Category: cổ đại, ngược trung ương (đọc tức chớ có oán Chiqu đấy, trước tiên viết truyện ngược ý muốn được chỉ giáo. P.S Chiqu thực tế ưa truyện sủng 100% cơ cơ mà lâu lâu thay đổi chút ^^ he he).

Bạn đang xem: Truyện vương phi lạnh lùng

Status: đã viếtDisclaimer: tự niềm vui là chủ yếu ^^, vật dụng lỗi mang lại nếu trùng lặp cụ thể với bằng hữu nào đó.Warning: 18+Phong Quốc nhị vương gia Lương Hoàng Thiên Lãnh, tín đồ đúng như thương hiệu tàn bạo, độc ác, vô tâm, lạnh ngắt thiên hạ không tín đồ nào chần chờ tới danh. Hoàng đế ca ca tứ hôn ban cho cô bé nhi của đương triều tể tướng, Long Linh Nhiên tè thư. đàn ông sau đêm tân hôn động phòng hoa chúc, chà đạp kết thúc mỹ nhân thì đánh đấm văng lịch sự một bên tống vào lãnh cung.Vương phi ở trong phủ chức danh chỉ là hão, địa chỉ không bằng một tiểu thiếp bình thường. Rước vào phủ không được hai ngày đã bị bỏ rơi thì còn ai nể mặt. Sức mạnh vốn yếu ớt lại không được quan tâm tốt chẳng mấy chốc sẽ đổ bệnh nặng. Ốm nhức thập tử độc nhất vô nhị sinh, lang quân cũng thèm cho tới ngó mặt một cái, hắn hoan lạc nguyền rủa con gái chết cho cấp tốc còn không kịp, ở này mà thăm cùng với nom.Nàng sau cùng đại nạn không chết, sau khi tỉnh lại khỏi căn bệnh thì trung khu tính biến đổi hắn, không còn là cô gái yếu đuối, đa cảm, đa sầu như trước. Vương gia ngươi có thể lãnh khốc vô tình thì vương phi của ngươi há lại không thể.
Cổ Đại Cung Đình Hầu tước đoạt Ngôn Tình Ngược con gái Cường Sắc
1/67
Chương 1: Hấp hối
Long Linh Nhiên nhỏ nặng đã rơi vào tình thế mê sảng một ngày một đêm mà lại không tỉnh giấc lại. đàn bà nha hoàn đi theo từ nhà bà mẹ đẻ Ngọc Nhi đứng mặt giường hoảng loạn kêu khóc thảm thiết. Tiểu thư thể hóa học vốn yếu hèn ớt, từ ngày thành thân lại bị giá buốt nhạt, bạc đãi thê thảm sống không bằng chết hôm nay chắc cô bé ấy cũng muốn cứ ráng mà đi không phải tỉnh lại. Người vợ đã đi mong vương gia mang lại mời đại phu cơ mà tên ác ma máu giá buốt đó, nửa câu cũng không cho nàng nói chấm dứt đá văng nữ giới khỏi cửa. Thê tử của hắn hấp ăn năn trên giường, hắn chỉ biết ôm đồng thời hai cha nữ nhân mà mừng húm nửa điểm quan tâm cũng ko có. Ngọc Nhi hận hắn tận xương tủy tuy nhiên chỉ biết cắm răng chịu đựng đựng, đái thư của phụ nữ lá ngọc cành xoàn bị oan qua đời gả cho tên khốn không bằng heo chó này thiệt là nghiệt ngã.

