đất chôn. Đi đến cách đường này, ngược lại cô ta lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, từ lúc người thân cứ lần lượt ra đi, cô ta nhịn nhục đến bây giờ cũng chỉ vì chưng khoảnh tự khắc này. Mặc dù cho Ngôn đái Nặc như ý không chết, thì cỗ ta vẫn còn đấy một đối phương rất mạnh... Cận Phượng Anh quan sát lên bầu trời sao phủ lánh, mỉm cười. Trong mật đạo gần như không có một tia ánh sáng nào, thỉnh thoảng rất có thể nghe thấy giờ đồng hồ nước nhỏ dại xuống khía cạnh đất, chỉ bao gồm một một luồng khí lạnh cùng không khí ẩm ướt bao phủ lên toàn cơ thể, căn buôn bán không xua đi được. Bụng bên dưới truyền cho một trận nhức nhói, có cảm hứng như mong mỏi khụy xuống. Ngôn Tiếu Nặc không rứa không ngừng lại, nhờ vào tường, bao bọc lấy bụng thay đổi thật nhanh. Tay cô sờ vào lọ thuốc trong túi áo. Tình cầm cấp bạch...chắc là bây giờ đây? Cô không thể do dự, chớp nhoáng lấy lọ thuốc ra uống hết thuốc trong đó. Cơ thể dường như dần dần tất cả một xúc cảm ấm áp, cảm giác khổ cực lạnh giá chỉ kia từng chút từng chút tung biến. Ngôn Tiếu Nặc biết răng thuốc vẫn phát huy tác dụng, cô cũng biết thời gian không thể nhiều nữa, độc nhất vô nhị định bắt buộc đi thoát ra khỏi mật đạo này. Chân nhức buốt mong muốn chết, nhưng bởi con, cô độc nhất định buộc phải gắng gượng. Update sớm độc nhất tại Tổng Tài Cuồng Vợ. Bầu trời dần dần sáng lên, nhưng lại trong không trung vẫn tồn tại mang theo xúc cảm lạnh giá chỉ của sương mù không hê tiêu tan, mang Tây Quyết khoác trên mình chiếc áo gió đen, đứng lân cận bãi đỗ trực thăng. y hệt như một dấu mực black trên trang giấy trắng, bất luận anh đứng sinh hoạt đâu, cũng đều là điểm thu hút ánh nhìn của bạn khác. Duy Đức thuộc Mặc Tây Quyết hóng Trình Tử Diễm đến. Lúc ánh đèn chiếu xuống phương diện đất, Trình Tử Diễm cuối cùng thì cũng đến rồi, đằng sau còn tồn tại Đường Mạt Ưu. Khoác Tây Quyết vội vã đi tới, kêu một tiếng: “Chú Trình”. Trình Tử Diễm gật gật đầu, ko nói bất cứ một lời vượt thãi nào, hỏi khoác Tây Quyết: “Bây giờ bọn họ đi cho tới đó, trê tuyến phố đi cậu nói mang đến tôi biết tình hình của cô ấy”. Quản lí gia Duy Đức đã đứng sẵn trước cửa xe, xuất hiện cho bọn họ. Một tốp fan vội đá quý đi tới tòa nhà thiết yếu của thọ đài, trước cửa, hai người vệ sĩ đứng đó, thấy mang Tây Quyết đến, thì thở phào một hơi rồi cung kính chào một tiếng: “Cậu chủ”. “Ngôn đái Nặc đâu?” “Cô Ngôn trong phòng nghỉ ngơi”. Mang Tây Quyết không nói nhiều, trực tiếp xuất hiện đi vào trong, bây giờ lại phát hiển thị trong chống trống không, ko một trơn người. Một dự cảm không lành bệnh trào lên. “Ở trong phòng ngủ ngơi?” khoác Tây Quyết quay đầu