Xem thêm: Nguyên Nhân Và Cách Sửa Điện Thoại Bị Vỡ Màn Hình Điện Thoại Bể


- tiểu thư, cô mở đôi mắt đi đừng làm cho em sợ,… hu hu đái thư…- tè thư, cô nỗ lực lên, em… em đi van mong tên ác ma đó lần nữa,… cần gắng chịu đựng đựng, cô ko được quăng quật cuộc đâu.Ngọc Nhi nước mắt đầy mặt, nức nở lao ra khỏi phòng một lượt nữa. đái thư của đàn bà mới chỉ gồm 18 tuổi, cô bé ấy còn quá trẻ tuổi để kết thúc một cuộc sống lẽ ra nên lâu hơn phía trước. Ngọc Nhi chạy hết tốc lực cố sức băng nhanh qua hậu viện nhằm tới chính sảnh vị trí vương gia trú ngụ. Tên ác ma đó sắp xếp cho tiểu thư của thiếu phụ ở lãnh cung nơi cách xa chính sảnh nhất, hắn đối với tiểu thư cứ như có oán thù hận tích tụ từ ngàn kiếp vậy, xa lánh nàng, coi coi thường nàng, bỏ mặc nàng cho mẫu đám tì thiếp của hắn áp bức. Thật không thể hiểu nổi, tè thư nhà nữ thiện lương có đụng đụng gì cùng với hắn bao giờ chứ.
- vương gia, nô tì Ngọc Nhi xin mong kiến.- vương vãi gia xin hãy cứu vãn lấy tiểu thư của nô tì.Nàng đứng ngoài ở trong nhà quỳ lạy, kêu khóc bởi vì đám lính canh cấm đoán nàng đi vào. đái thư đã nguy kịch mà không người nào chiếu cố, trong phủ này nếu không tồn tại lệnh của vương vãi gia thì đại phu cũng không đủ can đảm chữa bệnh cho vương vãi phi. Nàng chính vì thế phải tiếp đây năm lần bảy lượt mong xin hắn mở lời xoàn ngọc, chuẩn chỉnh cho đại phu cho tới xem dịch cho tiểu thư. Nhưng lại hắn hôm nay đang bận hú hí với chị em nhân, phụ nữ van cầu nỗ lực nào hắn cũng chẳng nhằm tâm.Ngọc Nhi khóc sưng hết mắt, kêu khản cổ thì cửa ngõ phòng vương vãi gia bật tung. Hắn một thân lục y phía 2 bên kè kè tía nữ nhân, hắn vừa tức mình đấm đá tung cửa ngõ để xem như là kẻ nào gan mập cùng bản thân dám đứng kế bên la hét làm cho phiền hắn chơi đùa. Ác ma đứng đó hững hờ nhìn xuống thân ảnh nhỏ nhoi đã dập đầu dưới kia, phun ra mấy câu lãnh khốc.
- tiện tì phệ mật, ngươi dám làm mất nhã hứng của bổn vương, mong chết sao?- vương gia, nô tì tham loài kiến vương gia. Ngài có tác dụng ơn có tác dụng phước cứu vãn vương phi, chị em ấy bệnh trở nặng lắm rồi.Hai chữ vương phi này làm cho tên phái nam nhân đứng trên bậc cửa ngõ cao cơ nhíu mày khó chịu còn cha nữ nhân bên cạnh mắt lóe lên sự tị ghét, coi thường. Vương vãi phi đồ vật gi chứ, chỉ là 1 trong ả nữ giới nhân bị thất sủng nếu không hẳn hoàng lệnh khó ôm đồm vương gia lẽ nào chịu cưới cô ta. Các nàng ở trong bao phủ dù chỉ với tì thiếp hầu phòng, danh phận không tồn tại cũng thấy vương phi đó chẳng là mẫu thá gì.- phụ nữ ấy sắp chết?Nam nhân có khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt u ám vô cảm tê hất hàm hỏi. Hắn trong bụng mỉm cười thầm chỉ mong sao nàng chết nhanh đi đến rảnh nợ. Vương vãi phi này hắn không thú, con gái chỉ là một trong những tiện tì dung mạo bình thường, nếu chưa phải hoàng huynh nghiền buộc…- Xin ngài cứu vớt vương phi, phụ nữ ấy sắp đến không chống cự nổi rồi.- họ đi coi một chút.Vương phi bệnh dịch nặng, hắn đại phu cấm đoán mời còn kéo theo một đám chị em nhân tới kia làm trò đời gì? Ngọc Nhi chú ý theo thân hình ảnh của bốn người phía trước cuống cuồng trườn dậy trường đoản cú nền khu đất lạnh tanh gấp rút nhào theo. Vương vãi gia biết xem bệnh ư?Lãnh cung chống của Linh Nhiên vẫn nằm hôn mê, vương gia bước vào nhìn qua một lượt. Hắn tiến đến bên giường của cô bé nhân đang mộng mị mệt kia đứng khoanh tay nhìn hồi lâu rồi ngồi xuống bên cạnh. Ngọc Nhi và cha nữ nhân khác đứng bên gần đó chỉ tĩnh mịch quan sát chứ không dám nói gì. Vương gia rút cuộc là ý muốn làm vật gì vậy?Thiên Lãnh di động của Linh Nhiên lên, hắn cảm thấy mạch tượng của con gái nhân này nhăng nhít còn đang xuất hiện dấu hiệu suy yếu dần. Sắp chết rồi, nàng nhân đáng ghét này cuối cùng cũng chết.- thiếu nữ ấy cứu vớt không nổi rồi, làm cho chết đi không cần ân cần nữa.- vương vãi gia.Ngọc Nhi kêu lên hãi hùng, cha nữ nhân cơ mắt thoáng hiện hữu nét cười nhưng lại rất cấp tốc đã giấu mất. Chị em nhân kia dù thất sủng thì vẫn là vương phi nha, chức vụ dù không tồn tại thực quyền nhưng các cô gái vẫn tị tỵ. Tín đồ ta chỉ là 1 trong những cô nương bình thường, ko được vương gia yêu chiều vẫn có danh phận đoàng hoàng, còn các nàng thì sao chứ? Tì thiếp của vương gia các như mây, ai nấy đều xinh đẹp như hoa như ngọc, ngài ấy chẳng ngán một ai cả, các chị em liệu duy trì được sự hứng thú với ngài ấy trong bao lâu?- vương vãi gia, xin ngài cứu lấy tè thư…- Trước sau cũng bị tiêu diệt chi bởi chết thiệt nhanh bao gồm phải đỡ phiền hơn không?Hắn tàn bạo buông ra mấy lời bất nhân như vậy, buông tay Linh Nhiên ra, rút khăn tay vệ sinh lau phủi phủi như vừa động đề xuất thứ gì ô uế lắm rất cần được tẩy cọ ngay. Màn diễn này ai nấy vào phòng phần nhiều thấy nhưng suy xét trong lòng thì khác nhau, tuy vậy vẫn có một điểm kết luận chung “nam nhân kia thật không có tính người”. Hắn đứng lên định loại bỏ đi nhưng nghĩ cầm cố nào còn quay trở lại bồi thêm 1 câu tàn ác.- Bổn vương vãi vốn định một chưởng tiễn ngươi đi nhanh hơn nhưng lại nghĩ kỹ do đó thì dễ chịu cho ngươi quá. Rất tốt là ngươi cứ trường đoản cú tứ nhưng hấp hối, cứ lỏng lẻo mà bị tiêu diệt đi… ha ha.Thế gian tín đồ vô tình vô nghĩa không thiếu nhưng tàn ác đến chiếc mức này thật khiến người không giống rét run vị kinh tởm. Hắn đi thì tía nữ nhân cơ cũng đi, nhoáng chốc trong căn phòng ẩm thấp này chỉ với lại một Ngọc Nhi thất thần ngồi bệt trên sàn nhà, ánh nhìn tóe lửa chú ý ra cửa ngõ dõi theo đầy đủ bóng người dần dần đi khuất kia. Phái nữ mải quan sát ra cửa yêu cầu không quan tâm đến nữ nhân ở trên chóng kia bây giờ mắt cho dù nhắm chặt nhưng mà theo khóe mi gồm hai sản phẩm lệ tuôn dài uất ức.