nhìn hai người vệ sĩ đã cúi gập người, hỏi từng câu từng chữ, “Người chạy mất lúc làm sao mà các người cũng không biết?” Hai fan vệ sĩ sợ cho nhũn người, đồng thanh nói: “Cậu chủ... “ Duy Đức vội vàng nói: “Cậu công ty để tôi đi coi camera”. “Xem camera làm cái gì?” Ánh mắt mặc Tây Quyết nhan sắc bén như dao, “Ông, đem fan đi ngăn ở lối ra mật đạo”. Duy Đức trừng mắt lên, “Mật đạo?” tuy nhiên nghĩ lại thì cũng đúng, bạn căn bạn dạng không thoát ra khỏi phòng, nhưng lỗi vào mật đạo lại chính trong phòng ngủ chính. Khoác Tây Quyết lãnh đạm hứ một tiếng, chỉ vào hai fan vệ sĩ nói: “Ðem nhì tên phế thiết bị này vất thoát ra khỏi lâu đài! Còn nữa, tất cả mọi fan đều ở hết trong phòng, ko được ra ngoài!" Duy Đức kính cẩn đáp: “Vâng”. Khoác Tây Quyết đi cho mở lối vào mật đạo. Trình Tử Diễm vào khoác Tây Quyết đi trong mật đạo, ông ấy bé dại giọng nói với mang Tây Quyết: “Cậu cứ tra cứu thấy người đã rồi tính". Bước đi Mặc Tây Quyết cấp tốc như gió, trong mật đạo tăm tối không vậy nhìn ra biểu cảm của anh, tuy vậy lại nghe thấy tiếng nói của anh sở hữu theo vội vàng gáp với lo lắng: “Tôi chỉ lo cho sức mạnh của cô ấy”. Càng ngày anh càng sợ, sợ hãi rằng tiến nhanh phía trước, anh sẽ nhìn thấy thi thể của Ngôn Tiếu Nặc. Trình Tử Diễm cũng ko dám chắc chắn Ngôn tiểu Nặc vẫn uống thuốc của ông ấy đưa hay chưa, lúc này đây nói gì cũng không tồn tại tác dụng, ông ấy nói cùng với Đường Mạt Ưu: “Ưu à, không hẳn con biết phương pháp lần theo dấu vết sao?” Đường Mạt Ưu gật gật đầu, nói: “Con biết rồi, để con xem xem.” Anh ta tiến cấp tốc lên vùng trước mấy bước, để ý lắng nghe music trong mật đạo, lắc lắc đầu: “Chắc cô ấy vẫn đi ra bên ngoài rồi”. Khoác Tây Quyết quan trọng kiềm chế được nữa, trực tiếp chạy về lối ra mật đạo. Trình Tử Diễm và Đường Mạt Ưu cũng đi theo. Ở cửa ra, nhị hàng vệ sĩ qua huấn luyện bài bản đang đứng túc trực, thấy đám mang Tây Quyết đi ra, đều phải sở hữu chút ghê ngạc. Đường Mạt Ưu nôn nả hỏi: “A Quyết, cậu bảo đàn họ đừng động đậy, để tôi tìm”. Mang Tây Quyết gật gật đầu, nói cùng với mấy người vệ sĩ ấy: “Toàn cỗ về hết lâu đài, phối hợp với Duy Đức điều tra rõ ràng xem chung cuộc đã xảy ra chuyện gì! tất cả mọi vấn đề đợi tôi về rồi xử lý”. Đám vệ sĩ nhanh chóng rời đi. Đường Mạt Ưu cảnh giác quan giáp một lượt, nói với khoác Tây Quyết: “Cả đoạn đường dài như thế, nếu sức khỏe Ngôn tè Nặc tất cả vấn đề, thì sớm đã phát chỉ ra vết huyết rồi, nhưng tại chỗ này lại khôn xiết sạch sẽ, không nhiều nhất rất có thể khẳng định, cô ấy không sao”. Trình Tử Diễm lúc này có thể chứng thực được, nói với mặc Tây Quyết: “Xem ra cô ấy vẫn uống thuốc nhưng mà tôi đưa rồi”.

Xem thêm: Top 10 Truyện Tranh Ngược Cổ Đại Hay Nhất, Top 23 Truyện Tranh Ngôn Tình Cổ Đại Hay Nhất

“Thuốc gì?” mang Tây Quyết gấp rút hỏi. Trình Tử Diễm thở lâu năm một hơi, nói: “Đấy là thuốc cứu giúp mạng, chỉ là đặc thù rất mạnh, cơ thể cô ấy yếu ớt ớt bởi vậy thì phải lập tức tìm kiếm được cô ấy rồi đem đến chữa trị thì mới có thể được”. Nghe mỗi câu của ông ấy, sắc đẹp mặt khoác Tây Quyết lại trầm xuống một phần, bàn tay không kìm nén được chũm thành cụ đấm. Đường Mạt Ưu nói: “Chúng ta mau chóng thuận theo con đường này xua đuổi theo, cô ấy chỉ gồm một người, chắc chắn rằng không thể chạy xa được”. Mang Tây Quyết lập tức open xe, Trình Tử Diễm cùng Đường Mạt Ưu ngồi vào trong ghế sau, xe chớp nhoáng được lái đi. Ngôn tè Nặc sống trên đường, thực thụ không thể thay gượng được nữa, ngồi trên vạt cỏ mặt đường nghỉ ngơi một chút. Cô biết, từ bây giờ đây chắc hẳn rằng là khoác Tây Quyết đang thực hiện tìm tìm cô ở mọi ngóc ngách, nhưng mặc dù rằng cô có chết sống đây, cũng trở thành không để Mặc Tây Quyết đụng vào con mình. Trong không trung truyền mang đến hương hoa hồng thoang thoảng. Cô đùng một cái nhớ lại, lần cô thuộc Lục Đình đến biển khơi hoa hồng trước đây, chính là mùa này, là mùa hoả hồng nở rộ. Khoác Tây Quyết trọn vẹn không có khả năng chống lại hoa hồng, đề xuất anh ấy một mực sẽ tránh nơi này. Ngôn đái Nặc cũng không ngần ngại đi về hướng hương hoả hồng truyền đến. Mang Tây Quyết lái xe, đùng một cái nhíu mày, xe tạm dừng một chút. Đường Mạt Ưu bỡ ngỡ hỏi: “Sao vậy? phía này là đúng rồi, sao cậu ko lái tiếp về phía trước đi?” Trình Tử Diễm nói: “Quay đầu về”. Gương mặt Đường Mạt Ưu lòi ra vẻ quan trọng hiểu nổi, nói: “Bố, trở lại là đi ngược phía rồi”. Mặc Tây Quyết ko nói gì, kiềm chế cảm hứng khó chịu đựng đang rục rịch trào lên trong người, nhận ga. Trình Tử Diễm kinh ngạc, nóng vội nói: “Mặc Tây Quyết, cậu điên rồi à?” “Đừng nói chuyện”. Mang Tây Quyết ghẻ lạnh hỏi một câu: “Đường Mạt Ưu, cậu khẳng định là cô ấy sinh hoạt phía trước à?” . Ngôn Tình Tổng Tài tuy vậy Đường Mạt Ưu rất khó hiểu, dẫu vậy thấy cỗ dạng gấp gáp của mang Tây Quyết, anh ta lại không đủ can đảm không nói thật, “Đúng, chắc chắn ở phía trước”. Dòng xe cụ thể lại càng tăng tốc độ lao về phía trước. Đường Mạt Ưu hít một hơi thật sâu, bỡ ngỡ hỏi: “Ở đây có hoa hồng? Thơm quá”. Trình Tử Diễm mang thuốc từ vào chiếc túi xách tay bên người, không nói năng gì nhét trực tiếp vào miệng người đang lái xe ở phía trước. Đường Mạt Ưu bị hành vi này của Trình Tử Diễm làm cho ngẩn người, anh ta biết mấy viên dung dịch ấy, là thuốc kháng dị ứng. “Sao A Quyết lại đề xuất uống thuốc phòng dị ứng?” Đường Mạt Ưu nghẹn ngào hỏi, “Chẳng lẽ do mùi huê hồng này sao?” Trình Tử Diễm sầm mặt không nói gì, mang hết dung dịch trong túi đút mang lại Mặc Tây Quyết. Cái xe sau cuối cũng ngừng lại, mang Tây Quyết mau lẹ xuống xe, Trình Tử Diễm và Đường Mạt Ưu cũng nhanh chóng xuống. Đang đúng thân xuân, huê hồng nở một cách dồn dập, cùng với mùi thơm nồng đậm là khung cảnh long lanh vô cùng, nhưng mà trong mắt mang Tây Quyết, lại không khác gì hải dương lửa địa ngục, chỉ cần tiến lên một cách là như muôn đời không thể trở về được. Trình Tử Diễm kéo tay mang Tây Quyết lại, thoa giọng nói: “Bây giờ trở lại còn kịp, cậu thật sự không bắt buộc mạng nữa sao?” mặc Tây Quyết yên tâm nói: “Cô ấy vẫn sẽ ở vùng phía đằng trước không chịu ra”. Đường Mạt Ưu ở đầu cuối đã phát âm ra xảy ra chuyện gì, khuôn mặt bị dọa mang lại trắng bệch, “A Quyết, cậu hoàn toàn có thể về trước, tôi và bố tôi đang vào trong search cô ấy”. Mặc Tây Quyết xong xuôi khoát tự chối: “Không nên đâu, người đàn bà của tôi, tôi nên đích thân đưa cô ấy về nhà”. Anh còn mong hỏi cô, sau cùng là thức gì đã khiến cho cô ấy trở nên độc ác như vậy. Từ bỏ lần anh dị ứng với huê hồng rồi ở trên chóng hôn mê nhị ngày liền, tự đó mặc dù cho cô ấy cực kì thích huê hồng thì cũng không hê nhắn đến hai tự “Hoa hồng” thêm 1 lần như thế nào nữa. Cô ấy còn chăm chú hơn cả anh, bất kể thứ gì có tương quan đến hoả hồng cô cũng không còn chạm vào, chỉ vị sợ anh sẽ xảy ra chuyện. Nhưng lại hôm nay, cô lại trốn trong biển lớn hoa hồng này, căn bản không ước ao đi ra. Đường Mạt Ưu vẫn còn muốn nói gì đó, tuy nhiên Mặc Tây Quyết lại bền chí lắc đầu: “Tôi không muốn tranh luận, tôi cũng không yêu cầu tranh luận, hai tín đồ cứ tại đây đợi tôi là được”. Nói xong, khoác Tây Quyết men theo giữ các khóm hoa tiến về phía trước kiếm tìm kiếm. Đường Mạt Ưu quan sát bóng sống lưng của khoác Tây Quyết, lắc đầu nghẹn ngào nói: “Bố, A Quyết...cậu ấy điên rồi sao?” cụ thể biết khu vực đây tủ đầy vì chưng thứ trang bị trí mạng cùng với anh ấy, anh ấy vẫn cố định tiến về phía trước nhằm tìm Ngôn tè Nặc, không để ý đến bất cứ thứ gì trên đời này nữa. Trình Tử Diễm không nói gì, chỉ thở lâu năm một tương đối thật sâu, trầm mang hồi lâu, rồi nói với Đường Mạt Ưu: “Ưu à, con về thành tháp trước đi, chuẩn bị một chút”. Đường Mạt Ưu gọi ý của Trình Tử Diễm, sợ rằng hai bạn đó ra đi thì đề nghị đưa ngay lập tức lên chóng bệnh. Mặc Tây Quyết nỗ lực chống đỡ cảm giác khó chịu trong cơ thể và sự choáng váng sắp ngất lịm đi ấy, tuy nhiên ý chí tất cả lớn đến hơn cả nào, thì cũng chẳng thể kháng cự lại phản ứng của cơ thể. Anh lấy bé dao bé dại mang theo bên bạn ra, không đo đắn rạch một mặt đường thật sâu lên cánh tay mình. Cảm giác cực khổ kịch liệt khiến anh tỉnh táo, tiết tươi thuận theo cách tay của anh ấy chảy xuống, nhỏ dại xuống rất nhiều cánh hoa hồng đỏ rực, hoa hồng đẹp nhất một cách ma mị kỳ lạ. “Ngôn đái Nặc! Em ra đây!” khoác Tây Quyết tận dụng chút tỉnh hãng apple ngắn ngủi này, hét lớn lên gọi cô. Ngôn tiểu Nặc dĩ nhiên nghe thấy tiếng call của khoác Tây Quyết, cô sửng nóng vô cùng, sao anh lại cho tới đây? dễ thường anh đắn đo đây là ở đâu sao? trả lời Mặc Tây Quyết vẫn chính là một không gian trầm mặc, mặc Tây Quyết lại dùng dao rạch một đường, tiết chảy không ngừng. Ngôn tè Nặc đã nhận thức thấy anh đang làm gì, cô không thể trâm khoác thêm được nữa, béo tiếng hét lên: “Mặc Tây Quyết! Anh làm cái gi thế!” Cô chạy về hướng anh ấy, kéo cánh tay đang nhuộm ướt bởi máu tươi của anh lên, đôi mắt rủi ro nhìn anh: “Anh bị điên rồi sao?” gương mặt trắng bệch của mặc Tây Quyết, song môi tái nhợt, bàn tay anh ấn lên vai cô, giọng nói nhẹ mang đến dọa người: “Ngôn tiểu Nặc, em muốn giầy vò anh đến lúc nào?”